watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4357 Lượt

trong lớp thì hắn đùng đùng đi tìm với 3 người họ.
– Vũ, cậu để tôi đưa em ấy đến viện.
Vũ cau có, nói như quát lên vậy:
– Mặc tôi.
Thế là hắn cứ bế nó như thế, ra khỏi ngôi nhà hoang. Hắn ôm chặt nó,rất chặt, cứ như sợ nó rơi xuống đất vậy.
Viên Viên nhìn hắn:
– Minh Vũ, cô giáo muốn gặp cậu đấy.
Hắn lập tức dừng lại:
– Chết tiệt!
Hắn nói một câu nhỏ như vậy, nhưng Viên viên, Mẫn Mẫn và Hoàng Minh đều có thể nghe thấy. Hắn tê tái vô cùng khi đưa nó để Hoàng Minh bế nó vào bệnh viện. Nhưng hắn không thể không gặp cô, hắn rất lễ phép, rồi lạnh lùng bỏ đi.
Gặp cô giáo xong, hắn chưa đến thăm nó vội, điện thoại cho Hoàng Minh:
– Tôi sẽ cho kẻ đã hãm hại NHược Hi phải nghỉ học và sẽ không có 1 ngôi trường nào tiếp nhận, anh đồng ý với tôi?
Hoàng Minh thở nhẹ:
– Được. Cậu cứ làm.
Lập tức hắn sập máy. Hắn chỉ là phó chủ tịch hội sinh viên, nên khi làm chuyện gì, cũng phải nói với CHủ tịch của hội, nên hắn đã hỏi Hoàng Minh điều đó, đến gặp người đã hãm hại NHược Hi ra nông nỗi này.
Tại khuôn viên trước…
– Cậu cần gặp mình sao? Minh Vũ? Có chuyện gì vậy?
Hắn lạnh lùng đến kinh khủng khiếp, khiến Tiểu Hà thấy run sợ:
– Làm chuyện gì thì cô mới là người hiểu rõ nhất chứ?
Cô ta run lên:
– Mình đã làm gì sao? Vũ?
– Tất cả những chuyện ở nhà hoang sau trường là do cô?
Cô ta lập tức chối cãi:
– Mình không hề biết chuyện gì xảy ra cả! Vũ, chẳng lẽ, có gì xảy ra sao?
Hắn nhìn Tiểu Hà, cười nhếch mép:
– Giờ này mà cô còn giả ngây thơ với tôi sao?
– Mình không hiểu cậu đang nói gì, mình là Fan trung thành của cậu, mình đã làm gì sai khiến cậu tức sao? Hay do lượng fan đông chưa đủ mạnh? Để mình gọi thêm?
– Ồ. Cảm ơn nhé? Nhưng đó không phải chuyện tôi muốn nhắc tới, tại nhà hoang, cô, Nhược Hi, một số cậu khác và 2 cô bạn của cô, các người đã làm gì?
– MÌnh không hiểu.
– Đừng giả vờ nữa.
Hắn lấy trong túi ra một máy quay. Trong đó có hình ảnh bạo hành học sinh ưu tú Nhược Hi của cô ta. Cô ta lập tức giật mình lùi ra sau 1 bước, khuôn mặt tái ngắt, hắn cười khinh:
– Sao? cô không ngờ phải không? Không ngờ, trong nhà hoang sau trường cũng có máy quay phải không? Ha ha… sao cô biết được… đó là chuyện bí mật của tôi và Hoàng Minh, cô thật dại dột khi chọn địa điểm đó để gây thương tích cho Nhược Hi, Tôi nói cho cô biết, từ hôm nay, cô bị đuổi khỏi trường vì hành vi bạo lực học đường, thuộc điều 15 trong số 50 điều cấm kị của trường, lại còn đánh con người ta đến gần chết, phải nhập viện, lại còn là con gái. Và cô cũng biết đấy, đã bị đuổi học ở đây thì sẽ không có một ngôi trường nào nhận cô đâu. CHúng tôi sẽ lập biên bản ngay lập tức và cấp giấy về cho bố mẹ cô, việc đuổi học này còn nhẹ hơn là việc đánh ngất người khác, lại còn là Học sinh ưu tú của trường. Vậy nhé? Chúc may mắn trong quãng đường còn lại, cảm ơn cô đã làm Fan trung thành của tôi, bây giờ, cô có thể lập hội Anti tôi được rồi.
Hắn nói 1 tràng, rồi đi thẳng, để lại mình Tiểu Hà đứng đó, thẫn thờ, đôi mắt đỏ hoe, rồi bật khóc thành tiếng.
Tại bệnh viện lớn…
Hắn, Hoàng Minh, Viên Viên và Mẫn Mẫn đang ngồi trong phòng bác sĩ. Ông bác sĩ nhìn hắn:
– Thiếu gia Triệu Vũ, cô bé này hình như nhập viện 2 lần liêntiếp rồi thì phải?
– Đúng vậy. CÔ ấy bị đánh đến ngất.
Ông bác sĩ bỏ cặp kính, nhìn một lượt cả 4 người:
– Cô bé này bị đánh vào cơ bụng nhiều, đánh vào lưng, nhưng thật may là không ảnh hưởng gì. Nhưng bệnh của cô bé một ngày nặng, lần này lại còn tiếp xúc với nước quá lâu, khiến da mặt xanh, mạch máu chảy hỗn loãn, cần nói cho người nhà của cô bé biết để nhập viện.
Viên Viên và Mẫn Mẫn không thể hiểu ông bác sĩ đang nói gì, sao nhỏ Nhược Hi của tụi nó lại bị bệnh nặng chứ?
Hắn nhìn ông bác sĩ:
– Tôi đã nói là cho tôi vài hôm nữa cơ mà, còn các ông, nhiệm vụ là hãy đi tìm tủy thích hợp để ghép máu mới cho cô ấy.
– Tôi chỉ nhắc nhở thiếu gia cần phải nhanh chóng điều trị cho bé thôi, còn chúng tôi vẫn đang tìm tủy cho cô bé, loại tủy của cô bé cũng không phải là hiếm, sẽ tìm thấy sớm thôi, thưa thiếu gia!
– CHúng tôi biết rồi. Cảm ơn ông.
Rồi họ đi ra ngoài, Viên Viên hỏi anh Hoàng Minh về chuyện ông bác sĩ vừa nói, anh Minh đã kể hết, khiến chúng nó thấy giật mình và lo lắng, chúng nó muốn nó phải sống bên cạnh, nó rất đáng yêu và thông minh, nó luôn là cô công chúa nhỏ để chúng nó nghịch vậy, chúng nó muốn nó phải sống. Mẫn Mẫn thì khẽ nấc lên, hắn ngồi xuống ghế, nhìn 2 nhỏ:
– Xin các cô tạm thời đừng nói với Nhược Hi.
Mẫn Mẫn thì chả nói được gì, nó đau lòng quá mà, chỉ ôm Viên Viên mà nấc nhẹ lên thôi, Viên Viên vừa vỗ vai bạn, vừa nói:
– Mình biết rồi, mình sẽ không nói, Vũ, cậu hãy nhanh chóng nói cho Hi biết nhé? Tụi này không muốn chuyện gì xảy ra với Hi cả!
Hắn gật đầu. Hoàng Minh ngồi bên cạnh, anh cũng nghĩ miên man điều gì đó.

Nó tỉnh…
Nó thấy yếu ghê luôn, cử động tay, chân thì cảm thấy đau nhói vô cùng, nó bị đánh không nhẹ mà.
Rầm!!!!
– Hừ… Con bé kia, mày bị làm sao thế hả? sao mới hôm qua ra viện mà giờ lại vào viện thế hả? Mày muốn anh mày chết à?
Nó bịt chặt tai, anh trai nó vô cùng tức giận khi thấy nó 2 lần vào viện liên tiếp, nó nói nhỏ nhẹ, nhưng vô cùng yếu:
– Anh… em biết anh lo cho em… nhưng đây không phải tại em mà!!!!
– Lần này, tao không giúp mày nữa. Mày hứa với tao cái gì mà đã thấy ai đâu hả? CHỉ thấy mày toàn gây chuyện, rồi tao lại theo hầu mày, mày muốn anh mày tức lắm à? Mà suốt ngày gây hết chuyện nọ đến chuyện kia thế hả?
Nó mắt rưng rưng, nó biết anh trai nó lo cho nó lắm, nó thấy có lỗi:
– Em xin lỗi…
Và đúng lúc này, nó nghe thấy tiếng của hắn:
– Anh, em đã xử lí gọn nhẹ người đã gây hại cho Nhược Hi rồi, với lại, đây không phải lỗi cô ấy, anh bớt giận đi, bây giờ, Nhược Hi đang là người bệnh, anh lớn tiếng như thế, không được ổn cho lắm, chỉ sợ 2 ông bảo vệ kia sẽ đuổi anh ra khỏi bệnh viện vì tội làm ồn trong bệnh viện đấy!
– Hừ….
Nó thấy anh nó đã nguôi giận, nhưng sao anh nó lại nghe hắn thế? Nó nói giọng sợ sệt:
– Anh Hi Phong, những vết này có đánh được không ạ?
Anh nó tiến lại gần nó, xem kĩ khuôn mặt nó, giọng lại nhẹ nhàng:
– Nặng đấy mày. Anh không chắc sẽ che được hết, anh sẽ cố gắng giúp mày.
– Vâng.
Nó quay đầu nhìn hắn, nó cười:
– Minh Vũ, cảm ơn cậu đã cứu tôi lần nữa! Tôi phải làm sao để trả ơn cậu?
Hắn kéo ghế, ngồi xuống đó, vắt chân lên, ánh mắt vẫn lạnh như ngày thường:
– Lo mà giữ bản thân cô đi.
– Tôi sẽ mời cậu đi ăn nhé?
– Không cần. Tiêu hoang phí không tốt.
– Vậy đi chơi nhé?
– Tôi mệt.
– Ừ. Vậy thôi….
Mặt nó buồn thiu, nó thật sự muốn

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT