watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4372 Lượt

với tôi nhé?
Hắn nhìn nó, mặt lạnh tanh, ánh mắt thì chỉ có thấy băng đá thôi, nó bắt đầu thấy ngượng, im bặt luôn.

Anh ta không ăn chứ gì? Anh ta không ăn rồi chừa cho tôi giải quyết nốt phải không? Cô thông minh nhỉ?
Ựa
sao hắn biết cơ chứ? Hắn như đi cuốc trong bụng nó vậy.

Ơ… thì thôi vậy… cậu không ăn thì để tôi ăn, chứ bỏ đi phí lắm, tôi ăn đây,
đừng có nhìn tôi ăn mà thèm chảy nước miếng là được, kinh lắm!
Đến như thế rồi mà nó vẫn trêu chọc hắn được, hắn nhìn nó đang chuẩn bị đưa cơm vào miệng:

Đưa đây.
Nó nhìn chằm chằm hắn, cố tình hỏi lại:

Sao cơ? Đưa cái gì cho cậu?

Đưa cơm đây chứ sao nữa, bụng cô bé như lỗ mũi mà nuốt nổi cả đống này sao? chuyện lạ đấy.
Nó sung sướng, vẻ hồn nhiên lại trở về, rồi đưa 1 phần ăn cho hắn, nó hỉ hửng vì không phải ăn hết đống đó, nó sẽ không béo, sẽ không xấu, ha ha.
Nó nhìn hắn ăn…
Ăn ngon lành thế kia cơ mà?

Từ từ kẻo nghẹn nhé? Đồ ăn của tôi, vừa cho thuốc độc vào đó đó!
Hắn nhìn nó, khuôn mặt hắn hình như đã bớt lạnh hơn nhiều, nó nhẹ nhõm hẳn:

Vậy sao? thế thì tôi có bị sao thì tôi sẽ cho biết thế nào là “thuốc độc” đặc trị của Triệu Minh Vũ.

Vậy thì tôi mong cậu chết luôn đi, khỏi đối xử quá thái với tôi. Ok?

Tôi mà chết á? Tôi xin Ngọc Hoàng cho xuống trần gian ám cô tới tức phát điên luôn. Ok?

Hừ.
Nó không nói lại được hắn, nó cũng chẳng quan tâm những gì hắn nói nữa, giờ nó lại nghĩ về tối nay, nó sẽ ăn mặc thật xinh để đi chơi với anh Minh. Nó còn tưởng tượng anh Minh trong bộ quần áo hoàng tử đến đưa nó đi khắp nơi nữa cơ, nó con nít quá.

Nghĩ gì thế? Hoàng Minh sao?

Ừ.

Cô thật sự thích anh ta sao? hay chỉ là cảm xúc thoáng qua?

Tôi nghĩ là thật sự thích anh ấy.

Vậy thì cô biến đi, đi chơi với anh ta đi, ra đây với tôi làm gì?
Nó ngạc nhiên, hắn quay phắt một cái 180 độ luôn là sao, nó tức:

Này.. này…ăn cơm của người ta mà nói thế à? Đồ đáng gét, đã thế thì tôi biến luôn cho cậu coi.

Khoan đã.
Nó định bỏ đi thì một cái nắm tay và một câu nói của hắn khiến nó thôi thúc đứng lại, cảm thấy có gì đó vui vui trong lòng, nhưng vẫn cố tỏ ra tức giận:

Làm sao? chẳng phải cậu đuổi tôi đi ư? Tôi đi cho khuất mắt cậu là được chứ gì? Xì….

Nói thế mà cũng bỏ đi à? ở lại đây một chút đi, dù sao cũng sắp vào lớp rồi.

Xí…
Nó làm mặt tức, đáng yêu lắm, hắn muốn véo cái má của nó kinh khủng, nhưng hắn kìm nén không làm. Thế là nó với hắn cứ ngồi cạnh nhau như thế đấy.
Rồi buổi học chiều bắt đầu…
Cho đến tối…
Lúc 7 rưỡi tại nhà nó…
Bố nó đẩy gọng kính rồi nói:

Con đi đâu đấy?

Con đi chơi với bạn, papa cho con nhé?

Ừ, nên về sớm lầ tốt nhất.

Vâng, papa cứ ở nhà làm nốt công việc đi ạ, papa nói hộ với mẹ và anh Hi Phong như thế nhé?

Được rồi. À, chủ nhật, đi với bố một chuyến nhé, con gái?

Vâng, con sẽ đi với papa! Con đi đây ạ!
Bố nó lại vùi đầu vào công việc, còn nó thì chạy lon ton đến cổng trường. Nó mặc một bộ váy hồng phấn xòe, tóc buộc lệch với cái nơ xinh xinh trắng trên đầu, nhìn nó như công chúa nhỏ vậy!
Đến cổng trường, nó nhìn thấy bóng dáng của anh, nó cười tươi và hồi hộp vô cùng.

Anh Minh!
Anh ấy quay đầu lại nhìn nó, nụ cười xuất hiện trên môi:

Em đến rồi à? Nào, bây giờ em muốn đi đâu tối nay?

Đi công viên nhé anh?

Ok. Lên đây anh chở đi chơi!
Trước mắt nó là một chiếc xe máy đẹp vô biên, hiện đại và đời mới, nhìn anh ấy xem, như một chàng hoàng tử trong chuyện cổ tích chui ra vậy. Trước mặt nó đâu còn là 1 nam sinh viên lớp 12, suốt ngày mặc áo trắng đính huy hiệu và mặc chiếc quần xanh vô cùng rẻ tiền và đi một chiếc xe đạp cũng chẳng đời mới như chiếc xe máy trước mắt nó. Anh hoàn toàn khác.

Nhưng anh, em mặc váy…

Nhóc ngồi một bên và ôm lấy anh, sẽ không ngã đâu, anh lái xe vững lắm!
Rồi anh ấy lại cười, nụ cười tự nhiên tỏa sáng và bắt mắt trong màn đêm…
Nó đỏ mặt, anh chủ động đề nghị nó ôm anh, nó thấy cứ ngờ ngợ thế nào ấy, nhưng rồi cũng leo lên xe đi tới công viên Blue Sky… Nơi mà nó chưa bao giờ tham quan khi ở Việt Nam mấy tuần qua…
Đến nơi…
Nó vô cùng thích thú, nhìn nó thật tuyệt…. y như ở bên Trung Quốc vậy, ai dám nói, người Việt Nam không giỏi và sáng tạo chứ?
Anh ơi, mình vô đây chơi thật sao anh?
Anh nhìn nó:

Hơ hơ… chẳng phải em muốn đến công viên này sao?

Từ lúc tới Việt Nam, em chưa một lần thử qua chỗ này cơ!

Vậy hôm nay em hãy vui vẻ hết mình ở đây với anh nhé!
Sao hôm nay anh ấy toàn nói những câu ngọt ngào đến như thế chứ? Rồi Nó tự đánh thức bản thân.

Vâng. Em biết rồi.
Nó với anh Hoàng Minh chơi với nhau rất vui…rất rất vui ấy… Nó cứ cười suốt cả tối chả thấy mệt, anh Minh mệt thì nó cứ lôi anh đi chơi các trò khác, nó chưa bao giờ vui như thế này, nó thích cái cảm giác này lắm, thật kì diệu.
Khi vào ngôi nhà ma, nó cứ thế mà hét toáng cả lên, ôm thật chặt lấy Hoàng Minh, rất chặt, nó còn bật khóc vì sợ nữa cơ. Thế là anh Minh phải đưa nó ra ngoài, nó vẫn còn thút thít, đôi mắt đỏ hoe, nó như một đứacon nít vậy, anh Minh cười, nhìn nó rồi lại cười, nó thấy xấu hổ quá đi, nó giận:

Sao anh cứ cười em thế hả? em đi về.
Nó thùng thằng bỏ đi, và đúng như nó dự đoán, anh ấy giữ chặt cánh tay nó, không cho nó rời khỏi, rồi nhìn nó ấm áp:

Chỉ là vì em đáng yêu quá thôi mà, chưa gì đã dỗi rồi à?

Hứ. anh cười như thế, khác nào em là con nít?

Thì chính xác em là con nít mà.

Nếu đứa con nít này thích anh thì sao?
Nó bỗng đột ngột nói, nó thấy anh im lặng và giờ nó thấy lời nói của nó quá đường đột, trong lòng nó vội hoảng hốt, vội loạn lên và hồi hộp vô cùng, tim đập nhanh hơn, và nó đang chờ đợi anh.
Anh vẫn im lặng như thế, nó gét cái bầu không khí im lặng này… nó gét… nó muốn anh nói gì đó với nó… nó biết, nó hơi vô duyên khi nói ra câu

đó, nhưng tất cả những điều hôm nay nó làm chỉ là vì muốn nói câu này với anh thôi.
Và sự mong chờ của nó cũng đc đền đáp, anh nói:

Là con nít, chưa được yêu, nhóc biết không?
Anh ấy cười, nhưng nụ cười thiếu tự nhiên hơn. Nó bỗng thấy đau. Đó là một lời từ chối? Nó đau quá, nó thấy nhói quá, nó thấy nát lòng quá, nó phải làm sao đây? Giọng nó run run:

Anh…anh… đó là 1 câu từ chối sao…sao…????
Anh ấy không nói gì, chỉ nhìn nó, nó thấy bức xúc quá, nó đường đột quá nên ông trời đã không cho nó được nhận lời yêu từ người nó thích, phải thế không? Nó bắt đầu rơi nước

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT