|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
xung quanh sẽ không thiếu kẻ theo đuổi. Cô lại luôn thờ ơ với hắn, hắn có cảm giác mình không thể nào với tới cô.
Hắn đã nhiều lần hắn suy ngẫm tại sao mình thích cô, nhưng nghĩ không ra.
Cái cảm giác thích một ai đó này… là lần đầu tiên hắn trải nghiệm, nên đầu óc hắn cứ loạn thành một đoàn, không biết phải làm sao.
Ngày đó lại đang đến gần…
Chương 14: Huỷ
Hôm nay là chủ nhật. Vũ Thiên vẫn như thường lệ ngồi ôm sách đọc để giết thời gian.
Bố mẹ cô làm việc cho NASA bên Mĩ, thời gian trở về thăm nhà là vô cùng ít. Cô không muốn sang Mĩ định cư vì tại đất nước này cô có lưu luyến một số thứ.
Hiện tại Vũ Thiên đang sống cùng ông bà nội trong tòa biệt thự rộng lớn này. Nhưng cô cũng không nghĩ nên gọi nó là biệt thự mà nên gọi nó là lâu đài. Bản chất của nó vốn là một đài thiên văn của riêng ông bà. Họ là giáo sư thiên văn học.
Bản thân Vũ Thiên cũng rất thích ngôi nhà này, thích nhìn ngắm bầu trời qua kính thiên văn nên đã chuyển tới sống và học tại đây.
Hôm nay ông bà nội vắng nhà. Đang ngồi đọc sách trên tầng 4 thì chuông điện thoại của cô bỗng vang lên. Hmm… số lạ.
“Alô?”
“Vũ Thiên, là tôi.” Giọng nói trầm ấm.
“Tôi?”
“Chỉ không nghe giọng tôi một thời gian mà cậu đã quên sao?”
“Đoàn Thiên Vũ? Sao cậu biết số của tôi?”
“Xin Diệp Tinh.”
“…. có việc gì không?” Cô đã từng không có hảo cảm với hắn, nhưng nhớ đến lần hắn vội vàng lo lắng và đi tìm cô thì cô thấy hắn cũng… không đáng ghét cho lắm.
“Tôi thật sự rất cần cậu giúp.”
“Đừng nói rằng tôi lại phải…”
“Uhm, giả làm bạn gái tô
tôi.”
“….”
“Nguy cấp lắm rồi, tôi đang bị nhốt trong nhà này! Cô ta chẳng biết phát điên cái gì, đòi làm lễ đính hôn. Trưa nay hai bên gia đình sẽ tổ chức.”
Hiện tại là 9h sáng.
“Lúc họ thả cậu ra để tham dự lễ, cậu có thể bỏ chạy.”
“Tôi sẽ bị bắt lại đó… mà dù trốn hay không trốn, tên của tôi và cô ta vẫn sẽ có trên mặt báo sáng mai. Xin cậu…”
“Nếu tôi đi thì cậu sẽ không có tên trên mặt báo chắc?”
“Cho nên tôi xin cậu, giúp tôi trước khi nhà báo đến. Tôi không muốn bố mẹ tôi mất mặt trước nhà báo, cũng không muốn phải đính hôn. Xin cậu đấy! Đi~ đi mà~” Khổ nhục kế.
“Cậu không thể nhờ cô gái khác giúp sao?”
“Ngoài em gái tôi, mẹ tôi và cậu thì tôi không biết cô gái nào nữa!”
“Cậu có thể nhờ con trai, hãy nói với bố mẹ cậu rằng, cậu là gay.” Vũ Thiên nghiêm túc.
“…..” Không thể thuyết phục nổi cô gái này.
Có lẽ hắn lại dùng cách thuyết phục cô như lần trước…
“Tôi nghĩ… cậu nên giúp tôi đó, đại tỷ à.” Thiên Vũ bất đắc dĩ lôi tuyệt chiêu ra dùng.
“Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả.” Sao cậu ta…
“Cậu hiểu mà… tôi nghĩ là lần này cậu nên giúp tôi, đây sẽ là… lần cuối cùng.”
“…”
Hắn lại bắt đầu lòi đuôi cáo! Rõ ràng là hắn suốt ngày đeo mặt nạ người tốt!
“Thời gian, địa điểm.”
Yes! – Hắn thầm cười trộm, nhưng cũng thật lo lắng vì không biết có thể nắm được trái tim của vị thủ lĩnh lạnh lùng này hay không.
“Sao không nói gì?” Vũ Thiên hỏi.
“Nhà tôi, nhà số 111 ở khu biết thự Wonder, buổi tiệc sẽ tổ chức lúc 11h nên cậu hãy đến lúc 10h.”
“Được.”
Cúp máy, Thiên Vũ nhìn chằm chằm vào điện thoại của mình, thở dài.
oOo
King coong…
“Ai đấy?” Quản gia nhìn qua camera hỏi.
“Cháu là bạn học của Thiên Vũ, được cậu ấy nhờ đem đến một số thứ.”
Trong nhà.
“Bác cứ mở cửa đi, chính cháu nhờ cô ấy đem một số thứ cần thiết cho lễ đính hôn đến!” Thiên Vũ nói vọng từ trong phòng ra.
Quản gia liếc mắt nhìn ông bà chủ và tiểu thư Lan Hoa, thấy họ không nói gì liền mở cửa.
Đáng ra họ sẽ không để cô vào, nhưng nghe Thiên Vũ nói vật cần cho lễ đính hôn thì họ như mở cờ trong bụng.
“Cháu chào các bác.” Ở đây có 5 người, một là Lan Hoa, còn lại chắc là bố mẹ Thiên Vũ và bố mẹ Lan Hoa.
“Cô cô cô….” Lan Hoa thấy cô gái đeo cặp kính dày kia, khuôn mặt liền biến sắc.
“Bố mẹ, đây là Vũ Thiên, bạn gái của con.” Thiên Vũ bước từ phòng ra, nắm tay cô nói.
“Con… con nói cái gì!?” Đoàn phu nhân bất ngờ.
Bố mẹ của Lan Hoa nhíu chặt lông mày.
“Con không muốn đính hôn hay kết hôn với Lan Hoa. Mong mẹ hiểu.”
“Thế này là thế nào?” Bạch Hoan – bố của Lan Hoa nhìn gia đình bên kia, lên tiếng.
Đoàn Chính – bố của Thiên Vũ, nghiêm mặt nói: ” Con có biết mình đang nói gì không?”
“Bố mẹ cũng biết con không thích Lan Hoa, dù cô ấy có thích con cũng chỉ là tình cảm đến từ một phía. Con không muốn một cuộc hôn nhân dựa trên hợp tác làm ăn của 2 gia đình.”
“Đây không phải là cuộc hôn nhân dựa trên hợp tác, bố mẹ chỉ muốn tốt cho con. Lan Hoa là một cô gái tốt, sau này con sẽ thích nó.” Đoàn phu nhân tái mặt, 2 bên đều biết là hợp tác làm ăn nhưng không ai nói thẳng điều này.
“Mẹ biết đó là cô gái tốt sao? Vì ghen ghét với Vũ Thiên nên Lan Hoa đã hết đẩy Vũ Thiên xuống cầu thang rồi lại nhốt cô ấy trong nhà kho. Đó là cô gái tốt sao mẹ?”
“Việc này là sao, Lan Hoa?” Bạch phu nhân nhìn con gái.
“Cô ta nói láo!”
“Tôi chưa nói gì cả.” Thần kinh có vấn đề.
“Anh… anh…” nói láo… (tự lừa dối chính mình =)))
“Ngoài Vũ Thiên ra, cả đời này con sẽ không lấy bất kì ai khác. Bố mẹ hủy lễ đính hôn này đi thôi.”
“Thằng bất hiếu!”
“Con trước giờ luôn nghe lời bố mẹ, nhưng việc này thì không thể!” Bàn tay hắn nắm chặt hơn.
“Lan Hoa, chúng ta đi.” Bạch Hoan đứng dậy.
“Bố…”
“Lan Hoa!” Đây là việc liên quan tới lòng tự trọng.
Gia đình họ Bạch rời đi.
