watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4365 Lượt

đây không phải bệnh viện mà chính là căn phòng của hắn, hình như hắn vẫn đang mơ, chứ hắn vẫn ở bệnh viện từ 1h sáng hôm qua cơ mà. Rồi hắn tự giật tóc mình rồi hắn thấy đau, hóa ra là hắn đã về nhà… từ lúc nào chứ?
Rồi hắn bật dậy, thay quần áo rồi đi đến bệnh viện, vì hôm nay hắn học thêm lúc 9h nên hắn vẫn có thể đi thăm nó.
Và đến bệnh viện, hắn đã được xác nhận rằng nó đã khỏi và nó bị mắc bệnh Ung Thư Máu giai đoạn 2, phải nhanh chóng cấy ghép tủy để thay máu mới, phải nhập viện ngay bây giờ để cấy ghép tủy. Hắn sốc lắm, chính xác rồi, nó đã bị Ung Thư Máu giai đoạn 2, hắn thấy sợ lắm:

Ông hãy tìm tủy thích hợp đi, tôi nói chuyện với cô ấy đã.

Vâng. Tôi mong thiếu gia sẽ thuyết phục được tiểu thư, để cứu lấy tính mạng của tiểu thư.

Tôi biết rồi. Cảm ơn ông.
Hắn nhất định phải nói với nó về căn bệnh này.
Hắn bước vào phòng nó nằm…
Nó vẫn ngủ, da mặt nó đã hồng hào trở lại, đôi môi đã không còn tím thâm lại như tối qua, mái tóc đã được sấy khô, quần áo đã đc thay bằng bộ đồ bệnh nhân, trông nó mà hắn thấy thương, hắn thấy sợ tối hôm qua, tối hôm qua nó đã gần như suýt chết, tên chết tiệt Hoàng Minh đó…
Rồi hắn nhanh chóng đến trường, để nó lại bệnh viện ngủ một lát, hắn giao cho ông quản gia ở lại trông nó, khi nào nó tỉnh thì gọi cho hắn
Tại trường…

Hoàng Minh, anh ra đây ngay lập tức.
Hoàng Minh vẫn cười với hắn, rồi đi theo hắn ra chỗ vắng người. Ngay lập tức, hắn dùng nắm đấm của mình phang thẳng vào mặt Hoàng Minh, anh ấy bị đánh bất ngờ nên ngã xuống đất, anh nhìn hắn, ánh mắt vẫn ấm áp, không hề thay đổi, tay quệt vệt máu trên khóe môi:

Cậu làm gì vậy? sao lại đánh tôi?

Anh hãy nhìn những gì anh gây ra cho Nhược Hi đi. Tên khốn nạn. Nha đầu chết tiệt này không biết uống thuốc gì của anh mà lại đi thích anh cơ chứ? Để rồi sao hả? Để anh từ chối cô ta, rồi cô ta vào viện sao? Anh có còn là người không thế? Sao anh lại từ chối cô ta??????
Hoàng Minh lập tức đứng dậy, nhìn thẳng hắn:

Nhược Hi làm sao?

Anh còn hỏi làm sao ư? Cô ta dầm mưa, ngồi dưới cột điện, lúc đấy anh có biết là cô ta bị ướt sũng như một con chuột không hả? anh có đi tìm cô ta không? Anh có biết lúc ấy mưa lớn thế nào không? Anh biết lúc đấy là mấy giờ không? 12 rưỡi đêm đấy, anh có biết cô ta lạnh và đuối như thế nào không? Cô ta như suýt chết trong đêm đó, anh có biết không?

Cậu đã theo dõi chúng tôi?

Phải. Nếu không thì sao tôi thấy cô ta chứ? Bởi vì tôi không tin tưởng tên khốn anh có thể mang đến hạnh phúc cho cô ta nên tôi đã sai người đi theo dõi 2 người đấy? chẳng phải anh cũng biết cô ta bị Ung Thư Máu rồi sao? sao lại không đuổi theo cô ta?

Tôi…tôi…tôi…

Hãy mau mà đi xin lỗi cô ta đi. Tại bệnh viện lớn thành phố, phòng 203, phòng hồi sức. Nếu không có tôi thì cô ta đã chết rồi. Nếu cô ta mà chết, thì người hại chết cô ta chính là anh đấy. Tên đốn mạt.
Nói xong, hắn bỏ đi luôn.
Còn anh đứng như trời trồng một chỗ. Anh đã suýt làm nó chết sao? Anh đâu muốn như thế? Chính xác là đêm qua anh đã đi tìm nó, nhưng không tìm thấy, trời lại mưa to, anh nghĩ nó đã về nhà nên cũng về nhà luôn, anh đâu biết nó dầm mưa như thế?
Ngay lập tức, anh trốn tiết, vào bệnh viện thăm nó, nhưng gặp Viên Viên và Mẫn Mẫn.

Anh Minh, Nhược Hi bị làm sao vậy? hôm nay nó không đi học.
Đúng là Nhược Hi đang trong bệnh viện rồi.

Cô bé đang ở trong bệnh viện!
2 cô nhóc hét lên:

SAO CƠ?????
Anh Minh không nói gì nữa, chạy ngay ra khỏi trường, Viên Viên với Mẫn Mẫn cung chạy theo.
Anh Minh vẫy một chiếc xe taxi, thấy 2 đứa chạy theo, lớn tiếng:

Hai em theo anh hả????? Về lớp mau. Hôm nay các em có tiết chính cơ mà.
Viên Viên nhăn mặt:

Tụi em muốn đi xe Nhược Hi thế nào mà!

Về lớp đi, anh tới đó, rồi tình hình thế nào, anh sẽ báo với các em!
Mẫn Mẫn rưng rưng nước mắt:

Anh Minh, xin anh đấy!!!!!

Không được. Việc học của các em rất quan trọng, về lớp đi, không anh sẽ trừ hạnh kiểm và đuổi các em ra khỏi trường vì tội trốn tiết chính đấy!
Hai đứa nó mặt xị xuống, đành để anh Minh đi một mình, còn tụi nó về lớp học, mà lòng chẳng yên tí nào. Thà đi thăm nó còn hơn là ngồi trong lớp không tập trung được gì.
Tại Bệnh viện lớn thành phố.

Bác sĩ, phòng 203, phòng hồi sức ở đâu ạ?

Đằng kia kìa, chỗ cuối dãy ấy!

Vâng. Cảm ơn bác sĩ.

À… trong đó có một cô bé bị bệnh Ung thư máu giaiđoạn 2, có Thiếu Gia Triệu đang ở trong đó, nếu cậu vào thì hãy nhẹ nhàng một chút để cô bé nghỉ ngơi nhé?

Vâng.
Chính xác quá rồi…
Nhóc ấy đang bị ung thư máu…
Anh lo lắng vô cùng, chạy vào trong phòng bệnh.
Hắn nghe thấy tiếng mở cửa, nhìn ra, là tên khốn đó!
Hắn lạnh lùng:

ANh tới đây làm gì? Về đi.

Tôi chỉ muốn biết tình hình của em ấy thôi.

Thôi, thôi, anh mau về cho tôi nhờ, cô ta đang ngủ, mệt lắm rồi, thấy anh, chắc cô ta òa khóc rồi ngất đi luôn thì ai chịu trách nhiệm?
Anh Hoàng Minh ánh mắt tội lỗi, cầu xin hắn:

Minh Vũ, một chút thôi! 5p thôi được không? Tôi muốn nói chuyện với em ấy!

Hừ. Đc rồi. 5p. không kém một giây nào đấy!

Cảm ơn cậu.
Hắn ra ngoài, nhưng lòng vẫn không yên nên đứng ngoài nghe lén. Giọng Hoàng Minh vang bên tai:

Nhược Hi, tất cả là tại anh! Nếu anh chấp nhận em thì có lẽ em sẽ không như vậy, anh xin lỗi! Xin em, hãy tỉnh lại và nhìn anh nhé? Em đã biết bệnh của mình chưa? Em phải đi chữa ngay lập tức đấy! Nhược Hi, nhóc à! Em hãy tỉnh lại nhé? Em hãy xả giận vào mặt anh đây, anh sẽ không biết làm sao nếu em cứ nằm mãi như thế!
Anh nhìn nó, ánh mắt đầy yêu thương và sự tội lỗi, rồi nó cũng cử động đôi tay rồi hai con mắt bắt đầu mở ra. Nó nhìn thấy anh. CHẳng lẽ, anh đã cứu sống nó?
Anh hét lên sung sướng:

BÁC SĨ… BÁC SĨ… CÔ ẤY TỈNH RỒI…. MINH VŨ… CÔ ẤY TỈNH RỒI!!!!!!
Nó nhìn thấy mọi thứ đều mờ mờ, rồi dần dần cũng rõ hơn. Nó nghe thấy tên “Minh Vũ” nó thấy hoang mang. Nó nói giọng yếu ớt:

Anh Minh, ai đã đưa em vào đây? ANh phải không?
Anh Minh nhìn nó, cúi mặt xuống đất:

Không phải anh, đó là Minh Vũ!

Minh Vũ? Tên chết tiệt anh đã mang tôi vào bệnh viện sao?
Nó nhìn hắn, rồi nó cười. Hắn cũng nhìn nó, ánh mắt ấm áp lạ thường:

Không phải tôi thì ai.
Nó cười. Nó thấy anh Minh ở trước mặt nó, trông anh có vẻ tội lỗi lắm. Nó cũng cười, và nó cũng cứ đau. Cái đêm qua, nó thấy mình như sắp chết. Nó thấy mình như đứng giữa cái chết và sự sống vậy. Nhưng lúc đó, nó thấy một chàng trai, khuôn mặt đẹp trai vô cùng bế nó vào trong ô tô, và từ lúc nó, nó ngất đi, nó chẳng nhớ gì nữa. Nó ra khỏi mảng suy nghĩ, nó nhìn anh. Hắn thấy nó nhìn Hoàng Minh, chứ không nhìn ân nhân cứu mạng nó, hắn tức lắm, hắn đẩy anh Minh ra:

Anh

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT