|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
tui nữa có phải hay hơn không…không phải thứ cô muốn là cái gia sản kết sù của Trần Thị sao….
My suy nghĩ………
-dù gì cô ta cũng là chủ của nhỏ Nguyên nên đối phó với nó dễ hơn mình _một nhỏ nói vào tai My
-sao tui tin cô được_My nghi ngờ
-không phải tôi với cô cùng mục đích sao…….bớt đi một người cơ hội càng cao
-ok, vậy giúp nhau nhé_My nói….cả đám bỏ đi
-Đoan àh, em nói thế là sao_Hương nãy giờ đứng nghe tất cả
-chị muốn hỏi gì?_Đoan nhìn chị
-Nguyên nó đâu phải là người ở nhà mình……nó là tiểu công chúa của Đại Nguyễn_Hương nhấn mạnh_ với lại từ ngày hai chị em mình về nhà ông Nguyên nó rất tốt với chúng ta mà
-tốt…..chỉ nghĩ nó tốt àh, chị ngây thơ quá đấy, từ nhỏ nó đã là công chúa rồi có biết nỗi khổ của chị em mình đâu, những gì của nó em phải đoạt cho bằng được_Đoan
-em àh, đâu phải cái gì muốn đoạt là cũng được đâu, nhất là tình cảm_Hương khuyên em
-em biết chị cũng thích Phong đấy_Đoan cười khẩy
-nhưng……..
-thui em ra ngoài đây, chị nghĩ gì tùy chị
-ah, Đoan chị vịnh dùm em chiếc thang cái, em treo mấy bức tranh này_nó vẫy tay khi thấy Đoan bước tới
-àh……..ờ
Nó ôm một chồng tranh leo lên thang, treo được tới bức thứ 4 thì……bọn Diễm My huýt sáo ra hiệu. Hiểu được Đoan cười
-té từ đây xuống cùng lắm gãy chân thôi_Đoan nghĩ hơi lút lắc cái thang
-chị, giữ chặc vào lắc quá_nó nói vọng xuống
Con nhỏ này sao lì quá vậy_Đoan nghĩ lắc mạnh hơn
-áh_nó chao đảo té xuống
Rầm……………
-có người bị thương _cả lớp nhốn nháo chạy lại chỗ nó
Ui da_nó nhỏm dậy xoa đầu…….
-ủa anh không sao chứ_nó nhìn hắn đang bị nó đè bên dưới
-sao trăng gì, xuống
-ờ, mà sao lúc nào tui bị ngã cũng thấy anh đỡ vậy_nó phủi áo cho hắn
-số tui xui
-anh không sao chứ Phong_cả một đám chạy lại chỗ hắn lo lắng trong đó có cả Đoan
-mi không sao chứ_Trân Hạnh hốt hoảng
-không sao rồi_nó cười
-lại kia ngồi đi_Trân Hạnh dìu nó lại ghế đá
-giở chân lên_Hạnh ra lệnh
-gì….,á đau nhè nhẹ thôi_nó hét
-ta biết mi lắm mà, máu chảy vậy mà còn ráng_Trân nhìn nó trách
-chờ tí tui đi lấy bông băng_Nhật chạy đi
-Nguyên em có sao không???_Đoan giả vờ hốt hoảng
-không sao đâu
-chị xin lỗi
-đầu óc cô để đâu vậy_hắn nhìn chân nó rồi nhìn Đoan_hên là không sao đấy
-em………….._Đoan lúng túng
-không sao rồi thì thôi đi_nó ngắt ngang
-nè, sát trùng đi_Nhật đưa Trân hộp y tế
-ê, nhẹ nhẹ thôi_nó la oai oái khi Hạnh sát thuốc vào vết thương
-hên là không sâu đấy, chỉ say sát ngoài da , không là tối nay mi không đi chơi được ngồi ở nhà mà tiết_Trân dán băng vào vết thương cho nó
Nó ngoặc miệng cười tươi ….đúng là số nó còn may mắn chán.
Nguyên nhân mọi sự việc cũng bắt đầu từ………
Tối hôm qua-mẹ_hắn bước vào phòng_cái gì đây_hắn chỉ vào mấy bộ đồ mẹ hắn đang ngắm nghía
-ngày mai hallowen phải không?
-vâng, sao mẹ
-đồ hallowen cho bốn đứa đấy, đẹp chứ_mẹ hắn sít soa
-cái gì đây, mà mẹ cần chi chuẩn bị, mai mua vài bộ cũng được vậy
-đặt làm vẫn đúng ý mình hơn chứ, vừa vặn lắm_mẹ ướm đồ lên người hắn
-đúng là mẹ mà_hắn thở dài
-mua đồ cũng là một sở thích đấy nhóc con ạh_mẹ búng vào trán hắn_mai con sẽ là ác ma còn ba cô bé kia sẽ là công chúa, nè đẹp không_mẹ hắn giơ lên ba bộ váy
-ờ…….đẹp_hắn ngân dài_sao chỉ có một bộ màu đen thế
-cho bé Nguyên đấy, hai đứa màu giống nhau
-sao lại giống nhau_hắn thắc mắc
-con trai này, mẹ biết con thích bé Nguyên _mẹ
hắn lại cười
-sao…..sao thế được_mặt căng thẳng
-hành động của con nói lên tất cả đấy, cố lên con trai nhưng mẹ công nhận cô bé vô tâm quá_mẹ hắn lắc đầu
-hờ……..còn ông….còn hôn ước hả mẹ
-con thích ai mẹ ủng hộ hết mình, với lại mẹ cũng thích Nguyên lắm, bảo đám với con ông và ba con cũng vậy, tự tin lên cô bé sẽ hiểu_mẹ vỗ vai hắn
-vâng………………
-theo mẹ thấy Nguyên là người ở cho hai cô bé kia thật khó hiểu_mẹ hắn loay hoay chỉnh lại cái nơ vừa nói
-là sao, con không hiểu
-từ cốt cách đến cách nói chuyện, và vốn kiến thức cho thấy cô bé được nuôi dạỵ rất cẩn thận, khó hiểu thật
-sao con biết được, nói sao mình biết vậy thôi
-hay mẹ cho người điều tra nhé_mẹ hắn dò hỏi
-thôi mẹ àh, ai làm thế
-tùy con, mà sao con đối sử với Hương Đoan khách sáo thế dù sao họ cũng là khách, tạo cảm giác thoải mái cho họ đi con ạh
-con đã rất thoải mái rồi đấy chứ nhưng con vẫn không thể gần họ hơn, ở họ con không thấy được sự hồn nhiên vô tư như khỉ……_hắn nằm xuống giường
-tùy con……….
Hai mẹ con hắn mải nói chuyện nhưng không biết có một người đã nghe hết tất cả.
Hồn nhiên vô tư àh_Đoan cười chua chát_Lúc nào cũng Nguyên_Đoan đập tay vào tường_tôi là cái gì, tôi thích anh mà……. tôi nhất định phải giành tất cả những gì nó có, tất cả hãy đợi đấy_Đoan nghĩ
-chị làm gì ở đây thế_nó lây tay đoan
Đoan bất giác giật mình
-việc gì đến cô_Đoan quát rồi bỏ một mạch về phòng
Rầm_tiếng dóngcửa nghe chói tai
Bỏ lại nó như con nai vàng ngơ ngát chả hiểu mô tê gì cả………
(Nhưng nó đã kịp nhìn thấy trong mắt Đoan sự câm phẫn, thương yêu lẫn hận thù, nó hỗn độn xô bồ lắm…..thật khó mà lý giải được)
(quay về hiện tại)
Sau khi mọi chuẩn bị đã hoàn tất, bọn nó về nhà và bắt tay vào công cuộc hóa trang
-cái này của Nguyên, cái này của Hương , còn cái này của Đoan_mẹ hắn đưa cho mỗi đứa một bộ váy
Nó nheo mắt ngắm nghía hết qua trái lại qua phải hết lên trên rồi xuống dưới……sao toàn màu đen thế này
-sao đẹp không con_mẹ hắn nhìn nó
-vâng đẹp lắm ah _nó cười tươi chạy về phòng
-Nguyên con xuống phụ bác cái này với_bác Hoa gọi vọng lên
-vâng_nó đặt chiếc váy xuống giường chạy ra ngoài
Sau khi nó đi khuất Đoan bước vào giường nó, cầm chiếc áo lên
-đẹp này, đẹp này_Đoan cắt …… chiếc váy của nó_coi cô còn đẹp nữa không
-úi, đau quá_nó té ngay trước cầu thang
Đoan giật thót chạy ra khỏi phòng nó.
Nó bước vào phòng cầm chiếc áo lên, nó biết ai làm, nó nhìn thấy tất cả nhưng nó không nói, nó không muốn Đoan phải khó sử. Đoan ghét nó vậy sao, vì lẽ gì, nó phải tìm cho ra câu trả lời……., nhưng giờ nó phải làm sao, chiếc áo đã hỏng hết một phần váy. Ah, hay là_một ý tưởng lóe lên trong đầu nó……và nó bắt đầu tiếng hành công việc.
—————–http://santruyen.com—————————-
-Nguyên xuống đi con, tới giờ kìa_mẹ hắn gõ cửa phòng nó
-vâng chờ con tí_nó loay hoay sửa áo
-báo cáo sếp, hoàn thành_nó bước ra trông sự ngỡ ngàng của Đoan
Sao cái áo của nó không sao hết nhỉ_Đoan nghĩ
-hả, cô trang điểm kiểu gì vậy khỉ, xấu quá_hắn chê
-kê tui, anh nhiều chuyện_nó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




