|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nhà, giọng nói mỉa mai:
– Viên à, 1 tên biến thái, điên khùng, thằng nhà quê lên thành phố…vác theo mấy anh đệm mông, đệm ngực còn đòi ăn thịt thiên nga thành phố, đúng là không phép tắc. Chắc sau này không làm được gì nên hồn đâu! Gì mà xã hội đen? Chả có khí thế gì… Ngắt thiết bị theo dõi, xông vào túm người trong nhà, rồi làm nhục đứa con gái trước mặt đứa con trai…ôi…chiêu cũ lắm rồi. Xã hội đen gì mà cổ hủ vậy? Không có gì mới sao? Chán ngắt.
Tên đó lập tức dừng lại. Hai đứa bạn nó đã cứu nó^^
Quả thực, bây giờ mới biết nhỏ Mẫn có tài ăn nói rất cay độc nha! Trông ngây thơ, dễ thương thế kia mà không hiền đâu^^
Nhưng mà…ánh mắt tên đó hướng về phía hai đứa bạn nó…trời ơi…. Bạn nó toi rồi.
Tên kia rất tức giận, tiện tay dí sát khẩu súng lên cổ Mẫn Mẫn. Bạn nó nhếch môi cười. Nhỏ này gan quá.
– Con nhỏ đáng gét. Mày lăng mạ tao.
– Ok.
– Mày muốn ăn viên đạn không hả?
– Tùy thôi.
Cái Mẫn vừa nói xong câu đó, nhỏ bạn Viên Viên xông tới, đá thẳng vào chỗ hiểm của hắn ta. Làm hắn ta ôm lấy, đau đến mức thét lên. Nhân cơ hội này, nó cắn thật mạnh vào tay cái tên đen hôi đang ôm nó chặt. Tên đó nhảy lên đau nhức, tay còn rỉ máu. Ha ha… không ngờ, răng nó lại sắc đến như vậy.
Ngay lúc đó, tất cả bọn áo đen bị đánh lén, chúng nó thoát khỏi thế bị động. Minh Vũ, hắn cay cú đến cạnh tên áo đen suýt làm nhục nó đang nằm co ro dưới đất vì đau, đá thật mạnh một cái. Túm lấy cổ áo hắn ta, hàm răng cọ sát kêu ken két, ánh mắt rực lửa như thiêu đốt, giọng nói hằm hằm tức giận, vung một nắm đấm thật mạnh vào mặt hắn ta:
– Cái này ày vì dám xông vào nhà tao không cho phép.
Hắn lại vung tiếp một nắm đấm về phía tên áo đen:
– Cái này là vì mày dám bắt bọn tao.
Cơn điên của hắn như lên đến đỉnh điểm, dùng tất cả sức lực dồn vào nắm đấm, khiến hắn bật ra khỏi cửa:
– Cái này ày vì dám làm ô uế người con gái của tao!!!!!!!!
Đánh xong, hắn thở dốc. Nó lao đến bên cạnh hắn:
– Anh không sao chứ?
– Không. Họ…
Nó cười:
– Bọn em xử lí xong hết rồi.
Hắn quay người, ôm trọn nó vào lòng, rất chặt:
– Nhược Hi… Anh xin lỗi…
– Vì cái gì?
– Vì bọn anh mà em suýt bị làm nhục…
– Không sao. Mặc dù rất tởm. Anh đừng lo.
Đúng lúc này, bố nó với bác nó xông vào với đám cảnh sát chuyên nghiệp, bắt hết tất cả bọn chúng. Mặt của hai người họ bị bầm vào thương tích. Nhưng dẹp được hết bọn này thì tâm trạng ông rất vui, vào nhà nói chuyện với chúng nó.
Nó kể lể mọi việc, đặc biệt quan tâm đến phần “Hai nữ anh hùng” Viên Viên và Mẫn Mẫn đã ra tay ứng phó. Bố nó lịch sự cúi đầu cảm ơn hai đứa nó, chúng nó cứ ngồi cười khúc khích rồi nói: “Không sao ạ!” Kể cả hắn, cũng không còn lạnh nhạt với hai đứa bạn nó nữa.
Buổi tối vừa vui, vừa hãi hùng cũng kết thúc sau tiếng cười của mọi người.
Sáng hôm sau, ba đứa nó được hắn đưa đến trường.
Đến lớp thì luyên thuyên chuyện tối qua, nó nhắc lại mà thấy kinh, tên đó thật trơ trẽn.
Cho đến khi cô giáo bước vào lớp, thông báo về lịch thi vào lớp 12, chính xác là tuần sau sẽ thi@@ cả lớp lo lắng, ủi sìu. Giờ phải vùi đầu vào sách vở ôn thi, nhanh thật. Chả mấy chốc mà thi đại học! =.=
Bây giờ, với lực học “siêu nhiên” của hắn, hắn có thể thi đỗ ngay và lúc đó, nó sẽ phải lấy hắn như đã hứa. Thực ra, nó yêu hắn lắm, muốn lấy hắn lắm, nhưng như thế thật vội vàng. Dù cả trường đã biết hắn với nó đang yêu nhau, nhưng nó vẫn chưa ý thức được việc sẽ lấy hắn. Nó suy nghĩ một lúc rồi lại cặm cụi vào vở viết viết.
Ra chơi….
Hắn tìm gặp nó. Nó cũng ngoan ngoãn đi theo.
Rồi cái thân hình to khỏe kia như sưởi ấm trái tim nó, ôm lấy nó, nhẹ nhàng. Giọng nói dịu dàng đến đê mê:
– Nhược Hi, ngày mai, theo anh tới bệnh viện.
Nó ngơ ra nhìn hắn. Đôi môi mềm mại kia đang nở nụ cười:
– Anh có chuyện gì sao? Dạo này yếu ốm à?
– Không. Mai là ngày anh sẽ không phải dùng thuốc nữa. Em đi với anh?
Nó ôm chầm lấy hắn, cười vui:
– A…. Vậy sao??? Em sẽ theo anh tới bệnh viện, chờanh.
Hắn chạm môi nó. Nó chẳng phản kháng, hắn nhếch môi cười:
– Ngoan lắm.
Nó cười khúc khích, đôi tay chạm vào mái tóc hắn:
– Sắp thi rồi, anh nghĩ sẽ làm tốt chứ?
– Anh sẽ cưới được em.
– Nhược Hi này xin chờ tới ngay đó!^^
Hắn nhếch môi cười, thọc tay vào túi quần, để mặc cho nó sờ soạng mái tóc:
– Em biết chắc anh làm được đúng không?
Gật đầu…
– Vậy. Anh có thể làm điều đó sớm hơn?
Nó ngưng lại. Cười. Rồi gật đầu…
– Yêu anh lắm đúng không?
Gật đầu…
– Anh sẽ cho em bất ngờ. Sau khi chúng ta thi xong.
Lại gật đầu…
Nó thật sự thích hắn quá… yêu hắn quá… Hắn quả thực đẹp trai… lãng mạn, tình cảm, nhẹ nhàng, dịu dàng, ga lăng… Nói chung là một người đàn ông tuyệt vời… Nó thề, nếu có kiếp sau… Nó sẽ tiếp tục yêu hắn, dù hắn thế nào đi nữa…
Tiểu nha đầu! Em là của riêng tôi!
Tới sáng hôm sau, nó theo hắn tới bệnh viện… CHờ hắn…
Cho tới khi hắn bước ra, một con người khỏe mạnh trước mặt nó, người mà nó yêu, người mang cho nó hạnh phúc, một thiên thần mà ông trời ban tặng… “ Anh ấy đã khỏe trở lại!^^” Điều đó làm nó rất vui.
Ra khỏi viện, hắn kéo nó lên xe rồi đưa đi ăn. Đó là ngày cuối mà nó với hắn tạm thời không gặp nhau để chú tâm ôn thi vào lớp 12. Hai đứa hẹn nhau sẽ nhắn tin thường xuyên, gọi điện mỗi ngày một lần (hắn gọi)… Nó mỉm cười chấp thuận…
Nếu không làm vậy, nó sẽ nhớ hắn phát điên lên mất…
Tiểu nha đầu! Em là của riêng tôi!
Sáng ngày cuối cùng,mấy hôm nay hắn nhắn tin ít hơn, không gọi điện. Hóa ra, hắn cũng rất chăm chỉ, còn nó thì đang lười vì nhớ hắn. Đọc 1 quấn sách, làm mấy bài tập rồi đôi mắt lại liếc qua chiếc điện thoại… Mãi mà hắn chưa nhắn tin. Nó nằm dài ra bàn, thở dài.
Nó nhớ hắn…
Ting!
Giật mình….
Liền tiện tay với cái điện thoại, đôi môi nó nhếch lên vui sướng… là tin nhắn từ hắn…
“Nhớ em phát điên.”
Tin nhắn của hắn làm nó xao xuyến quá, nó nhanh nhẹn trả lời lại.
“Sao không gọi cho em? Giờ còn kêu gì? Cũng tại anh bắt em về nhà bố mẹ ôn bài.”
Tin nhắn gửi đi…và nhanh chóng có tin nhắn đến từ hắn.
“ Gặp nhau nhé?”
“Được. Ở đâu?”
“Xuống nhà đi.”
Nó vứt ngay điện thoại lên giường, tiện tay với chiếc áo lông ấm áp, khoác lên người rồi chạy xuống mở cửa.
Gió nhè nhẹ…
Hắn mặc chiếc áo khoác cao cổ, đứng dựa vào thành xe ô tô, khóe miệng mỉa cười.
Nó rất mừng vì được gặp hắn, mấy hôm không gặp mà nhớ kinh khủng, còn chưa được 1 tuần, thế này thì không thể rời hắn được nữa. Nó chạy nhanh về phía hắn, ôm chầm lấy người yêu thương.
– Em nhớ anh!!!
– Nha đầu, mai thi rồi. Ôn được nhiều chưa?
Nó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




