|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Đợi tôi mua vé.”
“Mua bỏng ngô và nước uống nhé! Trong phim họ hay mua như vậy.” Vũ Thiên cười tít mắt.
“….” Đáng yêu chết đi được!!
Sau 2 tiếng đồng hồ ngồi xem phim, Vũ Thiên bước ra khỏi rạp, vươn vai.
“Chỉ là cái màn hình lớn hơn một chút!”
Lúc đó Vũ Thiên đã rất chăm chú xem phim và ăn bỏng ngô.
“Thiên Vũ, tới đó đi!” Cô kéo tay hắn.
Cô gọi tên hắn sao? Cô chủ động kéo tay hắn sao?
“Chơi trò này!” Tàu lượn siêu tốc.
“Được.”
Vũ Thiên rất phấn khích.
“Thêm lần nữa nhé!” Vũ Thiên cười đến là rạng rỡ.
“Được.” Dù cô có nói muốn chơi 10 lần nữa hắn vẫn nói được.
“Chong chóng…” Vũ Thiên chợt dừng lại, thì thầm nhìn những chiếc chiếc chong chóng đang xoay tít.
“Cậu thích sao?” Rút một que chong chóng và trả tiền, hắn cười rạng rỡ và đưa nó cho cô.
Cô không nhận lấy mà chỉ mờ mịt nhìn nụ cười rạng rỡ của Thiên Vũ… Cũng đã từng có một cậu bé cười xinh đẹp như vậy, tặng cho cô một chiếc chong chóng…
“Không thích sao?”
“Thích…” Vũ Thiên nhận lấy, nhẹ cười. Đã lâu rồi cô không nhớ tới cậu bé ấy, không biết bây giờ…
“Chúng ta đi thôi.”
Dần dần cô và hắn đã chơi hết tất cả các trò chơi ở đây.
“Trong kia là gì thế?”
“Các trò chơi bằng xèng, vào thôi.”
“Xèng là cái gì?” Vũ Thiên liếm liếm cây kẹo bông đường, nghiêng đầu hỏi.
“….” Thiên Vũ đỏ mặt quay đi. Dễ thương quá…
Đua xe, bắn súng, đập chuột, vật tay… trò gì họ cũng chơi qua.
“Gắp gấu bông kìa!” Vũ Thiên chỉ.
“Để tôi gắp cho cậu.”
Hai người thay nhau gắp, tâm trạng cứ lên lên xuống xuống mà vẫn không gắp được con nào.
“Cố lên, cố lên…” Vũ Thiên căng thẳng nhìn con gấu đang sắp rơi xuống.
“Woa!! Được rồi!” Vũ Thiên hò hét ầm ĩ, ôm chặt con gấu bông, ôm chặt Thiên Vũ. “Cậu giỏi quá!”
“Haha…” Lần gắp thứ hơn 40.
Được Vũ Thiên ôm…
“Cho tôi nhé?”
“Được…” Đó là con gấu màu trắng ôm một trái tim đỏ chói giữa ngực.
Không biết Thiên Vũ suy nghĩ gì mà mặt hồng hồng.
“Tôi cũng muốn tặng quà cho cậu.”
Vũ Thiên kéo hắn đến ném vòng chọn quà. Ngay từ lần quăng đầu tiên, một con gấu lớn đã lọt vòng.
“Tặng cậu!” Nụ cười rạng rỡ.
Đưa tay nhận lấy con gấu màu hồng, tim hắn đập thình thịch.
“5h rồi, chúng ta chuẩn bị về thôi.” Vũ Thiên nói.
Quả thực ngày tháng 10 chưa cười đã tối.
Hắn cùng cô lặng lẽ đứng ở bến xe bus.
“Hình như chúng ta đi khác chuyến.” Vũ Thiên cắn cắn cây kem ốc quế trên tay, nói.
“Ừ.” Vừa rồi hắn vui bao nhiêu thì bay giờ hắn buồn bấy nhiêu.
“Xe bus đến rồi, tôi về trước. Hôm nay… cám ơn cậu.”
Vũ Thiên đang định bước lên xe bus thì bị bàn tay hắn nắm lại.
“Cậu phải về sao?”
“Ừ?”
