|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
ngay, bây giờ thì tiểu thư nhanh chóng lên tầng thay đồ đi ạ, còn thiếu gia, mời cậu ngồi xuống dùng bữa nốt, tôi sẽ vào trong pha sữa cho cậu!
Cả 2 chỉ biết lẳng lặng làm theo lời ông quản gia nói.
5 phút sau, ông quản gia đi ra từ bếp với 1 cốc sữa, ông đưa cho hắn, tiện nói:
– Thiếu gia, cậu nhanh chóng đưa tiểu thư đi khám nhé?
– Biết rồi. Tiểu nha đầu này nghịch lắm, chỉ sợ không dám đi thôi.
– Tiểu thư sẽ nghe lời thiếu gia mà!
– Hừ. cái gì mà nghe lời? cô ta suốt ngày cãi nhau với tôi, tôi nói một cô ta nói mười, ngoan ngoãn gì cô ta chứ? Nghịch như quỷ.
– Tính tiểu thư là như vậy, từ ngày bé rồi, Thiếu gia à?
Hắn dừng ngay mọi việc, nhìn ông quản gia:
– Ông quen cô ta từ bé sao?
– A ha… tôi điều tra về tiểu thư hộ thiếu gia, nên tôi biết thôi!
– Hừ. Đừng có nói dối tôi đấy. Mà ông nhớ kêu cái bọn họ của ông đến gặp tôi đấy nhé?
– Vâng. Thiếu Gia.
Lúc đó, nó cũng từ trên phòng bước xuống.
Nó mặc quần soóc, áo lệch vai, tóc cột cao, nhìn nhó rất năng động, rất nghịch và rất xinh. Chân nó thẳng tắp, lần đầu tiên hắn biết nhé! Lại còn được cái nước da trắng hồng chứ chẳng phải trắng bệnh như mấy cô ở Việt Nam, nhìn mấy cô đó mà khiếp chết, nó như thế này mới là trắng đẹp!
– Ông Lam, ông thật tuyệt, sao ông biết tôi thích bộ như thế này vậy?
Ông Lam cười:
– Ha ha, tôi điều tra tiểu thư mà!
– Ha ha, dù ông có làm gì thì tôi cũng rất thích bộ đồ này, rất hợp với tôi! Nhưng trôgn có vẻ rất sịn và đắt tiền, nhỉ?
– Nó là của Tiểu thư!
Nó sốc:
– Thật sao?
Hắn chen ngang cuộc nói chuyện giữa nó và ông quản gia Lam:
– Tôi giàu, bộ đồ đó chẳng đáng là bao!
Nó nhìn hắn, vênh mặt lên, tiện thể liếc xéo hắn:
– Xí, đây đâu phải tiền của cậu mà nói.
Ông quản gia cười:
– Ha ha, thưa tiểu thư, đó là tiền của thiếu gia đó ạ!
Nó sốc toàn tập, nó xấu hổ quá, sao ông quản gia này không cho nó chút thể diện trước mặt hắn chứ, bực mình quá. Nhìn hắn cười kìa, thật bực mình.
– Cảm ơn ông, hừ. Cảm ơn cậu, Vũ.
Hắn uống nước, nhếch mép cười:
– Nha đầu như cô cũng biết cảm ơn tôi sao? tôi còn tưởng, nha đầu cô chỉ giỏi cãi và rủa tôi sau lưng?
– Cái gì? Cậu…cậu… ít ra tôi cũng là con người, lại là con người thông minh (tự tin quá ha!) biết lúc nào cần xin lỗi, cần cảm ơn và cần mắng chứ, cậu đang sỉ nhục danh phẩm của tôi đấy, biết không.
– Đó. Tôi luôn gét người chủng loài Trung Quốc các cô, chẳng coi ai ra gì.
– Cậu mới là người không coi ai ra gì ấy. Tạm biệt. Tôi về. Tôi không muốn đôi co với cậu thêm chút nào nữa.
Rồi nó đi thẳng ra khỏi nhà hắn, và chắc chắn là nó đi về nhà.
– Thiếu gia, sao cậu luôn chọc tức tiểu thư vậy?
– Nha đầu đó khiến tôi cảm thấy thú vị, tôi rất thích, nên tôi muốn trêu chọc, vậy thôi.
Ông quản gia lắc đầu rồi lui ra ngoài.
Sáng hôm thứ 3…
Dưới cái cột điện, nó thấy anh Hoàng Minh đang đạp xe đạp đi học. Người như anh ấy cũng đi xe đạp sao? không sợ mất hình tượng ư? Nó gọi:
–
Anh Minh!
Nghe thấy giọng nói quen quen, anh quay đầu lại nhìn phía phát ra thứ tiếng gọi tên anh, rồi dừng hẳn khi nhận ra đó là nó. Anh cười, vẫn là cái nụ cười ấm áp tuyệt độ đó, giống như ánh mặt trời chiếu sáng lòng nó vậy… Nó thấy nó thích anh lắm. Chính xác…chính xác nó đã thích anh Minh, nó như yêu toàn bộ mọi thứ thuộc về anh ấy… Nó thích anh…. Nó thích anh mà…
–
Nhóc đi học à? Anh chở em đi nhé? Lên đi.
–
Anh không sợ mất hình tượng sao?
–
KHông hề. Ai trong trường cũng biết anh đi xe đạp tới trường mà!
–
Bây giờ anh mà chở học sinh ưu tú đến trường là trở thành tin HOT luôn nhé!
–
Hơ hơ… ok. HOT cũng được.
Anh lại cười, cái tay của anh búng mũi nó, nó thấy ngứa ngứa, nó thấy xôn xao vô cùng, rồi leo lên xe anh, khẽ ôm lấy anh. Nó còn dựa và lưng của anh nữa, nó thấy hạnh phúc hay sao ấy!
Tới cổng trường…
–
Tới trường rồi Nhược Hi, em mau xuống đi!
–
Vâng.
–
Đợi anh, anh đi cất xe, rồi chúng ta cùng lên lớp nhé?
–
Vâng.
Nó ngoan ngoãn vô cùng và nó đứng đó đợi anh.
Tầm 5 phút sau…
–
Chúng ta vào lớp thôi, Hi!
Đó là giọng của anh Minh, nó cười tươi rồi cùng anh đi vào. Bao nhiêu con mắt nhìn nó và anh, đầy sự tò mò, có cả ánh mắt ghen tức nữa.
Học sinh ưu tú với hot boy ấm áp đi với nhau là chuyện thường tình mà, nó nghĩ như vậy.
Vào đến lớp nó, nó chào anh Minh rồi tiến thẳng về chỗ ngồi. 2 đứa bạn lại xúm lại dò xét nó, Viên Viên hỏi trước:
–
Hi, cậu với anh Minh là quan hệ gì đây?
Nó nhìn Viên Viên:
–
QUan hệ gì là quan hệ gì?
Mẫn Mẫn ngây thơ:
–
HI thích anh Hoàng Minh rồi, Mẫn Mẫn đoán đúng không?
Nó cốc đầu nhỏ bạn, Mẫn Mẫn giờ còn tinh tường hơn cả Viên Viên luôn rồi, Viên Viên hỏi dồn:
–
Thật sao? thật ư? Có phải không? Nói mau đi Nhược Hi…
Nó gật đầu, mặt đỏ như quả sôi gấc:
–
Thì…thì…thì cũng có… thích…
Viên Viên sờ trán nó:
–
Không nóng, sao lại bị thần kinh vậy nhỉ? Bệnh cậu nặng rồi, Hi ơi!
Nó kéo tay nhỏ Viên Viên ra:
–
Không đùa đâu. Tớ muốn nói cho anh ấy biết tình cảm của tớ, nhưng mà ngại lắm!
Viên Viên cười tươi:
–
Tụi này bảo Hi này, trưa nay, hãy làm cơm cho anh ấy rồi nhân tiện nói luôn tình cảm của mình, hoặc là….
Viên Viên liếc nhìn Mẫn Mẫn, nhỏ như được lên kế hoạch sẵn nên nói lưu loát:
–
Hoặc là mời anh ấy đi chơi công viên vào buổi tối rồi nói cho anh ấy biết! hi hi… lãng mạn nhé!!!!!
Nó cười sung sướng như vớ được kim cương:
–
Ha ha, cảm ơn nhé, tớ sẽ áp dụng cả 2 phương thức luôn! Cảm ơn!
Nó tung tăng chạy ra ngoài gọi điện.
Buổi trưa…
Trên tay nó tung tăng tung tăng hộp cơm, vừa đi vừa suy nghĩ về Hoàng Minh, nhưng mà hình ảnh của hắn – tên Minh Vũ đáng gét đó cứ chen ngang mới tức chứ, hắn ta lúc nào cũng như ám nó vậy.
–
Cái gì đấy?
Giọng nói lạnh như băng, sao lại thiếng thế nhỉ? Nhắc đến hắn một phát là hắn xuấthiện luôn, thề, từ sau không bao giờ nghĩ đến hắn nữa. Nó nhanh nhẹn giấu hộp cơm sau lưng, nó lắp bắp:
–
Không có gì cả…cả…
–
Đưa cho tôi xem.
–
Đã nói là không có gì mà… cậu tránh ra đi…
Hắn khăng khăng không tránh đường cho nó đi, nó đã ép hắn phải dùng đến biện pháp mạnh:
–
Nếu cô không đưa tôi xem cái cô dấu đằng sau lưng thì tôi sẽ đăng hết cái ảnh cô ở trong WC nam lên web luôn đấy.
Sao hắn cứ phải giở trò này ra cơ chứ? Nó chịu thua hắn luôn, rụt rè đưa hộp cơm ra trước mặt hắn. Hắn mở chiếc hộp đó ra, ngạc nhiên:
–
Cái gì đây? Cơm sao? thịt, cá, rau, nhiều chất dinh dưỡng nhỉ? Cho tôi phải không? Cảm ơn cô nhé, Nhược Hi!
Hắn cười gian, định lấy đũa chén, nhưng nó ngăn lại:
–
Không…cậu không được ăn… hộp cơm này không phải của cậu đâu. Đừng có tự tiện.
Hắn bất ngờ, hoài nghi:
–
Vậy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




