watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5466 Lượt

viện kiểm tra không?”

“Không cần, chúng đánh chưa hại đến xương…”

Nhìn cánh cổng lớn uy nghi của nhà mình, Vũ Thiên ngạc nhiên: “Sao cậu biết nhà tôi?”

“Vì tôi thích cậu.” Hắn đáp lại không cần suy nghĩ.

“….” Câu trả lời này…

“Cô chủ. Cổng sẽ được mở ngay lập tức.”

Tiếng nói từ loa phát ra, cánh cổng tự động hé mở, Thiên Vũ thì vẫn cứ bế cô bước vào.

“Này… thả tôi xuống.” Giãy dụa.

“Tôi biết chân cậu đau. Yên nào.” Hắn bá đạo ra lệnh. Dù cô có ghét hắn, hắn cũng quyết không buông tay.

Vậy là họ cứ tiến vào cửa trong ánh mắt kì dị của mọi người.

“Tiểu thư, cô bị sao thế này?” Quản gia nhìn những vết thương trên tay cô lo lắng hỏi.

Vũ Thiên được hắn đặt lên ghế.

“Cháu không sao. Ông bà đâu rồi bác?”

“Họ tới viện nghiên cứu từ trưa, đến giờ vẫn chưa về. Tiểu thư, đây là…”

“À, cậu ấy là bạn học cùng lớp.” Cô nhìn hắn, ngập ngừng nói “Ừm… cảm ơn vì cậu đã giúp, bây giờ cũng đã muộn rồi…”

“Cậu đang đuổi tôi đấy hả?” Thiên Vũ có chút giận dỗi nói.

“Vậy…” Dường như cô cũng có chút muốn hắn ở lại.

“Tôi giúp cậu bôi thuốc.” Không đợi cô đồng ý, hắn đoạt lấy thuốc sát trùng và thuốc bôi từ tay cô giúp việc, ngồi xuống ghế.

“Đưa tay cậu đây.”

“Không… cần.”

Thiên Vũ nhận rõ sự khác biệt giữa từ không cần của lần này với những lần khác. Hắn kéo tay cô.

“Cậu có thể làm thế này với tôi, sao tôi lại không thể.” Ý hắn là lần trước cô bôi thuốc cho hắn.

Vũ Thiên im lặng nhìn hắn đang dịu dàng bôi thuốc cho mình, có cảm giác nhìn không thấu. Hắn thật sự thích cô, quan tâm tới cô sao?

“Lần sau cậu đừng có manh động như vậy.”

“Tôi cũng đâu muốn đánh nhau với chúng chứ…”

Thiên Vũ thương tiếc nhìn cánh tay sưng đỏ của cô, thầm lên kế hoạch dạy dỗ mấy tên kia một trận.

“Còn chân cậu…”

“Cái này… tôi sẽ tự làm.” Cô nói ngay.

“Tôi cũng đâu có ý định làm chứ.” Thiên Vũ cười ranh mãnh.

“….”

“Cậu không báo đáp tôi cái gì sao?” Hắn chợt ngồi xuống trước mặt cô, nhìn cô chăm chú.

Nói gì thì nói, hôm nay cũng là hắn cứu cô, lại còn cố tình ở lại chăm sóc vô để tăng thêm chút ơn.

“Chẳng phải lần trước tôi cũng giải vây cho cậu sao…” Vũ Thiên lúng túng nói, tuy cô biết lần đó hắn không cần cứu.

“Không có cậu cứu, tôi vẫn không sao. Nhưng hôm nay nếu không có tôi thì…” Hắn mập mờ.

“Cậu muốn gì?”

“Đây.” Hắn nghiêng mặt, chỉ chỉ vào má mình “Cho tôi quà.”

“Quà… quà gì…”

“Cậu không hiểu sao?”

Vũ Thiên quay mặt đi.

“Vậy thì tôi sẽ tự lấy.”

Hắn nhướn lên, hôn ‘chụt’ một cái rõ kêu vào má cô, cảm nhận được mặt cô đang nóng bừng. Cô đỏ mặt sao? Đáng yêu quá!!!

“Cậu!”