Đây là lần cuối cô giả làm bạn gái hắn, từ nay về sau không để mọi người hiểu lầm quan hệ giữa họ. Hắn sợ, sợ chiếc xe bus này sẽ mang cô đi, rời xa hắn. Trước giờ cái hắn thấy chỉ là bộ mặt lạnh lùng thờ ơ của cô, cho đến hôm nay hắn biết, mình đang càng lún sâu hơn vào cô rồi.
Nhớ đến ánh mắt của những thằng con trai hôm nay đi ngang qua nhìn cô, hắn thật chỉ muốn đem cô giấu kĩ vào trong túi.
Bỗng hắn cúi đầu, chạm môi mình vào môi cô một cái như chuồn chuồn lướt nước. Cảm giác được làn môi mát lạnh như kem, và có vị ngọt.
Trái tim luôn đạp chậm rãi bình ổn của hắn hôm nay hoạt động vui vẻ bất thường. Hiện tại nó cũng đang đập rộn rã, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Cháu có lên xe không vậy?” Bác tài xế hỏi.
“Có… có ạ.” Vũ Thiên bước lên xe trong ánh mắt “đúng là tuổi trẻ!” của mọi người. Không dám quay lại nhìn hắn.
Hôm nay cô ấy vui như vậy, liệu cô sẽ thích hắn chăng?
Đầu óc hắn trống rỗng nhìn chiếc xe bus xa dần.
oOo
“Vũ Thiên, chúc mừng sinh nhật cháu!”
“Ông, bà…”
Sau cái chạm nhẹ kia, Vũ Thiên cũng không nhớ mình đã về được đến nhà như thế nào. Vừa mở cửa cô đã thấy ông bà nội với neta mặt rất vui vẻ.
“Con bé này, cháu đi đâu mà không nói với ông bà lão này một tiếng, vì muốn cho cháu bất ngờ nên cứ đợi mãi!” Giọng nói của bà Kim Hà tỏ vẻ trách móc nhưng tràn đầy sủng nịch yêu thương. Họ cũng mới về đến nhà nên không biết Vũ Thiên vắng mặt từ sáng.
“Cháu xin lỗi…”
“Xin lỗi gì chứ? Cháu coi chúng ta là người ngoài sao? Cháu chưa ăn cơm phải không? Nào, vào đây.”
Nhạc chuông điện thoại vang lên, Vũ Thiên vừa mở máy đã nghe tiếng nói vang vọng của Hoàng Kỳ: “Huhu, đại tỷ, hôm nay là sinh nhật đại tỷ chúng ta lại quên mất…”
Hoàng Kỳ còn liến thoắng cái gì đó, Vũ Thiên không thể nhớ. Sau đó những thành viên khác cũng lần lượt gọi đến chúc mừng.
Vũ Thiên thật sự rất vui. Nhiều năm trước cô chỉ sống một mình trong căn nhà lớn, bố mẹ thì luôn bận bịu tại nước ngoài sinh nhật của cô họ có năm nhớ, có năm quên vài hôm mới nhớ ra. Mà cô lại không có bạn bè… cảm giác cô đơn rất đáng sợ.
Nhưng đến năm nay, cô dường như đã có tất cả mọi thứ.
“Tặng cho cháu một món quà.” Bà Kim lấy ra một chiếc lắc tay nhỏ xinh gắn xung quanh rất nhiều ngôi sao lấp lánh.
Vũ Thiên vui vẻ tiếp nhận, gia đình họ đều yêu thích bầu trời và những ngôi sao.
Qua một buổi tối với ông bà, cô trở về phòng.
Cô nhìn con gấu trên tay, bất chợt lại nghĩ đến hắn…
Căn phòng của cô trước giờ chứa toàn sách vở, nay vì sự xuất hiện của một con gấu nhỏ bé lạ lẫm mà khiến cả cô lẫn căn phòng đều thay đổi. Tất cả chỉ vì cái chạm môi chớp nhoáng kia…
Một đêm khó ngủ…
“Vũ Thiên, em lên bảng làm bài tập này đi.”
“….”
“Vũ Thiên?”
“….”
“Lưu, Vũ, Thiên!”
“…”
Bấy giờ thì tất cả học sinh đều quay đầu lại nhìn Vũ Thiên đang cúi đầu cặm cụi cầm bút chọc chọc vào quyển sách.
