|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
trời, “Có vẻ như cô áy bị áp chếquá lâu, tất cả khí huyết và sức mạnh đều lắng xuống, trông bề ngoài có vẻ điềm tĩnh, kìm chế hơn người khác rát nhiều, nhưng thực ra, giống như núi lửa ngủ yên, chỉ cần một tia lửa nhỏ châm ngòi là có thể đốt cháy cô ấy hoàn toàn.”
Cho dù có thể lực như núi, những loạt tấn công liên tiếp không ngừng nghỉ cũng khiến Bách Thảo dần dần không chịu nổi. Cô lo lắng phát hiện thể lực mình đã bị tiêu hao gần hết. Mồ hôi ướt đẫm võ phục, giống như toàn thân bị dìm trong nước, mỗi lần ra đòn càng khó khăn, mà điều đáng sợ là những đạt tấn công của cô không hề có hiệu quả.
Đã xảy ra chuyện gì?
Rõ ràng mấy lần trước mình tấn công như thế đều thắng lợi, sao bây giờ đột nhiên không được? Cảm giác không thể nói ra đó, giống như cho dù cô điên cuồng tấn công cũng chỉ là con rối để Tú Cầm đùa giỡn, mỗi cú ra đòn của cô, Tú Cầm đều nhẹ nhàng né tránh, mỗi động tác của cô đều hoàn toàn nằm trong dự đoán của Tú Cầm.
Bách Thảo vận toàn bộ nội lực, phi thân đá thẳng nhưng hụt, cả người rơi xuống, phản lực đó trực tiếp dồn lên người cô, khí huyết toàn thân sôi trào. Đúng lúc đó, Tú Cầm đá trúng lớp áo bảo vệ trên ngực cô, liền sau đó là loạt phản công như chớp giật, cô vội vàng né tránh, gắng gượng, tung cú đá ngang mới chặn được loạt phản công chớp nhoáng của Tú Cầm.
“Tú Cầm, được một điểm!”
Nhược Bạch bình thản tuyên bố, sau đó giơ tay ra hiệu, hạ giọng nói:
“Tiếp tục!”
Bách Thảo thủ thế, đầu óc bắt đầu rối loạn, nhìn Tú Cầm, không biết có nên tiếp tục tấn công quyết liệt như trước hay không. Tại sao,
rõ ràng cô liên tiếp tấn công, Tú Cầm liên tiếp lùi sau nhưng người ở vào thế hạ phong, điểm số kém hơn lại là cô?
Trong khoảnh khắc hai thân hình giao nhau.
“Hừ!”, Tú Cầm khẽ cười một tiếng.
Bách Thảo cứng đờ, cô đã nhân sự khinh miệt, coi thường trong tiếng cười đó, nó giống như tiếng cười nhạo của các đệ tử võ quán Toàn Thắng đối với cô năm nào.
Cách đánh như thế quá nghiệp dư.
Nhìn Bách Thảo thục mạng tấn công, các đệ tử của Tùng Bách ngồi xem bên dưới không biết nói sao. Trước đây, trong khi tập luyện hoặc giao đấu với các đối thủ có trình độ tương đương, lối tấn công máy móc đó của Bách Thảo còn chưa quá bộc lộ yếu điểm, nhưng bây giờ gặp đối thủ đầy kinh nghiệm như Tú Cầm, điểm yếu hiện ra quá rõ ràng, lối đánh của cô nực cười như đứa trẻ lớp một.
Đáng thương thật, rõ ràng sư tỷ Tú Cầm đang đùa giỡn cô, giống như mèo vờn chuột, dẫn dụ cô cắm đầu cắm cổ tấn công, mồ hôi vã như tắm, còn Tú Cầm không một giọt mồ hôi, ung dung chờ đợi. Đợi khi cô hoàn toàn kiệt sức, không thể nhấc nổi chân, mới ra đòn quyết định.
Vẫn như vừa rồi, mỗi đòn tấn công của cô đều đá hụt, mỗi cú đá đều rơi vào không khí, thể lực tiêu hao gần hết, hai chân nặng chì, hơi thở cũng mệt mỏi, ngực và cổ họng khô rát, đau đớn.
Không được! Nếu cứ thế này mình sẽ thua mất!
Cảm giác thất bại trào lên như thủy triều khiến cô cảm thấy mình như con thú sập bẫy, còn Tú Cầm lại như người thợ săn đang cười đắc ý. Bình tĩnh! Thích Bách Thảo, bình tĩnh lại! Vừa thở mạnh, trong liên tiếp những đòn phản kích của Tú Cầm, trong nỗi tuyệt vọng lo thất bại, cô buộc mình tỉnh lại, nhìn ra mình đã sai ở đâu!
Tại sao mỗi lần tấn công đều rơi vào khoảng trống?
Trong đòn phản kích trùng điệp hoa mắt đó, cô lại nhìn rõ ánh mắt khinh khi của Tú Cầm, như đang cười nhạo sự ngu xuẩn của cô, cười nhạo mỗi pha tấn công của cô đều nằm gọn trong dự toán của mình…
Như bị dội chậu nước lạnh, Bách Thảo bỗng thấy toàn thân ớn lạnh, bàng hoàng né tránh, vai cô đã lĩnh trọn cú đá như búa tạ của Tú Cầm! Đúng vậy, chính bởi vì mỗi lần ra đòn của cô đều trong dự đoán của Tú Cầm nên cô ấy có thể phòng ngự rất chuẩn xác, sau đó lập tức phản công. Mỗi ý đồ và động tác của cô đều bị Tú Cầm nhìn thấu! Cho nên cô mới bị Tú Cầm vờn như mèo vờn chuột.
Bách Thảo đã nhận ra rồi sao?
Nhìn Bách Thảo đột nhiên đứng sững giữa sàn, Đình Hạo khẽ nhướn mày, nhưng cho dù nhận ra lỗi sai trong đấu pháp, làm sao có thể lập tức tìm ra đối sách? Có lẽ chỉ khiến cho thất bại của mình đến nhanh hơn mà thôi.
Cục diện trên sàn đột nhiên thay đổi!
Bách Thảo thất thần như bị trói, không lao vào tấn công nữa, Tú Cầm lại thay đổi đấu pháp phòng ngự phản kích vừa rồi, triển khai tấn công như sét đánh!
“Phập!”
“Phập!”
“Phập!”
Từng cú ra chân đạp trúng đầu, vai và ngực Bách Thảo. Bị trúng đòn, Bách Thảo lùi từng bước về sau, toàn thân run rẩy, không thể đứng vững! Nhìn Bách Thảo bị đánh thảm hại như vậy các đệ tử của võ quán Tùng Bách bỗng thấy thương cảm, cô đã hoàn toàn kiệt sức nên không thể tiếp tục tấn công, mặc dù trận đấu ngay từ đầu đã chênh lệch, nhưng nhìn thấy thất bại tất yếu của Bách Thảo, họ bất giác vẫn thấy thương thương.
“Phập! Phập!”
Ngực và mặt lại bị đá trúng!
Đầu óc trống rỗng, cảm giác thất bại khiến Bách Thảo không cảm thấy đau! Tại sao rõ ràng nhìn rõ Tú Cầm sẽ đá ngang, vậy mà một động tác giả lắc chân, cuối cùng giáng vào người cô lại cú song phi! Cô không muốn tấn công mù quáng nữa, cô muốn giống như Tú Cầm, trước tiên nhìn ra ý đồ và phương hướng tấn công của đối phương rồi mới phản kích! Tại sao cô không nhìn ra? Tại sao phán đoán của cô luôn sai? Tại sao mỗi lúc cô càng rơi vào tình trạng tồi tệ như vậy!
Cô thất bại rồi sao…
Sẽ thất bại sao?
Ý nghĩ đó bám riết lấy cô, nỗi sợ hãi từ nơi sâu nhất của cơ thể bộc phát, cô hốt hoảng hét lên: “A!!!”, rồi dốc toàn bộ nội lực một lần nữa nhằm vào Tú Cầm, phát động đợt tấn công như vũ bão! Đã không nhìn ra thì không nhìn nữa! Tấn công điên cuồng, cú nào cũng lộ điểm yếu, tất cả là đều nằm trong dự đoán của Tú Cầm, đều nực cười, đều ngu xuẩn! Nhưng nếu tấn công như chớp giật, tấn công như vũ bão, tấn công quyết liệt không cho đối phương cơ hội để thở, không cho đối phương cơ hội đánh trả…
Vậy, có phải vẫn còn hy vọng chiến thắng!
Trời ơi, Bách Thảo điên rồi sao?
Nhìn Bách Thảo đột nhiên hét lên lại bắt đầu lao vào tấn công như mãnh thú, các đệ tử của Tùng Bách hoàntoàn sững người. Thật tình, họ chưa từng chứng kiến một trận thi đấu như vậy. Đây hoàn toàn không phải là thi đấu Taekwondo mà là…
Chính là…
Tấn công liều mạng!
Không hề có chút phương pháp, nếu không phải cách ra chân tấn công của Bách Thảo vẫn là Taekwondo tiêu chuẩn thì đây quả thực hoàn toàn là lối tấn công liều mạng!
Làm gì có ai thi đấu như vậy!
Toàn thân như bùng nổ, điên cuồng tấn công, không hề phòng thủ, giống như võ sỹ liều chết trên đấu trường, không dừng một phút, không giảm tốc độ, dường như chỉ cần có thể hạ gục đối phương, dẫu chết cũng cam lòng!
Hiểu Huỳnh vô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




