watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4369 Lượt

nhúng nhúng vào nước, vừa nhúng vừa kêu tên hắn rồi mắng, rồi chửi rủa.
Hắn cũng chẳng tha cho nó, hắn vứt hết đống giấy vụn xuống nền nhà, rồi thithoảng xé vụn đống giấy thành mẩu nhỏ tí hin, tên này khùng rồi. Nó chống tay:
– Cậu thừa hơi à?
– Đâu có, chúng khó chịu quá, nên tôi phải làm vậy, thông cảm đi. Ok.
Hắn cười phá lên, tên này đúng là khiến nó phát rồ lên mà. Lúc sau, ông quản gia bước vào nhà với 1 đống thức ăn, ông đặt chúng lên bếp rồi hốt hoảng khi thấy nó đang cầm giẻ lau nhà cọ cọ xuống sàn:
– Tiểu thư, xin cô, cô đừng động vào chúng, chúng sẽ làm bẩn cô đấy.
Nó nhìn ông quản gia:
– Tôi nhắc lại, tôi là osin, không phải tiểu thư. Ok?
– Không…không…tiểu thư ơi…xin cô, đừng đụng vào những thứ gây bẩn cho cô!
Nó bực lắm, mắng ông quản gia:
– Ông thôi đi, ông đi mà hỏi thiếu gia nhà ông ấy, đừng có lo cho tôi, TÔI LÀ OSIN, biết chưa hả?
Ông quản gia thấy nó tức, nên cũng ngậm miệng luôn, không dám hé một lời, chỉ đưa mắt nhìn nó một cách lo lắng.
Hừ, cái gì mà tiểu thư? Ông quản gia này trông tri thức, phúc hậu thế kia mà cũng bị thần kinh à? Thảo nào tên Minh Vũ đó cũng thần kinh là phải. Hừ.
Hắn ta từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy ông quản gia đứng đó nhìn nó, có vẻ tò mò, dò hỏi:
– Ông Lam, ông nhìn cô ta làm gì vậy? vẻ mặt thì lo lắng nữa!
Ông quản gia lắp bắp:
– Thưa….thưa…thiếu gia…. Tiểu thư sẽ bệnh mất!
Hắn càng ngỡ ngàng hơn:
– Cái gì? Cô ta bệnh á? Cô ta khỏe như voi ấy, cô ta là osin của tôi mà? Sao ông lại nói vậy?
– Cậu đừng để cô ấy hoạt động quá mức độ là được, tôi xin lui vào bếp trước.
– Ừ, ông đi đi.
Ông Lam nói cái gì vậy chứ? Hắn chả hiểu ông ta đang nói gì luôn!
Hắn cũng chẳng để tâm, chỉ đưa mắt nhìn chằm chằm nó, nó thật sự rất đáng yêu, nhìn cách nó lau nhà xem, chỉ muốn chạy tới, ôm nó thật chặt từ sau lưng thôi.
What???? Cái gì mà ôm sau lưng???? Hắn điên rồi. Hắn rất gét tiểu nha đầu này mà.
– Mệt chưa tiểu nha đầu đáng gét?
Nó lau mồ hôi trên trán, thở hồng hộc:
– Nhìn mà không biết à? Còn hỏi gì nữa?
– Tôi đâu thấy gì từ cô đâu?
Nó cười:
– Ha ha… mặt anh chột à? Không nhìn thấy tôi đang mệt đây á? Anh nên đến bệnh viện kiểm tra mắt lẫn dây thần kinh luôn đi nhé, xem có bị thần kinh không để còn cứu chữa cho kịp thời nhé? Ok?