“Thiên Vũ, em lay bạn ấy cho cô.”
“…….”
“Thiên Vũ?”
“…….”
“Diệp Tinh, em làm ơn gọi hồn 2 đứa kia bề cho cô.” Diệp Tinh ngồi bàn trên Vũ Thiên.
“Vũ Thiên Thiên Vũ! Dậy dậy dậy!” Diệp Tinh lắc mạnh tay 2 người.
“Hả?”
“Hả?”
“Vũ Thiên lên bảng kìa…” Diệp Tinh thì thầm.
“Hả? Ừ…”
“Hmmmz…” Thiên Vũ nhìn cô đi lên bảng, thở dài.
Vừa vào lớp, ánh mắt hai người chưa chạm nhau đến nửa giây thì cô đã quay đầu đi chỗ khác. Đến khi hắn đứng hẳn trước mặt cô định lên tiếng thì cô lại quay mặt ngó lơ. Xem ra, cô ghét hắn…
Còn về phía Vũ Thiên, hôm qua cô đã nằm lăn lộn quanh giường đến tận 4 giờ mới có thể ngủ…
Cứ đến ra chơi, Vũ Thiên lại kéo Diệp Tinh đi.
Rõ ràng là cô đang cố tránh mặt hắn – Thiên Vũ thầm kêu khổ.
oOo
Sân thượng.
“Đại tỷ, sao thế?”
“Không sao…”
“Mộc Thanh, dạo này cậu cũng thật kì quái.” Diệp Tinh nhận xét.
“Cậu thì biết gì chứ. Cô ấy bị coldboy quấy nhiễu suốt đó.” Hoàng Kỳ cười ha hả.
“Boy nóng boy lạnh gì ở đây thế? Mọi người nghe này, cái trường lần trước chúng ta xử lí chỉ đứng thứ 2 trong toàn thành phố thôi đó.” Minh Huy mở cửa sân thượng bước vào, nói.
“Waahaha, vậy là chúng ta sắp thành no.1 rồi!” Khang Tùng phấn khởi.
“Sao mặt cậu nghiêm trọng vậy?” Vũ Thiên nhìn Minh Huy hỏi.
“Trường có thực lực mạnh nhất hiện nay là trường Ares, thủ lĩnh là Âu Thần, được người ta đánh giá không kém thủ lĩnh là mấy đâu.”
“Uhm…”
“Không chỉ thủ lĩnh của Ares mà mấy tên đàn em cũng không hề thua kém Tất cả bọn chúng đều học qua taekwondo, nên đối với những kẻ chỉ biết đánh lộn vớ vẩn thì thừa thắng.”
Vũ Thiên nghĩ, “đàn em” của cô số lượng học qua võ thuật rất ít, còn hầu hết số còn lại đều có tuổi thơ dữ dội. Họ ngỗ nghịch từ bé, đánh nhau thường xuyên như ăn cơm bữa nên có phản xạ và kinh nghiệm đánh nhau là chuyện bình thường.
“Taekwondo là sử dụng chủ yếu là cước (cú đá), muốn thắng được kẻ học taekwondo, nói khó thì không khó, nhưng nói dễ thì cũng không dễ.” Vũ Thiên trầm ngâm “Các cậu… có muốn học võ không?”
“Sao?” Đồng thanh.
“Bác tớ, cũng là sư phụ của nhu đạo quán Hàn Mai, rất am hiểu về võ thuật. Tuy là sư phụ môn nhu đạo nhưng bác ấy hiểu biết hầu hết các loại võ, bác ấy sẽ có cách giúp chúng ta khắc chế được taekwondo.”
“Đại tỷ cũng từ lò đó mà ra ah???” Hoàng Kỳ hỏi.
“Cũng không hẳn. Tớ chỉ học của bác ấy đến năm lớp 5 thì bác ấy chuyển tới nơi này, hơi xa nhà cũ của tớ.” Khi cô chuyển nhà và chuyển trường, có thể nói là tới gần nhu đạo quán hơn một chút.
“Vậy thì cũng quá tuyệt!”
“Mà cũng lạ thật, những trường khác vừa biết chúng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