“Nhìn xem con đã làm việc tốt gì đi! Bùi quản gia, hủy lễ đính hôn ở Long Phụng Hoàng cho tôi, cử người giải thích với nhà báo.” Đoàn Chính phất tay đứng dậy đi lên tầng.
“Haizz.” Đoàn phu nhân không nói gì, đi theo Đoàn Chính.
“Chúng ta đi thôi.” Thiên Vũ nắm tay cô kéo ra ngoài.
Chương 15: Sinh nhật
“Tôi thấy sự xuất hiện của mình là không cần thiết.” Ra đến cổng, Vũ Thiên nói.
“Rất cần thiết, để thể hiện quyết tâm lấy người tôi yêu và vạch trần bộ mặt giả dối của Lan Hoa.”
“Vậy à.” Thờ ơ.
Cô không thể quan tâm hắn nhiều hơn một chút sao????
Ra đến bến xe bus ngoài đường lớn, thấy hắn vẫn đứng cạnh mình, cô thắc mắc: “Cậu còn ở đây làm cái gì?”
“Còn có việc phải làm.”
Một chiếc xe bus dừng lại, hắn kéo tay cô bước lên.
“Tôi không đi chuyến này!” Vũ Thiên giằng tay ra.
“Tôi muốn đưa cậu đến một nơi.”
“Đây là việc cậu muốn làm sao?”
“Uhm.” Hắn cười cười.
“Đi đâu?”
“Đến nơi cậu sẽ biết.”
….
Chiếc xe bus dừng lại tại công viên trò chơi Funny Park.
“Waaa!” Vũ Thiên nhìn công viên với đủ các màu sắc liền thốt lên. “Sao lại đưa tôi đến đây!” Cô chưa từng được tới công viên trò chơi, chỉ là thấy trên ti vi.
“Chúc mừng sinh nhật!” Hắn nhìn sự vui vẻ trên khuôn mặt cô liền cũng vui theo.
“Sao… cậu biết.” Bất ngờ.
“Uhm… coi như đền bù cho cậu về việc giả làm bạn gái.”
“Chúng ta có thân như vậy sao?” Hỏi vậy nhưng hiện tại Vũ Thiên thật sự háo hức.
“Thôi, chúng ta đi ăn đã, giờ là buổi trưa nắng nên không có ai chơi cả.”
“Vậy sao?”
Thiên Vũ kéo tay cô đến quán KFC, gọi 2 phần Chicky Meal.
“Tôi chưa từng ăn KFC.”
“Thật hả?”
“Uhm, tôi không có bạn.”
“Tại sao?”
“Người ta không thích gần tôi.”
“Này cậu bỏ kính ra đi.”
“Làm gì?”
“Nếu để ai đó nhìn thấy tôi và cậu đi cùng nhau thì chắc đây không phải lần cuối cùng cậu làm bạn gái tôi đâu.”
“Vậy sao?” Vũ Thiên tháo kính. Dù sao cũng bị cậu ta biết rồi.
“Cậu rất xinh đẹp, cậu không bị cận.”
“Uhm.”
“Sao phải đeo kính?”
“Người ta không thích tôi xinh đẹp.”
Hắn chống cằm nhìn cô.
“Ăn nhanh lên chúng ta còn đi chơi.”
“Ừ.” Dáng vẻ cô ăn rất rất rất đáng yêu.
Hôm nay Vũ Thiên mặc một chiếc áo cánh dơi màu xanh biển và quần jean, tóc buộc đuôi ngựa thoải mái tự nhiên. Hắn được thấy bộ dáng ngày thường của cô, rất đắc ý.
“Này cậu ăn nhanh lên chứ!” Vũ Thiên đã ăn xong.
“Đợi chút… từ từ.”
…….
“Giờ chúng ta đi đâu?”
“Vẫn còn nắng, chúng ta đi xem phim.”
“Cũng được, tôi chưa đi xem phim rạp bao giờ.”
“Tại sao?”
“Chẳng lẽ đi một mình?”
“….”
“Waaa, tôi muốn xem The Avenger 2!” Vũ Thiên chỉ chỉ.
“Được.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




