|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
mồ hôi, hắn đang bị làm sao vậy? cô ta chả là cái thá gì cả, tại sao lại có cảm giác khó chịu này, chết tiệt.Vài phút sau…
– Phù. May cậu gọi tôi kịp thời đấy. Cô ấy bị choáng phải không?
– Phải, cô ấy làm vỡ chiếc đĩa sứ quý giá nhà tôi, rồi bị đứt tay, chảy rất nhiều máu, và cô ấy ngất lịm đi như vậy!Ông bác sĩ đẩy đẩy gọng kính:
– Cô ấy có lẽ mắc bệnh sợ máu một cách rất nặng, đây cũng coi là một loại bệnh mà 50% con người mắc phải, nhưng đặc biệt, khi cô ấy thấy máu và sợ hãi, dây thần kinh và mạch máu của cô ấy chạy đến chóng mặt, nó rất hỗn độn, tim lúc đó gần như là ngừng thở, nếu không kịp thời khắc phục nó thì sẽ rất nguy kịch, vì hầu như, 50% con người mắc bệnh này không đến nỗi dây thần kinh và mạch máu bị hỗn loạn như thế này và tim gần như ngừng thở như vậy.Hắn bắt đầu thấy hoang mang, hắn sợ hãi một điều gì đó.
– Ông không giúp được cô ấy sao?
– Cái này thì cậu cần đưa cô ấy đến bệnh viện lớn của thành phố, may ra có chút cơ hội.Hắn quát lên:
– Cái gì? Có chút cơ hội? ý ông là sao đây hả?Ông bác sĩ căng thẳng:
– Thật sự là như vậy. Tôi xin phép cậu, tôi về đây, có gì, cứ gọi cho tôi.Hắn ngồi bên cạnh nó, trái tim hắn như đập loạn lên khi thấy nó bị ngất trong vòng tay của hắn, hắn thấy tim mình hỗn loạn, nhói từng cơn khi ông bác sĩ nói bệnh tình của nó, hắn tự hỏi, một người nghịch ngợm, khỏe mạnh, tinh ranh như nó mà cũng bị căn bệnh kì lạ này sao?……Hắn im lặng nhìn nó, nó thật xinh xắn, nó lai chút tây, tính nó nghịch vô cùng, nó luôn muốn đối đầu với hắn ngay từ cái nhìn gặp mặt, nó gét hắn, hắn cười. Đôi tay bất giác sờ lên má nó, cái cảm giác lúc đầu tiên hắn chạm vào da thịt nó, làlạ.Tiếng sau, nó ngất từ lúc 9h13p cho đến bây giờ
– 11h rồi mà nó vẫn chưa tỉnh, hắn ngủ gà ngủ gật ngay cạnh nó, và thiếp đi từ lúc nào.Sáng hôm sau… chuông điện thoại nó reo, hắn tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở vớ lấy điện thoại nó: Hoàng MinhCái tên đập ngay vào mắt hắn, hắn nghe máy, bên kia là giọng nói của Hoàng Minh:
– Nhược Hi, em dậy chưa? Dậy mau đi, không trễ đấy.Hắn lạnh lùng đáp:
– Anh không cần lo cho cô ấy, có tôi bên cạnh cô ấy rồi.Đầu dây bên kia thoáng chút ngạc nhiên, nhưng rồi vẫn rất bình tĩnh:
– Minh Vũ, cậu ở cùng Nhược Hi sao?
– Ừ. Sao không?
– À, không sao. Nếu thế, thì mau đánh thức cô ấy dậy đi, không sẽ trễ đấy, nửa tiếng nữa bắt đầu rồi. Chào cậu.Bên kia rập máy luôn. Hắn giờ mới tỉnh ngủ, nhìn vào đồng hồ, trời ơi, hắn đã quên mất hôm nay là ngày của nó, phải gọi nó dậy, hắn bắt đầu lay nó:
– NHược Hi, Nhược Hi, dậy mau đi, dậy đi… tôi biết cô bị ngất, rất mệt, nhưng hôm nay là ngày đón tiếp cô, tỉnh dậy đi…Và lời hắn nói đã đánh thức đc nó, nó mở mắt, dụi dụi:
– Ớ? Tôi? Bị sao vậy?
– Cô bị ngất vì nhìn thấy máu, còn bây giờ thì nhanh chóng đi thay đồ đi, còn 30p nữa sẽ tới giờ đấy..Nó choàng tỉnh giấc, tự động chạy vù vào WC, đánh răng rửa mặt, rồi chạy lấy quần áo hôm qua hắn mua, mặc vào.5p sau…Hắn nhếch mép nhìn nó:
– Hơ hơ… cũng nhanh đấy nhỉ?
– Cậu đừng lôi thôi, đưa tôi đi mau.
– Ok.Hắn nhìn nó, kẽ cười. Nó đeo đôi dép cao gót, nó loạng choạng, nhưng Minh Vũ đã đỡ nó:
– Cô đi cho cẩn thận.Rồi dìu nó lên xe, hắn cười, vì thật sự, hình dáng của nó bây giờ rất mắc cười, đồ hắn chọn đúng là có thể làm nó mất hình tượng ngay tức khắc, ha ha…Nó như thấy gì đó là lạ:
– Sao cậu lại cười?