“Hì, tôi về đây.”

Hắn nhanh chóng chuồn mất, để lại Vũ Thiên ngượng chín mặt với cô giúp việc đứng gần đó.

Chắc chắn là sau này ông bà cũng sẽ biết chuyện!

Tay đặt lên khuôn mặt vẫn còn đang nóng của mình, cô ngẩn người.

…….

Thiên Vũ thì giờ đang cười đến là vui vẻ, thầm trách mình sao không tiếp cận cô từ sớm, lại còn nghe lời cái tên Lâm Hạo kia.

Cô cũng thích mình chứ? Hắn nghĩ nghĩ… không ghét là tốt rồi, hắn còn có cơ hội. Muốn làm tan chảy chiếc mặt nạ băng giá kia của cô thì phải thật lòng, tốt nhất là không dùng yêu sách của Lâm Hạo.

Chương 20: Rắc rối mang tên Âu Thần

Hôm nay Vũ Thiên nghỉ học, họ rất lo lắng nên gọi điện hỏi thăm. Vũ Thiên không muốn mọi người biết cô bị chặn đánh nên chỉ nói là thấy hơi mệt. Vậy mà họ cuống quýt đòi địa chỉ để đến nhà thăm cô. Vũ Thiên lôi vài lý do nào đó để ngăn cản, cuối cùng cô phải nói vài ngày nữa mời họ tới nhà cô ăn cơm, họ mới chịu thôi.
Sau đó thì hắn gọi điện.

“Cậu bị thương nặng tới mức không đi học được sao?” Thiên Vũ hỏi.

“Chỉ là không muốn người khác thấy vết thương thôi. Cậu cũng biết mà, không nghiêm trọng.” Trước khi nhận cuộc gọi, cô đã ngồi nghĩ khá lâu khi, nụ cười của hắn…

“Tôi đến thăm cậu.”

“… chúng ta có thân thiết như vậy sao?” Nhớ đến hôm qua, cô thấy… hắn rất biết lợi dụng thời cơ đi.

Thiên Vũ xụ mặt, nhưng nhanh chóng lấy lại tươi cười. Vì hắn đã quyết tâm không nản lòng với lạnh lùng của cô.

“Cậu cứu tôi, tôi cứu

cậu, hơn nữa tôi còn là bạn trai cậu…”

“Từng là.”

“Vậy là rất thân thiết còn gì!”

“Là giả.”

“Nhưng chúng ta đã hẹn hò, tay cũng đã nắm, môi…”

“Dừng lại! Chúng ta có thân thiết, được chưa?”

“Vậy tôi đến nhà thăm cậu.”

“…”

“Tôi có thể giảng lại bài học hôm nay cho cậu.”

“Xì, ngồi trong lớp cậu có bao giờ ghi bài cơ chứ.”

“Cậu cũng để ý tới tôi làm gì sao?” Thiên Vũ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.

“Thỉnh thoảng.” Có cần kích động vậy không?

“Vũ Thiên, tôi thích cậu ♥♥♥!”

“Khụ khụ…” Hắn ta… Sao cô cảm thấy hắn đang vẫy đuôi nhỉ.

“Cậu thích tôi chứ?” Giọng nói hắn như đang rất chờ mong.

Tít tít tít….

Thiên Vũ mếu máo nhìn điện thoại… nhưng thà cô tắt máy còn hơn là nói không thích hoặc ghét hắn.

Vũ Thiên ôm chăn che kín mặt. Tim lại đập linh tinh rồi… Cô bỗng cảm thấy sợ, sợ cái hắn thích là khuôn mặt của cô. Mà sao cô lại phải sợ điều đấy nhỉ? Cô đâu có thích hắn! Đúng, cô không thích hắn…

Cầm con gấu nhỏ ở gối bên cạnh lên, Vũ Thiên tủm tỉm cười: “Đáng ghét…”

Cô im lặng, thầm biết mình đã không thể có cảm xúc bình thường khi nhìn thấy hắn hay nghĩ về hắn.

……….

Trong 3 ngày Vũ Thiên nghỉ học, hắn hôm nào cũng gọi điện, nói đủ các loại trên trời dưới đất.

Còn Diệp Tinh cũng có lần gọi điện than thở về Gia Bảo, vì không thấy cô đến võ quán nên nó nhặng hết cả lên.

Khi lên forum trường, Vũ Thiên nhàn rỗi thăm fan page của mình.

Aizz, mình lại trở thành người nổi tiếng… Ảnh cô được chụp từ mọi góc độ, bay người, đấm, đá, nhếch mép, nhăn mày… đủ cả. May mắn là phần thông tin vẫn trống không. Rất nhiều lần cô phát hiện trên đường về nhà có kẻ bám theo nên cố tình đi lắt léo nên chưa bị phát hiện. Không biết sau này cô có còn phải ra mặt nữa không…

oOo

Vẫn bình thản bước qua cổng trường như mọi ngày, nhưng bỗng nhiên tay cô bị ai đó kéo giật lại.

“Thủ lĩnh Orient phải không?”

Thịch. Tim đen Vũ Thiên giật thót. Giọng nói này là của ai? Cô quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt kẻ kia liền sững lại một chút. Hắn là thủ lĩnh của Ares! Tên gì ấy nhỉ…

“Cậu đang nói gì cơ?” Giả ngu.

Âu Thần nghiền ngẫm giọng nói… nghe cũng khá giống. Mấy ngày trước khi hắn bị đánh bại liền có suy nghĩ muốn tìm hiểu thủ lĩnh Orient. Nhưng hắn đứng trước cổng trường suốt mấy ngày vẫn không thấy cô, đi tìm tư liệu về gia đình trường lớp lại không có. Rất bí ẩn.

“Tôi nắm chắc 60% cô là thủ lĩnh Orient, chỉ cần tháo lính ra xác nhận là được.”

Vũ Thiên có hơi hoảng một chút vì một số người bắt đầu bâu xung quan để xem.

“Sao cậu lại nói tôi là cô ấy?” Sao lại bị phát hiện nhỉ?

“Chiếc lắc tay ngôi sao cô đang đeo giống hệt của cô ta!” Hắn nhớ rõ chiếc lắc tay gắn nhiều ngôi sao đó, vì vậy ngoài nhìn mặt hắn còn nhìn cổ tay của nữ sinh ra vào trường nữa.
Hỏng bét! Cô quên mất chi tiết này.

“Nhưng… lắc tay giống nhau là chuyện bình thường, mua cùng một nơi là được.”

“Vậy sao?” Âu Thần cho là có lí nhưng vẫn nói tiếp: “Cứ bỏ kính ra đã.”

Không ngờ hắn sẽ làm thế, Vũ Thiên liền lấy tay nhanh chóng ôm mặt mình lại. Che mặt thế này sao đánh được hắn? Lại còn có rất nhiều người đứng xung quanh.

“Bỏ tay ra xem nào!” Hắn nóng nảy, vì thái độ của cô ta càng làm hắn nghi ngờ.

“Không… cứu…” Lâu lắm rồi không kêu cứu.

“Âu Thần, mày đang làm cái quái gì vậy.”

Cô giật mình khi nghe thấy giọng nói của Thiên Vũ, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm. Được cứu rồi!

“Ha, lâu không gặp.” Âu Thần đứng dậy thả tay Vũ Thiên ra.

“Vậy sao?”

Hừ, mấy hôm nay đều thấy cái bản mặt hắn trước cổng trường, Thiên Vũ chỉ liếc qua một cái rồi bỏ đi. Dính dáng đến hắn chỉ tổ bực mình.

Thiên Vũ bước tới muốn lấy lại chiếc kính nhưng tay Âu Thần đã kịp dời đi nơi khác.

“Làm gì vậy anh bạn?”

“Đưa kính đây.” Đôi mắt Thiên Vũ nhìn Âu Thần không hề có nhiệt độ.

“Sao tôi phải đưa? Của cậu à?” Hắn vẫn cố ý cợt nhả.

“Trả cho cô ấy.”

“Trả hay không là việc của tôi, không cần cậu can thiệp. Ha, muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?”

Thiên Vũ không muốn nói nhiều, vươn tay chạm vào

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT