watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:20 - 26/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4795 Lượt

này cần dùng hàm số lượng giác…”
Nhưng Hàn Ích Dương vừa nói đến phân nửa thì một nam sinh gọi anh, “Ích Dương, sao cậu còn chưa đi ăn?”
“Ừ, mình đi ngay.” Hàn Ích Dương vội nói với Dương Hân, “Lát nữa mình quay lại nói tiếp với cậu.”
Có điều sau khi ăn trưa, cô văn bắt cả lớp làm kiểm tra đột xuất, rồi tiếp theo là hai tiết tiếng anh căng thẳng và cuối cùng là tiết thể dục…
Tới tận tiết học cuối cùng, Hàn Ích Dương vẫn không gợi ý giải bài cho cô, Dương Hân nghĩ chắc anh đã quên.
Thực ra Hàn Ích Dương không quên. Người có trí nhớ tốt như anh sao có thể quên? Hàn Ích Dương cảm thấy cô nàng Dương Hân này hơi hung dữ. Tuy anh không ngại giúp đỡ nhưng anh cũng không thích tốn thời gian làm chuyện lấy lòng người khác.
***
Đối với thầm mến của Dương Hân, Trình Điện Điện cảm thấy mình cũng từng thầm mến ai đó như Dương Hân. Nhưng tình cảm thầm kín của cô lại mang một ý nghĩa khác, nó giống như một quãng thời gian mập mờ khó hiểu hơn là tình yêu thầm kín trong lòng.
Khi Trình Minh Dương mua đồ ăn sáng cho cô, cô cũng mua giò cháo quẩy cho anh ta vào cuối tuần. Trình Minh Dương hưng phấn nhận cô làm em gái, cô cũng ngọt ngào gọi anh ta là anh Trình. Trình Minh Dương mạo hiểm qua mặt cô chủ nhiệm, quăng đáp án đề thi cho cô, cô cũng nghĩa hiệp làm môn tập làm văn đau đầu giúp anh…
Trình Điện Điện từng nghĩ Trình Minh Dương cũng thích cô. Thời gian trôi qua, cảm nhận chủ quan này càng đánh lừa cô, khiến cô nhốt mình trong thế giới ảo tưởng do bản thân xây lên.
Một chuyện nhỏ sẽ được cô phóng đại, một ảo giác đồng dạng nào đó cũng sẽ được cô phóng đại lên vô số lần, sau đó sẽ biến thành, “Đúng là anh thích cô”.
Có thể Trình Minh Dương đối xử với cô khác các nữ sinh khác nhưng như vậy thì sao? Đó chỉ là một trò chơi mập mờ do chàng thiếu niên lão luyện tình trường đùa giỡn với cô.
***
Triệu Mẫn ở lại thành phố S ba ngày. Hôm cô ta trở về, cô ta ôm Trình Điện Điện, cất giọng tiếc nuối, “Tiếc quá, không gặp được bạn trai của cậu.”
Trình Điện Điện cười cười, đưa hai hộp đông trùng hạ thảo đồng nghiệp mua giúp cho Triệu Mẫn, “Mình gửi cái này cho cô chú. Mẫn Mẫn đưa giúp mình nhé.”
“Cái này đắt tiền lắm” Triệu Mẫn nhìn hộp quà tặng, “Lần trước Minh Dương cũng mua cho ba mẹ mình, còn nhiều lắm dùng chưa hết.”
Nụ cười của Trình Điện Điện hơi cứng lại, cô tỏ vẻ thoải mái, “Trình Minh Dương là Trình Minh Dương, mình là mình. Lẽ nào cô chú có con rể rồi thì không cần mình hiếu thảo?”
“Được rồi, có cô con gái nuôi như cậu, mình cũng bớt lo lắng phần nào cho ba mẹ.” Triệu Mẫn nhận thuốc bổ đưa cho Trình Minh Dương, cô ta lại nói tiếp đề tài trước đó, “Lần sau có dịp không được từ chối mình. Cậu phải dẫn bạn trai đến cho mình gặp. Tới khi ấy, mình và Minh Dương sẽ làm chủ chiêu đãi bạn trai của cậu.”
Trình Điện Điện cười chúm chím, gật đầu vui vẻ với cô ta.
Vẻ mặt Trình Minh Dương vẫn lạnh đạm như thường lệ. Thỉnh thoảng Triệu Mẫn nói chuyện, anh ta sẽ góp vào vài câu, đúng chuẩn của một người bạn trai nho nhã lịch sự.
Điện thoại của Trình Minh Dương đổ chuông. Anh ta ra một góc khác nghe máy.
Triệu Mẫn bịn rịn, nắm tay Trình Điện Điện, “Mình rất nhớ chúng ta ngày xưa.”
“Bây giờ không tốt ư?” Trình Điện Điện nửa đùa nửa thật, mắt cô sáng như ánh sao, “Nhớ ngày xưa…”
Triệu Mẫn cuống quýt che giấu vẻ lúng túng, “Ý mình là mình nhớ đến năm tháng thanh xuân tươi đẹp trước đây, không phải là…”
Trình Điện Điện cười, “Vừa nãy mình định đùa thôi.”
Nói về khoảng đùa giỡn, không ai lợi hại hơn Triệu Mẫn. Cô ta từng kể hết mọi chuyện Trình Điện Điện viết trong nhật ký cho người khác nghe. Sau đó cô ta lại kêu cô ta chỉ vui đùa một chút mà thôi.
Nhật ký là nơi chứa đựng toàn bộ tình cảm thầm kín và bí mật của cô. Những tâm tư kín đáo của cô trở thành đề tài chuyện trò thú vị của Triệu Mẫn, truyền tới tai Trình Minh Dương.
Trình Minh Dương bèn chạy tới hỏi cô có thật hay không.
Năm cấp ba, Triệu Mẫn học khác lớp với cô. Sau khi vào đại học, cô ta trở thành bạn gái của Trình Minh Dương. Vào ngày tốt nghiệp, Triệu Mẫn uống hơi say, cô ta hát một bài khá nổi tiếng và thịnh hành vào thời đó. Trình Điện Điện không nhớ tên bài hát nhưng trong đó có câu: “Cám ơn trời, cám ơn đất, cám ơn số phận đã cho chúng ta quen nhau…”
Lúc Triệu Mẫn hát bài này, cô đang vùi người vào ghế sô pha ở KTV nghĩ thầm, “Số phận đối đãi với Triệu Mẫn thật tốt.”
Triệu Mẫn và Trình Minh Dương học đại học ở cùng một thành phố, còn cô lại chọn trường nằm ở phương bắc xa xôi.
Có lần Trình Minh Dương tới trường của Trình Điện Điện. Mới sáng sớm anh ta đã ở dưới ký túc xá gọi cô xuống.
Trình Điện Điện không kịp chải đầu, cô lật đật chạy xuống hỏi anh ta, “Triệu Mẫn đâu, không đến cùng anh ư?”
Trình Minh Dương thọc tay vào túi quần, anh ta nhíu mày nói với cô, “Trình Điện Điện, chẳng lẽ em không biết tôi và Triệu Mẫn đã chia tay.”
Trình Điện Điện không biết Trình Minh Dương tới trường cô làm gì. Ban ngày cô đến giảng đường ngồi học. Sau giờ học, cô vẫn thấy Trình Minh Dương đợi bên ngoài. Cô hỏi anh ta không cần đi học sao, anh ta lại kêu đã xin phép nghỉ học. Cuối cùng cô không kìm được, bèn hỏi anh tới đây làm gì.
Trình Minh Dương chụp một con muỗi bay trước mặt Trình Điện Điện, “Có muỗi.”
Trình Điện Điện nổi cáu với anh ta.
Trình Minh Dương lại xòe bàn tay cho cô xem con đã muỗi, “Không lừa em đâu.”
Trình Minh Dương nói với giọng điệu hết sức sinh động. Trình Điện Điện bán tin bán nghi ngẩng đầu lên nhìn. Trình Minh Dương lại ôm lấy mặt cô, anh ta hỏi…
“Điện Điện, em hỏi anh tới đây làm gì. Anh sẽ nói em biết lý do. Chúng ta quen nhau đi, Điện Điện.”
Trình Điện Điện là một người trọng sĩ diện. Cô coi trọng thể diện của mình hơn tình yêu. Khi ấy cô còn thích Trình Minh Dương nhưng tại sao cô từ chối anh ta?
Tại sao cô không đáp lại anh ta?
Trình Điện Điện vừa như chăm chú vừa như nói đùa, “Em sợ mẹ em giết em, nói em cướp bạn trai của Mẫn Mẫn.”
Cô dừng một chút rồi nói tiếp, “Kỳ thực em không quá thích anh, Trình Minh Dương. Em

không thích đến mức có thể liều lĩnh vì anh, không thích đến mức để nó biến thành tình yêu. Nếu anh quen em trước khi anh đến với Mẫn Mẫn thì em sẽ đồng ý. Biết đâu chúng ta lại quen nhau bền lâu. Còn chuyện anh hỏi em lúc này chỉ là một sự hiếu kỳ, một suy nghĩ vẩn vơ trong lòng anh mà thôi. Tại sao em phải giúp anh hoàn thành suy nghĩ vớ vẩn đó? Vả lại em không muốn tình cảm thầm mến của em thành hiện thực. Em sẽ giữ nó ở một góc trong tim biến nó thành hồi ức tươi đẹp và không phai nhòa theo thời gian.”
Nghe xong điện thoại, sắc mặt của Trình Minh Dương không tốt mấy, anh ta tới bên Triệu Mẫn, đặt tay lên vai cô ta. Anh ta trầm mặc vài giây rồi mới lên tiếng, “Mẫn Mẫn, ba em vừa gọi cho anh. Ba em nói mẹ em…”
***
Buổi tối, Trình Điện Điện nhận được điện thoại của bà Trình.
Bà Trình kể cô nghe tình trạng của mẹ Triệu Mẫn, rồi mắng cô vô tâm. Bà mắng cô vô tâm là vì cô không cùng về với Triệu Mẫn.
Trình Điện Điện mệt mỏi đáp lời, “Mẹ, không phải muốn mua vé máy bay là mua ngay được…”
Bà Trình im lặng rồi bỗng chạm trúng một dây thần kinh nào đó, giọng bà đột nhiên rất buồn bã, “Trên đời này có nhiều chuyện ngoài ý muốn. Điện Điện, nếu sau này mẹ gặp chuyện không may, sẽ không còn ai hối con kết hôn, con phải…”
“Sặc!” Trình Điện Điện buột miệng la bà Trình, “Mẹ nói chuyện dễ nghe hơn được không? Mẹ là người lớn, trước khi nói chuyện có thể suy nghĩ kỹ không?”
Bà Trình tủi thân, nói qua loa về bà Triệu rồi cúp máy.
Mấy ngày trước, Triệu Mẫn vừa thuê một người giúp việc đến chăm sóc ba mẹ. Bà Triệu không chú ý giẫm xuống sàn nhà ướt sũng nước mà người giúp việc vừa lau xong nên trượt chân, ngã lăn xuống cầu thang. Bà bất tỉnh nên hiện còn đang nằm theo dõi trong phòng hồi sức cấp.
Bà Trình nói, người lớn tuổi bất cẩn té một cái là mất nửa cái mạng.
Ngày hôm sau, Trình Điện Điện đang làm việc thì ba gọi cho cô. Cô hỏi ba có cần về nhà hay không.
Ông Trình nói thẳng, “Người té không phải ba mẹ con, con về làm gì? Nhà người ta neo đơn, không có con cái chăm sóc cho à?”
Trình Điện Điện ghé sát vào góc phòng làm việc, cô nói nhỏ, “Vậy ba phải giải thích cho mẹ dùm con, không thôi mẹ càm ràm con đấy.”
“Biết rồi!” Ông Trình nói, “Điện Điện, nếu con muốn về thăm cô Triệu thì đợi cô Triệu ổn định hơn đã. Bây giờ, cô Triệu bị gì cũng không đến phiên con quan tâm. Con cứ chờ cô Triệu ra khỏi phòng hồi sức cấp cứu rồi về.”
Trình Điện Điện nói “Dạ” một tiếng. Cô hỏi ba ăn gì hay chưa.
Ông Trình trong điện thoại làm nũng, “Ăn thì ăn rồi, nhưng không có con gái bên cạnh ăn gì cũng không thấy ngon.”
Trình Điện Điện, “Vậy hôm nào con về sẽ ăn với ba.”
“Thật không?”
“Dĩ nhiên, con là đứa con hiếu thảo cơ mà.”
Hôm qua Trình Điện Điện đã canh giờ Triệu Mẫn xuống máy

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT