|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
mắt. Nó quay mặt đi, né tránh ánh mắt của anh và để anh không thấy những giọt nước mắt đang rơi trên má nó, nó nói thì thầm, đủ để anh nghe thấy:
–
Em về trước đây!
Rồi nó chạy ngay ra khỏi công viên, để mình anh đứng đó, trong lòng anh đâu muốn nó như thế? Nó quá đường đột nên anh quá bất ngờ, anh muốn nhận lời nó, nhưng trong tim anh rối lắm, nửa muốn. nửa không, và anh đã thốt ra một câu khiến nó đau lòng, anh không muốn thế, thật sự không muốn.
Còn nó, nó chạy…nó chạy… và càng chạy, nó càng khóc to hơn, nó ngốc quá, việc gì phải khóc cơ chứ? Anh không thích nó thì nó cũng không có quyền gì cả, sao nó lại khóc… Nó ngồi thụp trên vỉa hè, bên cạnh chiếc đèn điện đang chiếu sáng nhập nhòe, nó khóc… nó không quan tâm đây là đâu… nó cứ khóc lớn, khóc nức nở…
Và trời bắt đầu đổ mưa…
Mưa lớn là đằng khác… Nó vẫn ngồi dưới cây đền điện, nó vẫn khóc… Mưa làm ướt hết người nó, ướt hết tóc nó, nó rét đến nỗi môi thâm tím lại, rét đến nỗi nổi da gà, nhưng nó vẫn mặc kệ, nó vẫn khóc… và nó thấy đau, nó thấy mạch máu của mình như ngừng chảy trong cơ thể nó, nó vẫn mặc kệ tất cả…
Mặc kệ ưa vẫn rơi dày đặc…
Mặc kệ cho thâm môi tím mặt…
Mặc kệ ạc máu ngừng chảy…
Mặc kệ tất cả xung quanh…
Nó khóc để quên đi tất cả…
Nó ngồi đó, dưới mưa, trừng 30p thì có một ánh đèn pha của ô tô lao tới, rồi dừng ngay cạnh nó. Từ trong xe ô tô bước ra là một chàng trai, nó ngẩng đầu lên nhìn, nó cười, rồi nó ngất đi.
Hắn thấy nó như thế, liền bế nó vào
ô tô, kêu ông quản gia phóng xe đến bệnh viện.
–
Thiếu gia, bây giờ là 12 rưỡi đêm,tất cả các bệnh viện đã đóng cửa rồi, chúng ta nên…
Hắn quát to lên:
–
ĐI TỚI BỆNH VIỆN LỚN NHẤT CHO TÔI… NGAY LẬP TỨC…
Ông quản gia lập tức vâng lời, ông vừa lái xe vừa cầu mong cho nó không bị làm sao và bệnh viện lớn ở thành phố vẫn sẽ mở cửa…
Còn hắn? hỏi hắn làm sao ư? Hắn sốt ruột, nóng hết tim gan, trái tim đau lên từng cơn, thấy nó như thế này, hắn đau lắm. Nó ướt hết, mái tóc bết lại, làn da thì xanh gắt, không còn trắng hồng như đợt trước, đôi môi thâm lại, cũng làm bay đi đôi môi đỏ mọng thường ngày, người nó như run lên từng cơn, hắn ôm chặt nó vào lòng, rất chặt, như để sưởi ấm cho thân hình bé nhỏ của nó, tại sao nó lại ra nông nỗi như vậy? mưa dày đặc như thế sao nó không chịu về nhà chứ?
Rồi tự nhiên hắn nhớ đến lời nói của Viên Viên. Tối hôm nay nó có hẹn với Hoàng Minh, và chính tối nay nó sẽ tỏ tình với hắn ta, nó thích Hoàng Minh, không lẽ, hôm nay, tên chết tiệt đó đã từ chối nó sao? Hắn nhìn ra phía cửa sổ xe ô tô, tay bóp chặt lại, khiến móng tay xuyên qua da thịt và chảy máu.
–
Thưa thiếu gia, tới rồi ạ, tôi sẽ vào gọi cửa.
–
Nhanh lên.
Ông quản gia bước lẹ về phía cửa bệnh viện, chúng đóng im lìm. Hắn nhìn nó:
–
Nha đầu chết tiệt cô, đừng có xảy ra chuyện gì đấy. Đến bệnh viện rồi, nha đầu cô phải gắng lên.
Ông quản gia bước lại cạnh hắn:
–
Thưa, họ đã đóng cửa rồi ạ.
Hắn tức giận, mở cửa xe, trời vẫn còn mưa lắm, ông quả gia che ô cho hắn và nó ( hắn ôm nó trong lòng mà)
–
Đưa điện thoại đây.
–
Thưa thiếu gia… tay của thiếu gia…
–
ĐƯA ĐIỆN THOẠI ĐÂY.
Ông quản gia đưa điện thoại cho hắn, hắn vẫn ôm nó trong lòng, để nó không bị ướt rồi nói to vào điện thoại:
–
BỌN KHỐN NẠN CÁC NGƯỜI, CÓ MAU MỞ CỬA BỆNH VIỆN VÀ GỌI BÁC SĨ GIỎI NHẤT THÀNH PHỐ NÀY TỚI ĐÂY ĐỂ CỨU NGƯỜI KHÔNG HẢ? GIỜ NÀY MÀ CÒN NGỦ SAO?
Bên đầu dây kia lắp bắp:
–
Cậu là…
–
THIẾU GIA HỌ TRIỆU ĐÂY… CÁC NGƯỜI MÀ KHÔNG RA ĐÂY LÀ TÔI CHO SẬP TIỆM ĐẤY, CÁI BỆNH VIỆN BÉ TÍ NÀY CHỈ CẦN MỘT CÚ ĐIỆN THOẠI CỦA TÔI LÀ CÁC NGƯỜI KHÔNG CÒN CHỖ LÀM ĂN ĐÂU ĐẤY.
–
Cậu thiếu gia Triệu Minh Vũ sao? vâng…vâng…chúng tôi
ra ngay đây… xin cậu hãy tới cổng bệnh viện đi ạ.
–
Tôi tới rồi. MAU RA ĐI…
–
Vâng…vâng…
Bên kia rập cái rụp, ông quản gia hỏi:
–
Thiếu gia, thế nào rồi ạ?
–
Họ sẽ ra ngay bây giờ.
Và ngay lập tức bệnh viện sáng bừng lên trong đêm tối, cổng mở to. Hắn bế nó vào trong cùng ông quản gia, Bác sĩ hấp hối chạy ra đỡ nó vào giường bệnh cùng với một số y ta và một số bác sĩ khác.
–
Thiếu gia, bây giờ bác sĩ giỏi nhất của chúng tôi đang trên đường tới đây, mong cậu chờ ột chút, chúng tôi sẽ làm ấm tiểu thư rồi chờ bác sĩ đến, được không ạ?
Hắn mệt mỏi vì bọn bác sĩ này lắm rồi, buông một cậu lạnh lùng:
–
Thích làm gì thì làm, miễn mang cô ấy lành lặn về cho tôi.
–
Vâng.
Rồi họ đưa nó đi…
Được 15p…
Ông bác sĩ mới tới nơi, cúi đầu tạ lỗi trước hắn, người toát mồ hôi:
–
Xin lỗi thiếu gia vì sự chậm trễ này, thật sự xin lỗi.
–
Ông mau vào trong chữa trị cho cô ấy đi.
–
Vâng…vâng… tôi sẽ làm ngay đây, thiếu gia hãy ngồi đây chờ một chút.
Rồi ông ta cũng đi vào phòng cấp cứu…
Hắn lo lắng tột cùng, tay thì vẫn chảy máu, hắn nhưmất hết cảm giác, trong đầu hắn giờ chỉ có sự sống của nó thôi. Hắn nghe thấy ông quản gia nói với một cô y tá:
–
Cô mau đi lấy đồ băng tay cho thiếu gia đi, cậu ấy bị chảy máu.
Cô y tá cúi đầu, lấy đồ nghề rồi chạy về phía hắn, cầm bàn tay hắn lên, sức thuốc rồi băng chúng lại, hắn nghe thấy cô y tá đó nói:
–
Thiếu gia hãy nghỉ ngơi đi ạ. Đừng để những vết thương này tiếp xúc với nước nhé, nó sẽ bị phồng rộp lên và khó lành lắm đấy ạ.
–
Tôi biết rồi.
Hắn thả lòng đôi bàn tay, ông quản gia ngồi bên cạnh:
–
Thiếu gia, cậu hãy về nhà nghỉ đi, tôi sẽ ở đây chờ tiểu thư dậy.
–
Không cần, tôi sẽ ở lại đây, còn ông muốn về cũng được, mà ở lại cũng được.
Tôi sẽ ở lại với thiếu gia.
Hắn mệt quá, cơ thể hắn vô cùng đuối, dù sao bế nó cũng nặng, rồi lại bị mất máu nhiều, nên hắn cũng muốn chợp mắt một lúc trong khi đợi nó, bây giờ đã là 1h10p sáng rồi, bố mẹ nó chắc chắn rất sốt ruột mà chưa đi ngủ đâu, hắn nói với ông quản gia:
–
Ông hãy gọi cho bố mẹ của Nhược Hi và bảo họ là cô ấy đang ở nhà tôi vì cô ấy đi chơi với bạn mệt quá nên đã về nhà tôi ngủ để cho bố mẹ cô ấy khỏi lo.
–
Nhưng thiếu gia… tôi không có số điện thoại của họ…
–
Hừ… thế thiết bị của ông đâu? Lấy ra dùng đi…
–
À…vâng… Thiếu gia cứ nghỉ đi ạ… tôi sẽ gọi điện cho họ ngay bây giờ đây!
Hắn nhìn ông quản gia rồi chợp mắt một lúc. Trong giấc mơ của hắn, chỉ toàn là hình bóng của nó, chỉ có nó với nụ cười thiên thần, chỉ có nó với nhưng trò đùa tinh quái, chỉ có hình bóng của nó. Hắn thấy mình như đang bị điên vậy. Rồi hắn thấy hình ảnh của anh trai, người anh trai mà hắn quý nhất, rồi nhớ tới những kỉ niệm của hắn với anh trai.
6h sáng…
Hắn mở mắt, hắn thấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




