|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nó bật dậy, cười với hắn:
– Minh Vũ!
Hắn cười nhẹ, nói dịu dàng:
– Cặp sách của hai bạn!
Chúng nó chạy ra đỡ. Hắn lại cười:
– Không cần khách sáo. Bạn của Nhược Hi thì cũng là bạn tôi. Cứ thoải mái.
Chúng nó cười. Gật đầu. Nó tự hào về hắn.^^
Hắn rời khỏi phòng nó, không quên ôm lấy nó, thì thầm vào tai:
– Laptop ở phòng anh. Đêm xuống, anh sẽ đưa cho em.
Rồi mới xuống tầng. Nó cười khanh khách. Hai đứa bạn nhìn nó đầy hàm ý.
Tiểu nha đầu! Em là của riêng tôi!
Đến tối…
Chúng nó tụ tập hết ở dưới tầng xem ti vi.
Còn hắn với anh Hoàng Minh thì ngồi ở bàn buôn chuyện với ông Lam.
Đến khi chuông cửa vang lên…
Cô hầu mở cửa…
Người ở nhà hàng đem đồ ăn tới… Ba đứa nhanh chóng di chuyển tới bàn ăn, ngồi yên trên bàn ăn đợi thức ăn nóng hổi bày ra bàn ăn.
Bày xong, nó kéo ông Lam ngồi xuống ăn chung. Nó mời cả mấy cô người hầu vào ăn, vừa nói xong thì hắn ngăn cản. Ý hắn là phải chia theo giai cấp… tên đáng gét này… ngày vui mà không cho họ ngồi chung… đúng là cái tên cổ hủ, tập niên 80…
Nhưng thức ăn khuyến rũ nó… cả nhà vui vẻ cùng nhau ăn. Có lẽ, đây là lần đầu tiên nhà hắn trở nên vui vẻ, ấm cúng như thế này. Ở đây, những người mà hắn yêu quý nhất, những người bạn đáng quý.
Sắp xong bữa cơm… Một anh vệ sĩ to khỏe chạy vào thì thầm bên tai ông Lam. Ông giật mình đứng dậy, làm tất cả con mắt hướng về phía ông. Ông nhìn hắn:
– Thiếu gia… Không hay rồi… tất cả thiết bị theo dõi đã bị ngắt…
Khuôn mặt hắn vẫn rất bình thản:
– Ngắt? chắc bị hỏng. Mai thay cái mới.
Sắc mặt bác nó thay đổi hẳn:
– Nhưng thiếu gia… Không thể trùng hợp như vậy, tất cả thiết bị đó đều mới tinh, tôi đã kiểm tra kĩ càng, không thể hỏng được… Chắc chắn là….
Ông lập tức lấy điện thoại gọi:
– Anh, không xong rồi. Bọn chúng có lẽ đã tới đây… Anh mau tới đây…
Nó vẫn chăm chăm nhìn bác nó. Không chỉ có mình nó, mà mọi người đều nhìn ông Lam, nó khẽ hỏi:
– CHuyện gì vậy bác? Bọn chúng? Là ai?
Ông nhíu mày nói với vệ sĩ to khỏe kia:
– Tập hợp tất cả… bảo vệ mọi người này. Không được đc để 1 con kiến xông vào.
– VÂNG!
Ông quay sang nhìn nó:
– Cháu gái. Bọn chúng chính là những tên xã hội đen từ Trung Quốc sang đây là vì Hoàng Minh, em trai cậu ấy và cháu cũng là người chúng cần tìm.
ANh Hoàng Minh nhìn ông:
– Vẫn là chúng sao?
– ĐÚng vậy. Chúng vẫn chưa quên mối thù xưa của cậu. Khi biết cậu còn sống, có em trai, chúng đã truy lùng. Bố Nhược Hi vì bảo vệ các cháu, nên ông ấy cũng bị chúng bám riết và phát hiện ra có đứa con gái chính là Nhược Hi, đang là người mật thiết với hai anh em cháu. Bố cháu và ta luôn luôn bảo vệ các cháu. Tối hôm qua, ta không về cũng là lí do này. Các cháu không được ra ngoài nghe rõ chưa? Bố Nhược Hi tới rồi. Ông ấy sẽ giúp chúng ta.
Nó run bần bật… chuyện gì vậy? tại sao lại có bọn xã hội đen? Chúng còn định giết anh em hắn với nó ư????
Hắn đứng bật dậy:
– Cháu sẽ đi cùng. Hôm qua cháu có nghe thấy tiếng đánh nhau lẫn tiếng sung ở ngõ đầu hẻm. Hóa là bọn chúng muốn ám sát bọn cháu. Cháu sẽ đi cùng.
Ông nghiêm túc:
– Không. Cậu là thiếu gia. Cậu có mệnh hệ gì, tôi biết ăn nói thế nào? Tính mạng của cậu cần được an toàn, và Tôi phải bảo toàn tính mạng của tất cả. Ở nguyên đây.
Ông Lam bước nhanh ra ngoài. Nó vẫn bần thần một chỗ.
Hai đứa bạn ngồi im như phỗng. Không khí trở nên nặng trịch. Không ai dám nói 1 lời, vì sợ, nếu nói 1 câu, tất cả sẽ mất mạng.
RẦM!!!!!!
Đó là tiếng gì vậy?
Nó nhìn. Một loạt những tên áo đen trùm kín mặt xông vào. Tóm lấy tất cả. Bố nó đâu? Bác nó đâu?
Nó ngọ nguậy trong lòng 1 tên áo đen. Tất cả chúng nó đều rơi vào thế bị động, không thể làm được gì. Có tiếng cười hả hê:
– Ha ha… cuối cùng cũng tóm đưc hết cả lũ.
Hắn ta đi đến bên cạnh anh Hoàng Minh. Nhếch môi cười, giọng nói đe dọa:
– Triệu Hoàng Minh? Ha ha… Cậu chủ giàu có thân mến! Suốt mấy chục năm ròng rã… Vì mày mà tao phải chạy trốn… Cuối cùng thì cũng bắt được mày.
Hắn ta lại tiến đến chỗ hắn. Sắc mặt hắn vẫn vô cùng bình thản, vô cùng lạnh lùng, nhưng ánh mắt sắc như dao, tên áo đen lấy khẩu súng, dí sát trán hắn. Nó càng muốn thoát ra, nhưng không thể. Tên áo đen nói:
– Ai đây? Ồ. Em trai Triệu Hoàng Minh. Tao đem bán mày cũng được ối tiền. Hay tống tiền nhỉ? Cũng được một khoảng lớn.
Hắn nhếch môi cười mỉa mai. Chỉ vậy thôi sao? quèn quá.
Nhà giàu như hắn, ai chả muốn bắt cóc tống tiền?
Tên áo đen đó tức giận, định bóp còi. Nó la lớn:
– KHÔNG ĐƯỢCHẠI CẬU ẤY!!!!!!
Tên đó di chuyển ánh mắt về phía nó. Ánh mắt nó đang phẫn nộ. Tên đó thích thú đi tới bên cạnh, đôi tay bẩn thỉu chạm vào khuôn mặt nó:
– Ồ. Mã Nhi Thái Nhược Hi. Nghe danh đã lâu, giờ mới được gặp, đúng là con gái cưng của ông kiến trúc sư nổi tiếng, đẹp vô cùng. Ha ha…
Nó lườm. Ánh mắt khinh thường. Hắn giận đến phát điên. Rõ ràng chúng đang bị túm mà vẫn còn không tỏ ra sợ hãi, được!
Hắn ta cười, nhìn hai chàng trai trẻ đang cố gắng thoát khỏi bàn tay to của bọn áo đen:
– Hoàng Minh. Mày nghĩ sao nếu tao “xử lí” cô gái xinh đẹp này?
Sắc mặt Hoàng Minh biến sắc. Minh Vũ – ánh mắt hắn như nổi điên, nó thì trở nên run bần bật. Hắn quát to:
– KHÔNG ĐƯỢC.
Tên đó chuyển ánh mắt qua hắn, cười mỉa mai:
– À…à… tao quên mất. Con bé này là bạn gái của thiếu gia Minh Vũ. Tao quên mất. Ha ha. Vậy, theo hai đứa bọn mày, tao nên “xử lí” con bé này như thế nào đây? Quả thật, nó rất đẹp. Tao sẽ “xử lí” con bé này ngay tại đây vậy ha.
Hắn ta bước đến bên nó. Đôi lông mày nó nhíu sâu. Đôi tay đầy tà khí của hắn ta chạm lên da mặt nó. Minh Vũ – hắn không ngừng quát lớn:
– KHÔNG ĐƯỢC. TAO CẤM MÀY… KHÔNG ĐƯỢC CHẠM VÀO CÔ ẤY.
Anh Minh hoảng sợ, đe dọa:
– Tiểu
Càn, mày không được đụng tới Nhược Hi. Mày thử động vào 1 sợi tóc của cô ấy xem. Tao sẽ ày vào tù, áp giải ra biên giới 1 năm rồi chém chết.
Hắn ta bật cười:
– Ha ha…Mày đe dọa tao? Sao Hoàng Minh? Được… Xem mày làm được gì.
Khuôn mặt độc ác của hắn ta tiến sát đến cạnh mặt nó. Đôi tay dơ bẩn kia chạm vào eo nó. Thật kinh tởm. Nó ném ánh mắt căm phẫn, né tránh. Cái môi thâm đầy ướt át lướt qua cổ nó, khiến nó rùng mình…
– Tên…Đ I Ê N…
Nó thấy hắn vùng vẫy muốn thoát ra cứu nó, anh Minh căm phẫn, vầng trán nheo lại, gồng mình, cả hai cùng ra sức thoát khỏi bọn kia.
Viên Viên nhìn thấy cảnh đó, đôi mắt đỏ rực, hét lên:
– TÊN CHẾT TIỆT… TÊN THỐI HOẮC KIA, CÁI MIỆNG DƠ BẨN CỦA MÀY ĐANG CHẠM VÀO BẠN TAO ĐẤY. MUỐN ĂN ĐÒN À?
Mẫn Mẫn ném ánh mắt kinh thường, nhổ nước bọt xuống sàn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