– Ha ha… không có gì…
– Á à a… do tôi mặc bộ này đúng không, tại cậu hết, cậu đáng gét vô cùng, mặc thế này, khác nào làm trò cho thiên hạ.Nó cốc vào đầu hắn, hắn kêu lên đau, rồi chở vù nó đến trường.
– Cô vào trong trước đi, tôi sẽ vào sau.Và thế là nó lẽo đẽo đi chậm thật chậm để không bị ngã và không bị chú ý, đi về phía cánh gà.Nó đã thấy Viên Viên và Mẫn Mẫn đợi ở đó, nó hét lên sung sướng:
– A… Viên, Mẫn!2 đứa nó quay lại nhìn, vô cùng mừng rỡ nhìn nó, rồi đột nhiên phá cười lên, Viên Viên vừa che miệng cười vừa nói:
– Ha ha, Hoàng tử Gió đã làm gì Nhược Hi cao quý của chúng ta thế này? Ha ha… mắc cười quá… ha ha… nhìn xem, đến quần áo cũng phải là vô địch riêm rúa, giày cao gót kìa, phụ kiện kìa, vô vàn quê mùa luôn đấy! không ngờ thẩm mĩ của Hoàng tử Gió lại thậm tệ đến như vậy đấy, trông cậu rất buồn cười đấy, biết không! Ha ha ha…Cái Mẫn Mẫn từ nãy cười sặc sụa, nó cười đến nỗi chảy cả nước mắt kìa. Hình dạng bây giờ của nó thậm hại đến thế sao? thế này thì sao nó dám bước lên kia chứ? Bao con mắt nhìn về phía nó, nó sẽ rất xấu khổ. Tên đáng gét Triệu Minh Vũ, tôi biết là cậu sẽ quậy tôi mà.Bây giờ thì không có quần áo thay làm sao bây giờ, hu hu…Viên Viên thấy khuôn mặt sắp khóc của nó rồi an ủi:
– Nhược Hi, anh Hoàng Minh đã nhờ chúng tớ phụ giúp cậu trang điểm đấy, đừng khinh thường tài trang điểm của tụi này nghe, tụi này cũng nổi tiếng đó, tất cả người nổi tiếng ở đây khi lên sân khấu, đều một tay do tụi này đấy, yên tâm đi cô bé Lọ Lem!Nó ngạc nhiên, không ngờ bạn nó lại là những người tuyệt vời như vậy.Viên Viên ra lệnh:
– Mau thay bộ đồ đó ra đi, thay tất cả đống đó ra đi, chúng như loại phế thải của thời trang vậy!Viên Viên của nó cũng dám nói đồ của Hoàng Tử Gió chọn là phế thải sao, ha ha, hâm mộ quá đi, nó bắt đầu làm theo lời Viên Viên.1 cô công chúa xuất hiện sau chiếc rèm trong cánh gà, Mẫn Mẫn reo lên:
– Oa, công chúa, đích thị là công chúa mà!Viên Viên gật gật:
– Ha ha, không ngờ, thẩm mĩ của anh Hoàng Minh thạt tuyệt vời khi chọn cho Nhược Hi bộ này, vừa như in.Nó ngạc nhiên và không kém vui mừng:
– Anh Hoàng Minh dành bộ này cho tớ sao?
– Ừ, phải đó.Ôi, anh Hoàng Minh, anh luôn tuyệt vời trong mắt em!!!!!Nó cười tươi rói, 2 đứa bạn bắt đầu trang điểm cho nó..2p sau…Trong gương, một nàng công chúa nhỏ lai chút Tây tây xuất hiện, nó trông rất tuyệt vời.Mẫn Mẫn cười:
– Ê, Viên, Hi, chúng ta lấy chiếc vòng này của Hoàng Tử Gió và chiếc nơ này của cậu ấy điểm thêm cho Hi đi, cậu ấy sẽ rất tuyệt đấy!Viên Viên bẹo má Mẫn Mẫn:
– Mẫn Mẫn tài quá!Viên Viên lấy đồ của hắn tặng nó cho lên làm phụ kiện, rồi Viên Viên đeo vào tai nó 1 đôi khuyên tai lấp lánh đẹp vô vàn.Viên Viên và Mẫn Mẫn ưng ý vỗ tay đôm đốp, Mẫn Mẫn reo lên:
– Hi Hi, 1 công chúa sẽ xuất hiện trên sân khấu, khiến ngàn người say đắm và thám phục, thật tuyệt vời! Nhược Hi xinh quá!Nó như reo mừng, đứng dậy, nhìn vào gương:
– Ồ, thật tuyệt, cảm ơn Viên Viên và Mẫn Mẫn!Nó ôm lấy 2 đứa bạn, cả 3 cười rúc rích.Rồi nó nhìn xuống chân, nó reo lên:
– Ô, đôi giày trệt đẹp quá!Mẫn Mẫn cười:
– Của Mẫn Mẫn đấy, Mẫn Mẫn tặng NHược Hi đôi giày đó luôn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




