|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
cái kính. Nhưng ngay lập tức, Âu Thần bóp mạnh, kính gãy làm đôi.
“Mày…”
“Hai người sao vậy? Ta đây chỉ muốn xem mặt cô ấy một chút thôi mà? Ha, nghe nói Thiên Vũ đại thiếu gia không quá gần gũi con gái, nay lại ra mặt bảo vệ một cô, thật khiến người ta khó hiểu.”
“Không liên quan đến mày.”
Liếc thấy Vũ Thiên hai tay ôm mặt, hắn kéo cô ôm vào ngực, lấy tay che cho cô rồi nói thầm: “Ra khỏi trường trước đã.”
“Cám ơn.” Vậy là cô sẽ tiếp tục được nổi tiếng với cái tên ‘con bé 4 mắt’ chứ không phải ‘thủ lĩnh Orient’. Aiz…
Ầu Thần nhìn 2 người đi xa khỏi cổng trường, thầm nghĩ: tên Thiên Vũ đó đời nào lại rảnh rỗi đi quan tâm đến một con bé tầm thường. Giờ hắn chắc chắn đến 99% cô ta là thủ lĩnh.
……..
Đến tiết học thứ hai, cô và hắn mới trở lại trường với một cặp kính mới… Cô cũng không muốn nói đến chuyện trên đường đi hắn mua cho cô một cây kem.
Cuộc đối thoại của Vũ Thiên với Âu Thần đã bị một vài paparazzi cấp trường nghe được, nên ngay khi cô đến lớp liền có người tới “phỏng vấn”. Còn phóng viên là một cô bé lớp 11.
“Chị Vũ Thiên, em có người bạn rất thích các loại trang sức hoặc đá quý xinh đẹp. Nhưng cô ấy chắc chắn chưa thấy chiếc lắc tay chị đang đeo bao giờ. Xin hỏi chị mua nó ở đâu vậy?”
“Tôi không mua, đây là một món quà sinh nhật.”
“Em là fan của đại tỷ trường ta, chị ấy cũng có một chiếc lắc tay y hệt như vậy. Chị nghĩ sao?”
“Chỉ là trùng hợp.”
“Vậy… chị có thể tháo kính một chút không ạ? Nghe nói chưa ai trong lớp nhìn thấy chị tháo kính.”
“Không được.” Vũ Thiên từ chối ngay lập tức.
“Tại sao ạ?”
“Vì tôi rất xấu, không muốn ai thấy.”
Cô bé phóng viên không ngờ cô nói vậy nên chưa biết nói gì thêm. Sao lại có cô gái nhận mình xấu xí chứ?!!
“Em hỏi xong chưa?” Ngón tay Vũ Thiên gõ gõ lên mặt bàn, tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
“À… có một vấn đề nữa mà rất nhiều nạn của em muốn hỏi chị… à… quan hệ giữa chị và anh Vũ là gì vậy ạ?”
Cộp. Tay Vũ Thiên ngừng gõ.
“Chị ấy là bạn gái của anh.”
Bất chợt Thiên Vũ không biết từ đâu chui ra, vòng tay ôm lấy thắt lưng Vũ Thiên, cằm nhẹ nhàng đặt lên vai cô.
“Em còn gì muốn hỏi không?” Hắn lại nở nụ cười xã giao mê hồn.
Cô bé phóng viên mặt đỏ bừng vội vã cáo lui, để lại cho mọi người trong lớp ánh mắt kinh ngạc.
“Tôi nói thật đấy, mọi người đưng nhìn như thế, cô ấy sẽ ngại.” Thiên Vũ vẫn hưởng thụ ôm chặt cô, cảm nhận được hương thơm của cô.
“Bỏ… tay ra.”
Hắn chỉ dụi dụi đầu mình vào tai cô, thì thầm: “Không muốn.”
Người trong lớp vẫn nghe được, bởi vì nãy giờ ai cũng nín thở quan sát họ.
“Buông ra.”
Thiên Vũ thả tay. Cái cô gái này sao vậy chứ? Vừa rồi còn bối rối ngượng ngùng làm hắn muốn lấn tới, bỗng nhiên lại chuyển thành lạnh lùng đáng sợ, làm hắn… chùn bước.
“Tôi cũng nghi Vũ Thiên là đại tỷ rồi mà… chứ không thì tại sao Diệp Tinh và Huân Trì lại quan tâm cô ấy vậy chứ.”
“Lớp mình có nhân vật vĩ đại vậy sao?!”
“Uhh… cũng có lý. Có khi nào Thiên Vũ biết cô ấy xinh đẹp nên mới theo đuổi không?”
“Ý chết, bình thường tôi luôn tỏ thái độ ghét bỏ cô ấy, không biết cô ấy có để bụng không…”
Vũ Thiên nhắm mắt nghe những lời bàn tán trong lớp. Xem ra cuộc sống của cô lại sắp có biến.
“Đừng quan tâm tới họ.”
Vũ Thiên hé một mắt, thấy hắn đang nằm bò ra bàn nghiêng mặt nhìn cô.
“Dù là ngưỡng mộ hay ghen ghét, họ nhìn cậu như thế nào đâu quan trọng.” Hắn nói.
“Ừ.”
Tiết học vẫn diễn ra bình thường, nhưng trong lòng Vũ Thiên ngổn ngang rất nhiều suy nghĩ.
………
“Đại tỷ, cô bị nghi ngờ rồi.” Đông Hải nói.
“Mọi người đều biết cũng hay mà! Để không ai còn coi thường “Vũ Thiên” nữa!” Minh Huy nói.
Diệp Tinh đập bốp vào đầu Minh Huy: “Cậu thấy Vũ Thiên bị coi thường bao giờ hả?”
“Không phải vậy sao…” Minh Huy ôm đầu.
“Còn dám cãi?”
“Không có gì là bí mật mãi mãi cả. Chuyện sớm hay muộn thôi.” Vũ Thiên nhàn nhã nói.
“Aha, tên Âu Thần đang ở dưới sân trường kìa!” Hoàng Kỳ bám vào lưới sắt trên sân thượng chỉ xuống dưới.
“Hắn vừa từ lớp ta đi ra.” Huân Trì nói.
“May mà mình ở trên này.” Vũ Thiên chớp chớp mắt.
“Tên rắc rối.” Hoàng Kỳ bực mình.
“Kệ hắn ta đi.”
Chương 21: Ghen
Hôm sau.
“Anh Vũ!!!”
Một cô bé xinh đẹp chạy từ cửa lớp chạy vào, ôm chầm lấy Thiên Vũ.
“Gia Bảo? Sao em lại ở đây?” Thiên Vũ ngạc nhiên.
“Em chán học ở trường nữ sinh rồi, muốn cho anh bất ngờ nên không nói trước!” Gia Bảo dụi đầu vào người hắn nũng nịu.
“Vậy sao? Lại muốn gây rắc rối gì hả?”
“Hì hì, đâu có, là do em muốn học cùng anh thôi.”
“Chỉ được cái dẻo mồm.” Hắn xoa xoa đầu Gia Bảo, không phát hiện ánh mắt kì quái của mọi người trong phòng học.
“A, chị Diệp Tinh! Chị có biết chị Vũ… Ưm ưm…”
Huân Trì đứng gần đó kịp thời bịt miệng Gia Bảo lại. Diệp Tinh thở ra.
Gia Bảo biết họ học trường Orient nên nhất nhất đòi bố mẹ chuyển tới đây học. Buổi đầu tiên cô muốn sang gặp anh Vũ, không ngờ lại thấy chị Diệp Tinh học lớp này. Đang định hỏi chị Vũ Thiên học lớp nào thì bị ai đó bịt miệng lại. Ra là anh Huân Trì.
“Cậu làm gì cô ấy vậy?” Thiên Vũ cau mày.
“Không có gì.” Huân Trì thả tay.
“Anh cũng học lớp này sao?” Gia Bảo mừng rỡ nhìn Huân Trì: “Vậy anh có biết chị V…”
Gia Bảo lại bị bịt mồm lại.
“Cậu làm gì thế? Hai người quen nhau sao?” Thiên Vũ nhìn Huân Trì nghi hoặc.
“Có quen. Gia Bảo, chúng ta ra ngoài nói chuyện một lát.”
“Ưm ưm…”
Huân Trì vẫn bịt miệng cô bé đang vùng vẫy, kéo ra ngoài.
Trong lớp lại có đề tài mới để hóng: Hotboy Thiên Vũ có cô bạn gái tìm tới tận cửa. Tiếp theo tất cả đều quay đầu nhìn Vũ Thiên.
Chẳng để ý ánh mắt của mọi người, Vũ Thiên vẫn nhìn chăm chú vào quyển sách. Nhưng không có một chữ nào trong sách chui vào đầu cô cả. Gia Bảo là gì của Thiên Vũ? Trước giờ Thiên Vũ không thích chạm vào bất kì cô gái nào, nhưng tại sao lại thân mật với Gia Bảo vậy? Sao hắn lại cười ấm áp như vậy….
“Vũ Thiên, đang đọc gì thế?” Hắn lại nhích gần tới cô hỏi linh tinh.
“Không gì cả.”
Thiên Vũ thấy có gì đó không ổn. Hắn cảm thấy giọng nói cô bỗng chốc trở nên xa lánh.
“Này, tôi làm gì sai à?” Hắn kéo cô quay mặt về phía mình. Hắn không thích bị cô lờ đi.
“Không.” Vũ Thiên quay mặt đi chỗ khác.
“Đừng nói không nữa, cậu sao thế? Nhìn tôi đi.”
“Không có gì.”
Mọi người trong lớp lắc đầu cảm thán. Không ngờ hotboy no.1 lại là tên ngốc. Rõ ràng Vũ Thiên đang ghen, lại còn cố gặng hỏi. Đồ ngốc đồ ngốc!
……..
“Ý ý, sao anh cứ bịt miệng em vậy?”
Ra đến ngoài hành lang, Gia Bảo giận dỗi nhìn Huân Trì. Huân Trì lấy điện thoại mở fan page của ‘thủ lĩnh’ ra, đưa cho Gia Bảo đọc.
“A, vậy ra chị ấy là thủ lĩnh bí ẩn sao? Thật là oách quá đi!” Đọc xong, Gia Bảo reo lên. “Nhưng chị ấy có học trường mình chứ?”
“Có, vừa rồi chị ấy cũng ở trong lớp.”
“Vậy sao? Chị ấy đã dịch dung hả?”
“Này, em xem nhiều phim kiếm hiệp quá rồi đấy. Chị ấy là…”
“Khoan đã, em sẽ tự tìm ra chị ấy!”
“Chỉ tìm thôi, đừng nói gì cả.”
“Vâng, em biết. Ô, trống vào lớp rồi, em học bên dãy A cơ, phải đi nhanh không kịp! Em đi đây!” Gia Bảo vẫy tay với Huân Trì.
“Haizzz.”
oOo
Giờ ra chơi tiết 2.
Thiên Vũ định tiếp tục hỏi cô làm sao, nhưng cô chẳng thèm nhìn qua hắn mà kéo Diệp Tinh đi. Thiên Vũ rầu rĩ… hắn đã làm gì sai sao?
Gia Bảo lại từ cửa xông vào, thấy cô gái đeo cặp kính lớn đang kéo tay Diệp Tinh liền vui vẻ nhảy nhót.
“Thấy rồi! Tìm thấy rồi!” Gia Bảo chắc chắn đó là chị Vũ Thiên. Môi đẹp, mũi đẹp, nước da đẹp này ngoài chị Vũ Thiên sẽ không ai có cả.
Lúc nhìn Gia Bảo ôm hắn, Vũ Thiên thấy khó chịu. Nhưng cô bé đáng yêu này đúng là khiến người ta không thể không yêu quý.
“A~ chào thủ lĩnh xinh đẹp.”
Gia Bảo bỗng bị ai đó đẩy ra khỏi cửa, còn Vũ Thiên thì bất ngờ bị ai đó ôm lấy eo.
Âu Thần…
Nhưng hắn chưa ôm được 2s liền bị ai đó cản trở, gỡ tay hắn ra.
“Tránh ra.” Thiên Vũ bực tức kéo Vũ Thiên vào lòng, lườm nguýt Âu Thần.
Âu Thần không chịu nhượng bộ, kéo tay Vũ Thiên: “Mày mới chính là người cần tránh ra!”
Vũ Thiên giật mạnh tay ra khỏi hai người: “Tránh ra hết cho tôi.” Thần sắc lạnh lùng chán ghét khiến 2 tên con trai cũng phải e ngại mà buông tay.
Giọng nói này chính xác là của chị Vũ Thiên rồi! Oai quá đi! – Gia Bảo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