Hắn bắt đầu thấy tức giận:
– Cô mới cần đi kiểm tra thần kinh ấy, lau nhà đi rồi còn nấu cơm, không thì đừng hòng ra khỏi đây. Hừ.
Thấy hắn tức, nó khoái trí lắm, cười khanh khách luôn.
Cuối cùng thì nó cũng lau sau cái căn nhà rộng như thế này, nó thở dốc, và tự nhiên nó thấy đau nhói ở vùng ngực, nó nhăn mặt lại, dựa vào tường. Nó lại bị sao thế này? Chẳng lẽ, ngoài bệnh sợ máu nặng, nó còn bị bệnh khác? Nó không tin. Nó tin mình khỏe mạnh chưa bao giờ hết.
Nó mỉm cười, đi lại gần hắn. NHưng nó bỗng thấy choáng, choáng lắm, nhức đầu kinh khủng, nó đau đầu đến phát điên.
Rồi tự nhiên nó ngã ngào ra đất, chỉ nghe thấy tiếng gọi tên nó của hắn.
– Ông Lam, gọi bác sĩ, cô ấy bị ngất.
Ông Lam nhìn nó hốt hoảng:
– Vâng…vâng…thiếu gia…
Vài phút sau….
Ông bác sĩ đến, đây là lần thứ 2 ông ấy đến đây chữa bệnh cho 1 cô gái của hắn. Hắn hoang mang, hắn khó chịu khi nó cứ thế ngã xuống đất, hắn hỏi ông bác sĩ:
– Ông có biết cô ấy bị làm sao không?
– Lần này không phải vì sợ máu, dây thần kinh không hỗn loạn, cậu bắt cô ấy làm việc nặng à?
Hắn bắt đầu tỏ ra bối rồi, rồi gật đầu, ông quản gia đứng đó, lo lắng nhìn nó đang bất tỉnh, hình như đây là lần thứ 2.
– Có lẽ là do làm việc quá nặng nề, nên suy nhược sức khỏe, nhưng hình như cô ấy có bị nhức đầu? bạch cầu của cô ấy hình như có gì đó rất lạ, tôi nói rồi, tại sao cậu lại không đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra ngay sau khi cô ấy tỉnh? Nhỡ may bị ung thư máu thì làm sao? không chữa trị kịp thời sẽ dẫn đến tử vong, thiếu gia Triệu biết chứ?
Ông bác sĩ nhìn hắn đầy cấp bách. CÒn hắn thì mặt đơ lại, chẳng lẽ nó bị Ung Thư Máu thật sự sao? hắn phải làm sao đây? Hắn đã không trả thuf đc nó, giờ lại phải cứu nó qua khỏi cơn chết sao? Sao nó lại bị bệnh này được chứ?
Ông quản gia tiễn ông bác sĩ đi về, rồi lập tức quay ra nói với hắn:
– Thiếu gia, tôi đã nói rồi mà cậu không nghe tôi.
Hắn bắt đầu thấy khó chịu, kéo cổ ông quản gia lên, khuôn mặt đỏ bừng, giọng nói lạnh như cục băng:
– Tôi hỏi ông, sao ông lại biết điều đó? Ông với cô ta có gì đó phải không? Hãy nói cho tôi nghe.
Ông quản gia vẻ mặt sợ hãi:
– Rồi…rồi…họ sẽ tới tìm thiếu gia… thiếu gia sẽ biết mọi chuyện thôi… Chính vì cô ấy nên tôi mới đc vào đây làm quản gia, chỉ chờ cô ấy tới.
Hắn bắt đầu thấy giận…rất giận… hắn muốn biết, người mà ông quản gia nói là ai.
– Bọn họ??? Bọn họ là ai?
– Tôi xin lỗi, tôi không thể nói được, dù cậu có đánh chết tôi. Cậu hãy bình tĩnh, chắc chắn họ sẽ tới tìm cậu, không lâu đâu. Còn tiểu thư Nhược Hi, cô ấy bị bệnh, cô ấy cần chữa trị.
Hắn thả ông quản gia ra, hắn thở dài, hắn thấy bất lực, hắn muốn biết những nguwòi đó là ai, muốn biết ai có mật thiết với hắn, hắn chỉ buông một câu lạnh lùng:
– Cuối tuần, ông hãy kêu họ tới gặp tôi ngay lập tức.
– Xin thiếu gia đừng kích động như thế.
– Tôi nói thì ông phải làm theo. Nghe rõ chưa?
– Tôi không quen họ.
Hắn gắt lên, ánh mắt sắc bén, nhìn ông quản gia:
– Ông nói cái gì? KHông quen họ? thế mà ông vừa nói là ông biết họ đấy. NHất định phải nói họ tới gặp tôi, tại đây, và giải thích mọi thứ. Ông biết chưa?
Ông quản gia cúi mặt xuống:
– Tôi biết là thiếu gia sẽ tò mò mà. Đc thôi. Vậy tôi sẽ kêu họ, cuối tuần này đến gặp thiếu gia, tại đây.
– Tốt.
Hắn tiến về phía nó, ngồi xuống bên cạnh, nhìn nó, chỉ thế thôi. Nó luôn làm hắn thấy đau nhói từ khi gặp nó, luôn khiến hắn thấy bất an, hắn thấy khó chịu vì cái cảm giác đó.
KÍNG COONG….
Ông quản gia chạy ra mở cửa…
– ồ, chào cậu, Hoàng Minh.
– Chào ông Lam. Minh Vũ có nhà chứ?
– Dạ, có. Mời cậu vào trong.
Hắn nghe miên mang thấy như thế. Hắn ta đến đây làm gì chứ?
Hắn nhìn anh, anh vẫn cười với hắn:
– Minh Vũ, tôi tới để bàn công chuyện với cậu về một số hình phạt mới, khắc khe hơn.
– Ừ.
Hắn chỉ trả lời ngắn gọn như vậy. Hoàng Minh như phát hiện ra sự có mặt của nó, nó đang nằm trên ghế, anh hỏi:
– Minh Vũ, Nhược Hi sao lại ở nhà cậu?
– Có gì không?
– Tôi tò mò thôi.Không biết vì sao cô nhóc có thể nằm đó mà Minh Vũ lại không hề tỏ ra khó chịu và không hề sai vặt cô nhóc, mà lại để cô nhóc ngủ lim dim như vậy! Minh Vũ, có vẻ như cậu thay đổi đôi chút!
– Thôi đi. Cô ta bị bệnh, nên nằm đó đây.
Hoàng Minh mặt biến sắc, chạy

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT