|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
vai khi áo lệch qua một bên…..thấy rõ vết bầm tím dài đổ từ vai xuống. Hạnh khóc…khóc nức nở….nhìn vào vết bầm ấy…..cuối cùng bác sĩ cũng đến Bảo, Nhật phải cố gắng lắm mới lôi được hắn ra khỏi phòng nó cho bác sĩ làm việc của mình.
Bên ngoài phòng nó
Năm con người đang chờ đợi một điều gì đó tốt lành từ vị bác sĩ kia
Hạnh vẫn gục đầu vào vai Trân khóc nứa nở
– Mi có thôi đi k? Khóc hoài vậy? -Trân hét
-……..hu……..hu……. nó vì chúng ta mà ra vậy. Mi vô tâm lắm – Hạnh khóc to hơn
– Mi nghĩ mi khóc nó sẽ tỉnh lại hả? Ta thề k để yên cho bọn kia đâu – Trân đập vào tường tức tối ( nó cũng lo lắm…nhưng nó k khóc)
– Bọn kia – hắn tới gần – Là sao? – Hắn như hét lên
– Mày bình tĩnh lại coi, từ từ -Nhật kéo hắn lại
– Hôm qua……..hôm qua……(Hạnh kể lại nước mắt giàn giụa) …khi bọn tôi ra về. Ra tới cái hẻm nhỏ bị 5 tên du côn chặn lại…..có chuyện cần nói……..nó bảo tụi tui cướp người yêu của tiểu thư nào đó…….nên cho chúng tôi bài học….hức(Hạnh nấc lên lấy lại bình tĩnh) 5 tên đó xông vô đánh bọn tôi….nhưng tôi với Trân đánh trả……bọn chúng gọi thêm người…..đúng 15 tên…….có cả gậy nữa……bọn chúng xông zô đánh….chúng tôi chịu k nổi …… đông lắm……bọn chúng hung dữ lắm bọn nó đánh tới tấp vào người vào đấu………hức(Hạnh nấc lên) những tưởng đã k xong rồi…..may Nguyên nó ra kịp…..đỡ cây gậy của chúng…….kêu bọn tôi lùi vào 1 bên, 1 mình nó xông vào đánh hết 15 tên đó……..nó bị đánh dữ lắm nhưng vẫn ráng cười khi 15 tên kia đều đã ngã dưới đất……..1 trong bọn chúng……..k biết từ đâu xuất hiện…..đánh vào vai nó(Hạnh khóc)..nó đau lắm..đau lắm….lúc đó nó đứng còn k nỗi nữa….huhu….2 đứa tui chạy lại đánh tên đó rồi đỡ nó chạy đi……lúc đó trời bắt đầu mưa……mưa dữ lắm……vậy mà nó còn cố đòi về….sợ mọi người lo…lúc đó…..lúc đó mà giữ nó lại thì k đến nỗi(Hạnh òa lên khóc to hơn)
Hắn tức điên lên….k nói j`. Chạy như bay đến trường, thì ra cái lý do "chỉ bài" bắt hắn ở lại cả buổi hôm qua…chỉ là bọn Diễm My bịa ra để tách hắn ra khỏi nó…nếu hôm qua hắn từ chối thì nó đâu ra nông nỗi này đâu.
– Đừng sợ nữa, k sao đâu, đừng quá lo – Bảo vỗ nhẹ vào vai Hạnh
– Hai cô ở nhà, xem tình hình ra sao, tôi với Bảo chạy theo Phong..nó mất bình tĩnh rồi – Nhật lôi Bảo chạy thẳng đến trường
——————————————————
Hắn lao như bay đến trường. Chạy thẳng vào lớp mặc cho sự có mặt của giáo viên. Hắn bước đến chỗ Diễm My.
– Bốp – hắn tát thẳng vào mặt con nhỏ
Quá ngỡ ngàng nó ú ớ k lên tiếng
– Có phải cô kêu người đánh Nguyên k hả? – Hắn quát
– …..em….em……….? – cô ta ấp úng
– Có phải k? – hắn hét
– Tại cô ta dám vui vẻ cùng anh….tranh giành anh…….nên em……… – My nức nở
– Cô – từng lời nói như cứa thẳng vào tim hắn….rất đau
Hắn đưa tay lên tát My cái thứ 2 nhưng bị Bảo, Nhật ngăn lại kìm tay hắn
– Mày thôi đi, bĩnh tĩnh, mày đánh nó thì Nguyên có khá hơn k?
Hắn nhìn My như kẻ thù, 1 kẻ thù k đội trời chung
– Tôi cảnh cáo cô….lần sau mà có việc như thế này nữa………thì cô k bình yên như thế này đâu – hắn gằn giọng….giọng nói đáng sợ. Rồi phóng ngay về nhà…….bỏ mặc sự ngơ ngác của mọi người xung quanh.
My ôm mặt gục xuống bàn khóc nức nở – Hắn chưa bao giờ như thế này, thái độ này My chưa hề thấy, nó lạ, nó đáng sợ..vô cùng……lớp học náo động…….Hai chị nó nghe thấy tất cả…k nói j`
Chương 20
Nhà hắn
– Sao rồi – hắn chạy lên chỗ Trân, Hạnh đang đứng
– K biết, nãy h vẫn chưa ra – Trân nói 2 tay nắm chặt vào nhau
– Cạch – cuối cùng cánh cửa phòng nó cũng mở, bác sỹ bước ra ngoài
– Sao rồi bác sỹ – hắn hỏi
– Bệnh khá nặng…….dầm mưa có dấu hiệu viêm họng sốt, chấn thương đầu mất nhiều máu, dẫn đến hôn mê kèm nhiều viết thương khác khắp cơ thể…….may mắn là chỉ bị ngoài da, tôi tiêm thuốc sát trùng vết thuong rồi………..có thể là ngày mai sẽ tỉnh – bác sỹ vừa nói vừa ke đơn thuốc đưa cho hắn
– Nhớ tịnh dưỡng 3 ngày rồi mới vận động lại nhé – bác sỹ cười
Mọi người thở phào như trút đc gánh nặng, thật may quá
– Vào thăm đc chưa bác sỹ – Hạnh đứng bên cạnh người ông
– Uh, cháu vào đi
Chỉ chờ có thế bọn nó phóng vào ngay k chờ đợi thêm nữa. Một cô y tá đang truyền nước biển cho nó. Mắt nó nhắm chặt k hề cử động. Y tá & bác sỹ chào bọn nó ra về. Ngồi cạnh giường nó, Hạnh nắm tay nó vẫn nước mắt lưng tròng
– Mi hay quá, làm ta lo lắm – Hạnh nói nhẹ nhàng k lay động đến nó
– Cố tỉnh nhé con quỷ cứng đầu – Trân cười nhẹ nhõm nhìn nó
Bọn hắn k nói j` chỉ đứng quan sát…….khỏe rồi……..mọi việc xem như tạm ổn
——————————–
3 ngày ỳ ạch trôi qua, đến h nó vẫn chưa tỉnh. 3 ngày bận rộn của lũ bạn nó. Ngày Hạnh, Nhật, Trân, Bảo vẫn đến trường chiều về là phóng đến nhà nó ngay thay nhau chăm sóc nó. Đã 2 ngày trôi qua so với dự định của bác sỹ nó vẫn mê man. Hắn túc trực thường xuyên bên nó, chỉ ra ngoài lúc cần thiết (cho sinh hoạt cá nhân), những ngày nó nghỉ học hắn cũng k đến trường, mặc cho sự lôi kéo của 2 chị nó. Mấy đứa bạn thì biết k khuyên can đc nên đành để hắn ở cạnh nó…vậy cũng tốt
Hắn nhìn nó…..nó hiền lành ngủ một cách bình yên…..mặc cho sự lo lắng của hắn. Trông nó lúc này khác hẳn với nó thường ngày….dễ thương hơn ngoan ngoãn như một chú thỏ con…..nhưng hắn không thích thế….hắn chỉ muốn nhìn thấy nó trở về một con nhóc lanh chanh vui tươi lắm chuyện…..nó cứ vầy mãi hắn thật sự không chịu nổi đâu.
-Khỉ, cô tỉnh đi, đừng đùa tui nữa- hắn nắm chặc tay nó nói chỉ một câu duy nhất cả trăm lần……lũ bạn nhìn hắn mà sót lắm…nhưng cũng không biết làm gì hơn….con bạn của nó vẫn dửng dưng không chịu tỉnh….con nhỏ lì lợm …thích làm người ta lo lắng.
———————————————————————–
Nó đã mơ một giấc mơ dài. Nó cùng gia đình nó đi chơi. Là một cánh đồng hoa rộng lớn….nhiều màu sắc…ánh nắng mặc trời nhẹ nhàng lan tỏa cùng làng gió nô đùa trên từng cánh hoa. Một vườn hướng dương trải dài vô tận….tiếp đến là vườn cúc….đủ màu sắc cả…..đẹp lắm. Mọi người đang cùng ngồi nô đùa trên thảm cỏ dọn thức ăn ra…..mẹ nó vãy tay gọi nó…..nó đang hướng mắc về hàng hoa bách hợp dưới chân. Nó chạy về phía mẹ nó…..nó sẽ ăn một bữa thật no nê….nhưng ai đó đang níu tay nó lại….ấm áp quá….tay ai sao mà ấm thế….nó khẽ quay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




