watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:20 - 26/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4797 Lượt

bay, gọi cho cô ta hai lần nhưng không ai nghe máy. Bà Trình nói Mẫn Mẫn không có tâm trạng nghe điện thoại.
Trình Điện Điện nghe lời ông Trình, không về thăm bà Triệu. Quyết định như vậy, cô cũng không tiếp tục gọi điện thoại, mà có gọi cũng không biết nói chuyện gì.
Buổi trưa cô và đồng nghiệp đang cùng ăn cơm, Triệu Mẫn gọi lại cho cô. Trình Điện Điện nghe máy nhưng điện thoại lại truyền đến giọng nói của Trình Minh Dương.
Trình Minh Dương báo bà Triệu làm phẫu thuật, đã qua khỏi cơn nguy hiểm.
Trình Điện Điện thở phào nhẹ nhõm, “Vậy thì mừng quá.”
Trình Minh Dương chợt lặng thinh, không nói tiếng nào. Trình Điện Điện cũng không nói chuyện. Cô vừa định cúp máy thì Trình Minh Dương cất tiếng, “Điện Điện…”
Trình Điện Điện vờ như không nghe thấy, cô nhấn nút tắt điện thoại.
***
Tối nay, Trình Điện Điện đến nhà của cô họ ở thành phố S ăn cơm. Dượng của Trình Điện Điện làm chức cao ở một công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán. Cô họ là người Lộc Kiều. Sau khi đám cưới với dượng, cô họ và dượng đến đây sinh sống.
Em họ của Trình Điện Điện là sinh viên đại học. Khi Trình Điện Điện đến, em họ cô đang trốn trong phòng lén gọi điện thoại cho bạn.
Buổi tối, cô họ làm vài món đặc sản của thành phố S, Trình Điện Điện vừa ăn vừa khen, “Cô nấu đồ ăn đặc sản của thành phố S còn ngon hơn cả đầu bếp.”
Cô họ mỉm cười nhìn Trình Điện Điện, bà đột nhiên hỏi, “Điện Điện, con thấy đàn ông ở thành phố S thế nào?”
Trình Điện Điện nhạy cảm biết cô họ sắp nói chuyện gì. Cô lập tức nói lảng sang chuyện khác, cô quay đầu hỏi em họ, “Dạo này em đang làm gì? Hồi trước, em bảo với chị là muốn đến tòa soạn báo thực tập, chị đã hỏi chủ biên cho em. Chủ biên đồng ý…”
“Điện Điện, tới lúc con phải tìm một người đàn ông cho mình rồi.” Cô họ cắt ngang lời Trình Điện Điện.
Trình Điện Điện thở dài, “Con thấy đàn ông ở thành phố S nam không ra nam nữ không ra nữ.”
Mắt cô họ đột nhiên sáng lấp lánh, “Cô đảm bảo người này đàn ông 100%.”
Không phải Trình Điện Điện chưa từng đi coi mắt. Khi cô ở Lộc Kiều, cô đã đi coi mắt vài lần, tới lúc đến thành phố S cô cũng đã thử qua. Đôi khi coi mắt cũng giống như một trận chiến tâm lý giữa nam và nữ.
Trình Điện Điện không ngờ mình sẽ gặp lại Hàn Ích Dương qua kiểu quen biết quê mùa nhất này.
Thấy người đến là Hàn Ích Dương, cô vội vã đứng dậy, khúm na khúm núm chào anh, “Chào… thủ trưởng.”
“Chào.” Hàn Ích Dương ngồi vào chỗ đối diện Trình Điện Điện. Sau đó anh ngước lên thì ngớ người nhìn cô, “Cô Trình không ngồi ư?”
Trình Điện Điện lắc đầu lia lịa, vịn tay ghế ngồi xuống.
Hàn Ích Dương không bận quân phục. Anh mặc áo thun trắng, quần tây màu tối. Nếu cô không biết năm tốt nghiệp của Hàn Ích Dương, cô thật sự sẽ nghĩ anh chỉ vừa ba mươi.
“Uống gì?”
“Uống gì…” Trình Điện Điện vô thức lặp lại câu hỏi của Hàn Ích Dương. Nói xong, Trình Điện Điện sực phát hiện mình hơi ngốc nghếch, cô nhếch miệng thay đổi giọng điệu tức khắc, “Uống gì cũng được. Em muốn uống hồng trà.”
“Muốn ăn gì?”
Trình Điện Điện khẩn trương toát mồ hôi, “Gì cũng được.”
“Cô Trình.”
Trình Điện Điện nhướng mắt, “Dạ.”
Hàn Ích Dương mỉm cười, đặt thực đơn xuống bàn, “Lúc này, tôi không phải thủ trưởng. Tôi chỉ là đối tượng cô đi coi mắt mà thôi.”
“Em biết.” Trình Điện Điện nói lí nhí.
Hàn Ích Dương, “Vì vậy… cô đừng khẩn trương.”
Trình Điện Điện cười gượng, “Nếu anh không một tiếng cô Trình hai tiếng cô Trình, em sẽ không khẩn trương.”
“Được.” Hàn Ích Dương trả lời. Anh đưa thực đơn cho cô, “Em chọn món đi, Điện Điện.”
Trình Điện Điện nghĩ thầm trong bụng, ngồi ở đây coi mắt Hàn Ích Dương là một chuyện quá thần kỳ.
Cô từng đọc nhật ký của Dương Hân nên có biết về Hàn Ích Dương. Bây giờ tiếp xúc trực tiếp với người đàn ông này, cô cảm thấy mình như đang xuyên không. Hàn Ích Dương cô biết qua nhật ký của Dương Hân là Hàn Ích Dương thời trẻ nho nhã thanh tú. Thời gian là một bậc thầy vi diệu, cậu thiếu niên năm nào đã trở thành người đàn ông trầm tĩnh tinh anh.
Thời gian và số phận rất kì diệu, nó là những thứ không thể nhìn thấy trước.
Dương Hân đồng trang lứa với Hàn Ích Dương. Những người cùng thế hệ với họ có người đã thành công trong sự nghiệp, cũng có người làm ăn thất bại; có người tới nay vẫn chưa kết hôn, cũng có người đã tái hôn; có người chết vì bệnh, cũng có người đã bất ngờ qua đời…
Còn Trình Điện Điện thì sao? Bạn bè của cô đa phần đều cố gắng phấn đấu cho tương lai, dù họ không xuất sắc thì cũng có một cuộc đời phong phú; phần còn lại cũng giống như cô, sống lộn xộn mất phương hướng và mục tiêu. Hôm nay còn trang điểm tỉ mỉ đi coi mắt, ngày mai đã chùm kín chăn không muốn thức dậy.
“Đang nghĩ gì vậy?” Hàn Ích Dương đột nhiên lên tiếng.
Trình Điện Điện cười cười, cô trả lời thành thật, “Em nghĩ tại sao anh vẫn chưa kết hôn?”
“Đúng là tôi lớn tuổi hơn em nhiều.” Gương mặt Hàn Ích Dương phảng phất ý cười nhàn nhạt. Người đàn ông này cười rất đẹp. Nụ cười của anh không giả vờ khoa trương như đám thanh niên mới lớn, mà nó dịu nhẹ như ly trà xanh thanh mát, điềm tĩnh khiến người đối diện không thể khước từ.
“Thoạt đầu là do tôi chỉ biết công việc, không thích đời sống hôn nhân. Tôi cho rằng hôn nhân là một chuyện phiền toái…” Nói đoạn, Hàn Ích Dương dừng lại, trông anh có vẻ không biết giải bày thế nào, “Thực sự tôi không biết dung hòa khi ở cạnh một cô gái.”
Trình Điện Điện nhấp một hớp trà, cô lắc đầu, “Em không tin. Lẽ nào anh chưa từng có bạn gái?”
Hàn Ích Dương nhướng mắt lên nhìn cô, nom anh rất thành thực, “Tôi từng có bạn gái. Nếu chưa bao giờ có bạn gái, làm sao tôi nhận ra được điều đó.”
Trình Điện Điện mỉm cười, cô lắc đầu, “Em vẫn không tin, chẳng lẽ không có cô gái nào theo đuổi anh? Mẫu đàn ông như anh tùy tiện đứng ngoài đường cũng có rất nhiều cô gái chủ động tới bắt chuyện.”
Hàn Ích Dương bật cười, “Tiếc là tôi không ra đường, càng đừng nói là đứng ở đó.”
Trình Điện Điện phì cười nhìn ly hồng trà. Cô nhìn thẳng vào mắt Hàn Ích Dương. Khóe miệng anh chỉ hơi cong lên khi cười nhưng cô vẫn cảm thấy nụ cười của anh tỏa sáng đến chói mắt.
Dùng bữa xong, Hàn Ích Dương mở lời để anh đưa cô về nhà.
Thường thì sau khi dùng bữa, các buổi coi mắt trên cơ bản là đã kết thúc. Trình Điện Điện không nghĩ Hàn Ích Dương sẽ để ý đến mình. Tuy anh không tỏ vẻ khó chịu về cô, nhưng tính cách của Hàn Ích Dương dù không hài lòng về một người phụ nữ nào đó, anh cũng sẽ không biểu lộ ra.
Trình Điện Điện ngồi bên ghế phụ. Cô đột nhiên nghĩ tới một giả thiết. Nếu hồi trẻ cô có thể gặp cả Trình Minh Dương và Hàn Ích Dương, hai chàng trai tên “Dương”, cô sẽ chọn ánh mặt trời sáng chói nào? [阳 (Dương): Mặt trời. 阳光 (Dương quang): Ánh mặt trời">
Trên đường chở Trình Điện Điện về, Hàn Ích Dương trò chuyện với cô. Anh không hỏi về hoàn cảnh gia đình, tình sử hay những người coi mắt trước đây, mà anh hỏi về công việc và sở thích của cô như một người bạn thân thiết.
Sở trường của Trình Điện Điện chính là trò chuyện không ngừng nghỉ. Cô kể anh nghe về công việc cũ của mình. Cô hứng thú phê bình công việc mà người ngoài nhìn vào thèm thuồng khao khát nhưng thực chất nó lại giày vò đáng sợ.
“Đúng là quái lạ. Tại sao nhà nước lại nuôi loại cấp trên quá quắt kiểu đó cơ chứ…” Cô nói say sưa một hồi mới sực định thần, đảo mắt nhìn Hàn Ích Dương. Hình như cô quên rằng anh cũng là cán bộ nhà nước.
Thấy cô dừng lại, Hàn Ích Dương hỏi cô, “Sao không nói nữa?”
“Không nói.” Trình Điện Điện vội vàng che miệng, cô nháy mắt với anh, “Thực ra em rất yêu nước.”
“Tôi biết nhưng đôi khi quyền lợi là một thứ xấu xa, nó khiến con người biến chất.” Hàn Ích Dương vừa chạy xe vừa nói.
“Không nói đề tài này nữa. Nói chung em thích công việc hiện tại hơn.” Trình Điện Điện nói.
“Em nghĩ tôi giải thích thay họ?” Hàn Ích Dương nghe thấy giọng cô thoáng vẻ bất mãn.
“Không có… Có.” Trình Điện Điện đáp lí nhí trong miệng.
Hàn Ích Dương không nói tiếp nữa, anh mỉm cười lái xe.
Trình Điện Điện lại nói, “Em thấy nó không phải câu chuyện vui vẻ gì.”
“Đúng là không vui.” Hàn Ích Dương nói. Anh nhớ đến một việc, “Lần trước, em phỏng vấn thuận lợi không?”
“Thuận lợi.” Trình Điện Điện nghiêng đầu nhìn anh, “Em còn chưa nói tiếng cám ơn anh. Cám ơn anh lần trước đã cứu em.”
“Chuyện nhỏ thôi.”
Xe quẹo qua một khúc cua. Trình Điện Điện lúc này đang nghĩ thầm, không biết qua ngày hôm nay cô còn dịp gặp anh hay không, vì vậy cô muốn hỏi anh một câu. Nhưng điều cô muốn hỏi anh lại không liên quan đến cô, mà nó là nghi vấn của Dương Hân. Cô không có quyền hỏi thay cô ấy, thế nên ngẫm nghĩ một lúc, cô

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT