|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
trọng lắm, anh biết không?”
“Đúng là rất quan trọng.” Hàn Ích Dương bước ra ngoài ban công. Anh nói dịu dàng vào điện thoại, ánh mắt anh cũng trở nên mềm mại nhìn lính trinh sát tập dược buổi khuya ở xa xa. Một cảm giác rung động khó nói thành lời bỗng trỗi dậy trong lòng anh.
Sinh thời có thể gặp được người đó là may mắn tột cùng của anh.
“Một… hai… một, một… hai… một…” Trong doanh trại vang vọng khẩu hiệu tập luyện của binh sĩ. Hàn Ích Dương ngẩng đầu ngắm nhìn những vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời, anh nói với cô, “Điện Điện, anh chuẩn bị sẵn sàng rồi.”
Anh đã chuẩn bị làm một người chồng, một người cha. Anh không chỉ là quân nhân, là tướng lĩnh của binh lính, mà anh còn là người đàn ông quan trọng nhất của một người phụ nữ, là cha của con anh. Bây giờ anh đã chuẩn bị rồi, còn cô thì sao?
“Em… em cần một chút thời gian.” Trình Điện Điện ghé vào gối nằm, cô trả lời thành thật, “Nhưng anh yên tâm, khả năng tiếp thu và thích ứng của em rất tốt, em sẽ mau chóng chuẩn bị xong xuôi.”
“Ừ.” Hàn Ích Dương mỉm cười, thần thái anh ngập tràn ấm áp.
Sau khi cúp điện thoại, Trình Điện Điện vẫn không tài nào ngủ được. Cô tiếp tục không biết xấu hổ gọi đánh thức Cố Minh Minh, bạn thời đại học của cô.
Cố Minh Minh mắng Trình Điện Điện một hồi rồi mới chịu nghe cô tâm sự.
“Thần kỳ quá, cảm giác khi yêu thật sự rất thần kỳ.”
“Cô bé à, tình yêu chính là điều kỳ diệu.” Cố Minh Minh nói, “Bởi vì cậu không thể đoán người cậu yêu là ai, một người xa lạ không chút máu mủ sẽ trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời cậu. Bây giờ cậu đang hẹn hò thì trái tim đập loạn nhịp là bình thường thôi.”
“Nhưng mà mình không ngờ người đó lại là anh ấy?”
“Ai?”
“…Hàn Ích Dương.”
“Sặc!” Cố Minh Minh gào lên kích động, “Điện Điện, cậu nhớ phải nắm chắc cơ hội.”
Khi Trình Điện Điện và Hàn Ích Dương gần kết hôn.
Trình Điện Điện từng mơ ước loại tình yêu thế này. Ở tuổi thanh xuân tươi đẹp sẽ gặp gỡ đối phương, dành cho đôi bên tình yêu thuần khiết, nắm tay nhau sống đến bạc đầu giai lão.
Cố Minh Minh mắng cô mơ mộng viển vông.
“Mình cũng ước ao có thanh mai trúc mã, nhưng cậu nghĩ đi từ nhỏ đến lớn mình toàn chơi với con gái thì kiếm đâu ra. Điện Điện, tình yêu không phải hình thức, cũng chẳng công bằng. Có người thì đào hoa vô hạn, có người cả đời cũng không gặp được ai.”
Trình Điện Điện luôn tin rằng tình yêu là thứ đẹp đẽ nhất trên đời nhưng không tin tình yêu sẽ dòm ngó đến bản thân.
Lộc Kiều là nơi có nam nữ kết hôn rất sớm. Các cô gái qua hai mươi lăm tuổi đều được coi là gái lớn tuổi. Khi ấy, cô không có bạn trai nên trở thành đối tượng được bà con họ hàng Trình gia quan tâm nhất.
Dì cả, bác hai, dì ba,… người nào cũng tham gia góp ý việc cưới xin của cô.
Có điều đây không phải lý do khiến cô rời bỏ Lộc Kiều.
Trình Điện Điện đi khỏi Lộc Kiều là khi Triệu Mẫn và Trình Minh Dương từ nước ngoài trở về. Lúc đó cô phát hiện ra sổ sách ở chỗ làm không thỏa đáng, cấp trên biết việc này không ngừng gây khó dễ cho cô.
Rõ ràng người khác cố tình gài bẫy hãm hại cô. Sau khi nhận được thông báo phê bình, cô chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt. Cũng vào lúc này bạn bè gọi báo cô biết Trình Minh Dương sắp về, mọi người hẹn nhau ra gặp mặt.
Sau khi Trình Minh Dương tốt nghiệp đại học, anh ta ra nước ngoài học tiếp lên cao. Triệu Mẫn tốt nghiệp xong cũng đi theo Trình Minh Dương. Bà Triệu chạy tới nhà cô mượn tiền bảo lãnh cho Triệu Mẫn đi nước ngoài, bà hỏi cô, “Điện Điện, sao con không đi nước ngoài?”
Trình Điện Điện đã nắm tay mẹ trả lời, “Con không có tiền đồ như Mẫn Mẫn. Con ở nhà với ba mẹ được rồi.”
Khi Trình Điện Điện thi đậu công chức, cũng là lúc cô bắt đầu đi làm và coi mắt. Có lần Trình Minh Dương gửi tin nhắn cho Trình Điện Điện, nhưng vì trong khung đối thoại không hiện được vẻ mặt nên cô không biết anh ta thật sự hỏi thăm hay cười nhạo cô. Anh ta hỏi cô, “Điện Điện, nghe nói năm ngày mỗi tuần em đều đi coi mắt?”
Khi đó không biết có phải do cô quá nhạy cảm hay không, mà hốc mắt cô đỏ hoe.
Trình Điện Điện không biết Trình Minh Dương ở nước ngoài làm sao biết việc cô đi coi mắt. Có thể Trình Minh Dương vô tình hỏi cô nhưng lòng tự trọng của cô bị tổn thương là sự thật.
Cô xóa ngay tin nhắn và không trả lời anh ta.
Một quãng thời gian dài sau đó, khi cô còn đi coi mắt nhiều lần để tìm kiếm hôn nhân, Triệu Mẫn và Trình Minh Dương về nước. Anh ta và cô ta đều rất thành đạt nhưng còn chuyện tình cảm của cô vẫn không đâu ra đâu, đi làm lại gặp đủ thứ rắc rối.
Nghe bạn cấp ba báo tin xong, Trình Điện Điện buông điện thoại nhìn mình trong chiếc gương trước bồn rửa mặt. Cô gái trong gương có khuôn mặt tái mét, quần áo tông đen trắng khiến cô như sống trong thế giới chỉ toàn hai màu trắng đen tẻ nhạt.
Từ lúc nào cuộc sống của cô trở nên ảm đạm, không có màu sắc như vậy? Cô vẫn là Trình Điện Điện can đảm và nhiệt huyết trước đây?
Cố Minh Minh nói dù phụ nữ không có tình yêu cũng phải có đàn ông. Thế nhưng Trình Điện Điện, mày thật sự muốn một cuộc hôn nhân không tình yêu?
Việc Trình Điện Điện từ chức là tiền trảm hậu tấu. Trải qua nhiều bước phê duyệt rườm rà, khi đơn thôi việc của cô có hiệu lực thì Mẫn Mẫn đã về nước. Mẫn Mẫn liền bị mẹ cô kéo đến làm thuyết khách, khuyên cô đừng bỏ công việc tốt như vậy.
Triệu Mẫn ra nước ngoài để đánh bóng bản thân, cô ta trở về như viên ngọc sáng lấp lánh. Cô ta ngồi xoay một vòng trên chiếc ghế vi tính trong phòng Trình Điện Điện rồi mới nói, “Điện Điện, bây giờ làm viên chức nhà nước rất được ngưỡng mộ. Cậu không làm việc này nữa thì làm cái gì? Mẹ mình còn kêu mình đi thi tuyển công chức đây này, cậu có chỗ làm ngon lại bỏ đi. Nhưng cậu không giống với mình. Bây giờ rất nhiều công ty lớn offer mình. Xã hội này coi trọng bằng cấp lắm… Sorry, Điện Điện, mình nào giờ vẫn thẳng tính… cơ mà cỡ cậu sống thế nào cũng được. Cậu là con một trong gia đình khá giả, thiếu gì đàn ông thèm muốn đến nhà cậu ở rể.”
Trình Điện Điện đột nhiên nhớ tới một câu. Con người là một tổ chức bầy đàn, không ai như ai và tất cả mọi người đều sẽ thay đổi.
Gặp nhau ngày đó, Trình Điện Điện cảm thấy Mẫn Mẫn quá đỗi xa lạ.
Khả năng nói móc của cô ta nay đã trá hình thành sự động viên hùng hồn nhất. Trình Điện Điện càng quyết phải đến thành phố S cho bằng được. Cô không thể không thừa nhận Triệu Mẫn góp phần rất lớn trong việc đẩy cô đi nhanh hơn.
…
Hàn Ích Dương rất bận. Công việc của anh đã định trước không thể ở cạnh hay hẹn hò với bạn gái mỗi ngày. Nhưng hằng ngày Trình Điện Điện đều nhận được hai cuộc gọi của thủ trưởng Hàn.
Đôi khi là buổi sáng Trình Điện Điện ngồi xe buýt đi làm, Hàn Ích Dương gọi điện cho cô. Hay đôi lúc sau giờ tan tầm cô đi siêu thị mua đồ ăn, anh sẽ gọi tâm sự với cô.
Con gái khi yêu đều thay đổi. Trình Điện Điện tốn cả ngày để thu dọn nhà bếp, rồi chi thêm mười nghìn đồng mua đồ dùng bếp núc. Cô quyết định sau này mình sẽ siêng nấu ăn hơn.
Chỉ là khi cà thẻ thanh toán, Trình Điện Điện xót xa như đứt từng khúc ruột. Thoáng cái đã đi tong hai tháng lương của cô. May là có Hàn Ích Dương trong điện thoại an ủi cô, “Mừng quá, anh có thể nuôi nổi em.”
Trình Điện Điện cười tủm tỉm, “Nhưng tiền em tiêu là của em cơ mà.”
“Ờ, anh quên nộp thẻ tiền lương cho em rồi.” Hàn Ích Dương nói.
Trình Điện Điện hiếu kỳ, “Thẻ lương của thủ trưởng có bao nhiêu?”
“Anh không rõ nữa. Lần sau gặp anh sẽ đưa em, em có thể tính toán tỉ mỉ.”
Rõ ràng là thẻ chưa đến tay nhưng Trình Điện Điện đã thấy ngọt ngào vô cùng. Cô cười chúm chím cúp điện thoại.
Khi Trình Điện Điện đang nấu canh, Hàn Ích Dương lại gọi cho cô. Anh và cô chưa bao giờ yêu đương. Anh nói, anh thấy đám lính mới ngày nào cũng xếp hàng gọi điện thoại nên anh nghĩ nói chuyện hằng ngày hẳn là việc cơ bản nhất khi yêu.
Trình Điện Điện nói, “Em không biết cặp bồ thì phải làm những việc gì, lỡ em làm không tốt, xin anh chỉ dạy em nhiều hơn.”
Hàn Ích Dương đáp, “Không thành vấn đề.”
Có điều nội dung chính của cuộc trò chuyện còn nằm ở đằng sau. Hàn Ích Dương nói cuối tuần anh sẽ về thành phố S, kêu cô có thời gian thì chuẩn bị một chút.
“Chuẩn bị gì cơ?” Trình Điện Điện cầm môi múc canh cá.
“Chúng ta đi gặp người lớn.”
Cái môi nóng hổi đập vào miệng Trình Điện Điện, cô bật ra một tiếng kêu. Hàn Ích Dương hỏi cô chuyện gì xảy ra. Trình Điện Điện tắt bếp, lật đật vào toilet soi khóe miệng bị bỏng của mình, cô nói nghẹn ngào, “Tại anh hết đó, miệng em bị phỏng rồi.”
Buổi tối, Trình Điện Điện ngồi xếp bằng trên giường bôi thuốc lên miệng. Nghĩ đến chuyện Hàn Ích Dương nói đi gặp người lớn vào chiều này, Trình Điện Điện kéo chăn che kín đầu, lầm bầm cả đêm.
Bộ dạng cô thế này làm sao đi gặp người lớn? Cô có nên nói chuyện mình đã yêu cho gia đình biết không?
Trình Điện Điện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




