|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
tay rồi nói:
– Chiếc nhẫn nhóc đang đeo có thiết bị định vị!
– À thì ra là vậy! – cả bọn đồng thanh.
King bấm lạch cạch trên máy tính rồi nhăn nhó mặt mày:
– Bị quái gì thế này?
Quân lo lắng:
– Sao? Có tìm được không?
King vẫn dán mắt vào màn hình laptop:
– Mất tính hiệu rồi!
– Sao kì vậy? – Wind hỏi.
– Theo như tớ biết thì một là đã ra khỏi phạm vi hoạt động hai là gần đấy có vật nào đó làm nhiễu sóng. – King xoa cằm.
Cát Chi hoang mang nhìn mọi người:
– Lúc nãy khi Tiểu Vy đi đã không mang theo nhiều tiền, túi xách vẫn còn nằm dưới sô fa. Không lẽ cậu ấy…..
King cũng cùng một suy nghĩ:
– Bị bắt cóc!!!
Tập 25 : Hiểu lầm sáng tỏ!!!!!
Trong khi mọi người đang lo sốt vó cố tìm ra cách để tìm nó thì hắn đã nằm la liệt trên ghế sô fa. Bên cạnh là mấy chai rượu vỡ tan tành. Hắn gọi cho nó không biết bao nhiêu cuộc gọi mà đầu dây bên kia chỉ là những tiếng tút tút vô vọng. Hắn tức giận ném luôn cả cái điện thoại. Hắn nửa mê nửa tỉnh miệng cứ lẩm bẩm gọi tên nó:
– Anh xin lỗi….
– Em về đây đi!!!
– Anh nhớ em Tiểu Vy…….
Trong cơn mê hắn không thể nào không nhớ đến nó. Ông bà quản gia thấy thế cũng xót xa. Bà quản gia cùng vài cô người hầu dọn dẹp. Ông quản gia cùng Wind dìu hắn lên phòng. Mọi người còn lại tập trung xuống phòng khách. King lên tiếng:
– Từ nhỏ đến giờ đây là lần đầu tiên anh thấy Dragon Lee như vậy!
Khả Di rùng mình:
– Anh ấy nổi giận trông thật khủng khiếp!
Cát Chi chống cằm:
– Chắc anh ấy yêu Tiểu Vy nhiều lắm!
– Ngày mai tôi sẽ cho cậu ta một trận vì cái tội đã đuổi nhóc đi! – Quân nói.
Wind từ trên lầu bước xuống:
– Mọi người nghỉ ngơi đi! Đã hơn 3h sáng rồi đấy!
San San nhìn mọi người:
– Nhưng mình vẫn chưa có tin tức của nhóc mà!
– Mọi người thức đến sáng cũng không được ích gì đâu. San và Quân cứ về nghỉ ngơi đi, có tin tức gì tớ sẽ gọi. – Wind bảo
San kéo tay Quân ra về. Quân ngoái lại nhìn Wind:
– Nhớ giải thích cho cậu ấy về những tấm ảnh, sáng mai tớ đến!
– Ok tớ biết rồi!
San San và Hàn Quân dạo bước trên đường khuya không một bóng người qua lại. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ. Quân lo lắng cho nó còn San thì nghĩ đến việc Quân sắp đi du học. Hai người thở dài não nề.
*11:00 am sáng hôm sau:
Hắn lăn qua lộn lại trên giường rồi ngồi dậy nhìn xung quanh. Đưa tay lên xoa trán vì quá nhức đầu. Hắn lết vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo. Hắn đứng trước gương không ngừng hất nước vào mặt. Hắn nhớ lại chuyện tối qua:
"Anh à anh nghe em nói!
– Anh không muốn nghe!
– Em muốn giải thích mà!
– Anh không muốn nhìn thấy em nữa!"
Những lời nói, những giọt nước mắt của nó không ngừng tái hiện lại trong đầu của hắn.
Khả Di, Wind, Cát Chi, King thức dậy trước nên đang ngồi ăn sáng dưới lầu. Hắn bước xuống ngồi vào bàn. Thấy gương mặt bơ phờ của hắn, Cát Chi lo lắng hỏi:
– Anh muốn ăn gì không?
Hắn lại lạnh lùng như trước đây:
– Không cần! Cho anh ly nước lọc.
Cát Chi nhanh nhẹn chạy đi rót nước. Wind buông đũa nhìn hắn:
– Dragon Lee! Tớ có chuyện muốn nói!
Hắn điềm nhiên uống nước rồi bảo:
– Nó đi!
Thế là Wind kể lại tường tận chuyện những tấm ảnh. Nghe xong câu chuyện, mặt hắn ngu chưa từng thấy:
– Tớ hiểu lầm cô ấy sao?
Khả Di vừa ăn vừa trêu hắn:
– Vậy anh mau ăn đi rồi đi xin lỗi người ta!
– Đã tìm được cô ấy chưa??
– Vẫn chưa. – King lắc đầu.
Cát Chi đặt trước mặt hắn một phần cơm to tướng bắt buộc hắn phải ăn cho hết. Ăn xong, năm người ra sô fa ngồi làm việc. Hắn gọi điện nhờ sự trợ giúp của các Bang Hội khác. King và Wind làm việc bằng máy tính cố gắng xác định vị trí của nó.
*2 tiếng sau:
Hắn đặt điện thoại xuống bàn:
– Tớ đã cố hết sức để nhờ vả rồi!
King và Wind ngả ra sau ghế:
– Vẫn không tìm được gì cả.
Vẻ mặt người nào người nấy đều rất khó coi. Chẳng lẽ chịu bó tay như vậy sao?????
Tập 26 : Thực sự em là ai?????
*Ở một nơi cách đó không xa:
Nó mơ màng từ từ tỉnh giấc sau cơn mê. Nó không cựa quậy được vì tay chân đã bị trói chặt, miệng còn bị dán chặt lại bởi băng keo. Nó nhìn xung quanh, đây là một nhà kho rộng và khá là sạch sẽ. Một tên mặt nạ
xuất hiện trước mặt và bước đến nâng cằm nó lên:
– Em thật xinh đẹp! Nếu em không phải là bạn gái của thằng Dragon Lee đó thì có lẽ anh đã yêu em!
Nó lắc đầu nguầy nguậy như thể muốn thoát ra khỏi bàn tay kinh tởm đó.
– Ưm…ưm…ưm…
– Sao? Em muốn nói à?
Hắn tháo miếng băng keo ra khỏi miệng nó.
– Sao lại bắt tôi hả??? Thả tôi ra!!!!
Do chiếc mặt nạ chỉ che được nửa khuôn mặt nên nụ cười để được thể hiện rất rõ ràng:
– Bởi vì em là điểm yếu duy nhất của Dragon Lee! Em biết không hôm qua đến giờ nó đã gọi cho em 52 cuộc gọi rồi đấy!
– Anh chính là kẻ nổ phát súng hôm đó?
– Đúng vậy!
Nó cười đắc ý:
– Và tên thật của anh là Đường Chấn Hàn?
Tên mặt nạ sửng sốt:
– Sa…sao em biết?
Nó lại cười, nụ cười cho thấy nó đã nắm mọi thứ trong lòng bàn tay:
– Hôm anh giở trò trong quán bar, lúc kéo tôi vào người, động tác của anh rất nhanh chứng tỏ anh có thân thủ rất khá. Nếu là bình thường, thì tôi có thể hạ anh rồi nhưng lực ở cánh tay anh có một sức mạnh không bình thường chút nào khiến cho tôi không động thủ được. Anh giả vờ để Dragon Lee mục đích muốn mọi người biết anh không có võ. Hôm đánh nhau với Dragon Lee ở nhà kho, anh toàn dùng tay để phòng ngự và tấn công, tôi lại càng chắc chắn hơn nữa. Và điều đặc biệt ở đây là….- nó ngưng một lát nhìn vào hắn- …..cái nụ cười đểu của anh đấy! Tôi nói đúng chứ anh Đường Chấn Hàn và bà chị Rose đang ở trong căn phòng kia.
\"Bốp…bốp…bốp\"
Rose vừa đi ra vừa vỗ tay tán thưởng nó. Chấn Hàn cũng gỡ bỏ cái mặt nạ xuống:
– Em thông minh thật đấy!
Nó nhếch mép:
– Qúa khen! Nhưng làm sao thông minh bằng hai người, lên kế hoạch ly gián bắt cóc hoàn hảo thế kia mà!
Rose ngồi xuống cái ghế sô fa trước mặt nó:
– Sao cô biết tôi đang ở trong căn phòng kia?
Nó lại cười nửa miệng:
– Mùi nước hoa, chiếc bông tai và cái túi xách.
Rose giật mình nhìn xung quanh. Đúng là lúc nãy khi đến đây, cô ngửi thấy mùi ẩm mốc nên đã lấy nước hoa ra xịt lung tung. Cô vứt luôn cái túi xách hằng ngày hay dùng lên ghế sô fa đang ngồi. Không may khi định bước vào căn kia để tránh mặt nó, cô vô tình làm rơi chiếc bông tai hồng ngọc mà hôm cô về nước đã đeo. Chỉ một lần ấy thôi mà nó nhớ tận bây giờ. Rose nhìn nó:
– Tôi không ngờ chất xám cô nhiều vậy đấy!
Nó cười khinh bỉ rồi quay mặt sang hướng khác. Chấn Hàn cầm cái điện thoại của nó lên:
– Bây giờ thì em gọi thằng Dragon Lee ấy đến đây nhé!
Mặt nó xám lại quay sang nhìn Chấn Hàn:
– Để làm gì?
– Anh sẽ cho thằng đó biết thế nào là sống
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




