watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:48 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7935 Lượt

mà mấy hôm trước tôi và đồng bọn có đi gây thù chuốc oán với… thất tình hoàng tử. Khổ thế đấy là trả thù chứ có phải gây thù đâu mà bị như thế này? Thảo nào mà cả lũ bạn tôi cũng bị bắt đi. Tôi chỉ thắc mắc tại sao có mình tôi bị ngồi riêng một xe, chẳng lẽ chỗ chật quá? Hay là hôm đó tôi là đứa đánh hăng nhất nên bị thất tình thù? Có trời chứng dám tôi chỉ đánh hơn lũ kia có một phát đạp và hai phát bạt tai thôi, sao hắn nhỏ mọn tính toán thế nhỉ. Thế nên hắn xếp tôi ngồi một mình một xe để xử tội tôi nặng hơn ==”

Ài, đau đầu quá, rốt cuộc là bắt cóc tống tiền, hay đánh ghen có tổ chức, hay trả thù quy mô lớn?

Tôi lại phải xoắn óc mà nghĩ. Và sau 5 phút 15 giây tổng hợp và phân tích tình hình, tôi kết luận: Vì tôi “chót” đánh thất tình hoàng tử nhiều hơn lũ bạn vài cái, nên hôm nay hắn thuê xã hội đen đến bắt cóc tôi và đồng bọn, sau đó dùng bọn kia để tống tiền, còn dùng tôi để hành hạ. Đặc biệt hắn còn có quan hệ mờ ám với tình nhân của cá sấu, Huy, milu, nên hôm nay tiện thể bắt tôi cho bọn kia đánh ghen ké. Sau khi bọn chúng hành hạ tôi thành thân tàn ma dại thì bán quách tôi sang Trung Quốc. Vậy là từ nay chịu kiếp Thúy Kiều. Ài, hành động này quá phi nhân đạo!

Nhưng mà hiện tại tôi phải im lặng. Nếu ho he làm mấy người hung tợn kia tức lên thì chưa kịp gặp “chú rể” đã die rồi!

Tôi đang sợ đến toát mồ hôi ra đây, tự dưng cái xe dừng lại. Đã đến căn cứ của xã hội đen rồi cơ à?

– “Mời xuống xe.”

Người đàn ông ngồi cạnh tôi nãy giờ xuống mở cửa xe cho tôi. Tôi không dám chống cự, ngoan ngoãn bước xuống xe.

Trước mặt tôi là một khu mua sắm cao cấp. Tôi được đưa vào gian hàng ít khách, có vẻ đây là gian hàng cao cấp đắt tiền nhất chỗ này nên mới vắng khách. Chị nhân viên cười tươi khi thấy tôi đi cùng mấy người áo đen, như kiểu quen biết lắm ý. Rồi chị ta đưa cho tôi một túi đồ to, có váy, có giày, khăn,… bảo tôi đi thay. Hu hu lần này là tiêu thật rồi, bọn này định cho tôi mặc diện để ra mắt chú rể tám mươi tuổi đây mà T_T

Bước ra từ phòng thay đồ mà mặt tôi buồn thiu, dù bộ đồ rất đẹp. Trên người tôi là một chiếc váy dạ màu trắng cực ấm, có thắt lưng và áo choàng lông màu xám siêu siêu mềm. Đồ đắt tiền có khác, chắc “chàng rể” giàu lắm đây. Tôi mặc quần tất đen, boot lông màu trắng, còn cái khăn len màu đen tôi chưa quàng lên cổ. Xong xuôi, chị nhân viên trầm trồ lên mấy câu rồi cài cho tôi một cái băng đô màu xám ánh bạc. Nói không ngoa chứ trông tôi xinh như búp bê cơ ý. Cơ mà chỉ tưởng tượng ra cái cảnh cô búp bê đứng cạnh cụ ông móm mém là tôi rùng cả mình.

Lại lên xe. Lần này chắc ra sân bay. “Chú rể” giàu thế sao để tôi sang biên giới trái phép được. Đến lúc đó, tôi sẽ níu lấy tay anh cảnh sát đẹp trai nào đó để cầu cứu, suy ra kế hoạch của bọn chúng sẽ không thành. Xời, kịch tính thật!

Lại dừng xe, tôi lại được mời xuống. Không phải sân bay. Lần này tôi được đưa đến một nhà hàng Ý. Chắc đây là điểm hẹn ra mắt “cô dâu”.

Và tôi cứ lầm lũi bước giữa những người mặc đồ đen đi lên tầng trong ánh mắt lạ lùng của người xung quanh. Đến một cái cửa màu đỏ, người ngồi cạnh tôi trên xe lại bảo tôi mở cửa ra. Hu hu, giây phút xuất giá đến rồi, đời con gái của tôi đến đây là hết. Chỉ cần mở cánh cửa này ra thôi, tôi sẽ thấy tương lai “rực rỡ” với hoàng tử có nụ cười móm mém tỏa nắng, những đứa con cả ngày í ới thứ tiếng xa lạ với mình, kết thúc cuộc đời tại một trang trại nào đó ở Trung Quốc.

Nghĩ đoạn, cổ họng tôi như nghẹn lại, sống mũi cay xè, nước mắt trực trào. Nào thì mở!

“Cạch”

– “Happy birthday to An.
Happy birrthday to An.
Happy birthday, happy birthday, happy birthday to An!
Hú hú…”

– “Sinh nhật vui vẻ Hoài An!”

– “Ơ, mấy người?” Không xong rồi, bắt cóc kiều nữ hội của tôi đã đành, lại còn bắt cả hoàng tử, cả cá sấu, cả đầu vàng tới đây làm gì? Cho tôi ăn sinh nhật cuối cùng để từ biệt mọi người à?

– “Chỗ này đẹp chứ hả? Tớ và Minh phải đến đây từ sớm để chuẩn bị đấy ^^” – milu tí tởn trước nỗi đau của tôi.

– “Còn bộ đồ này là tớ chọn cho cậu đấy. Thích không?” – hoàng tử vui vẻ trước nỗi đau của tôi.

– “Uầy uầy, An sướng nhá. Được ba hot boy chuẩn bị sinh nhật cho thì còn gì bằng.” – kiều nữ hội ghen tị trước nỗi đau của tôi.

Sao mọi người không hiểu lòng tôi? Tôi sắp phải xuất giá rồi mà vẫn hạnh phúc trên nỗi đau của tôi à? Tôi đau lòng quá, phải chăng là tiếng lòng tôi đang gào thét trong nỗi đau.

“Ọc ọc…” – đấy, tiếng lòng của tôi đấy ==”

– “Ơ sao mày lại khóc? Dở hơi à??”

– “Ê rùa, có cảm động mấy cũng phải kìm lại chứ, người đâu mà khóc toàn thấy nước mũi không à. Kinh quá!”

==”

– “Cảm ơn mọi… người. Hức… Sau này… hức… tôi sẽ nhớ mãi mọi… người… hức…”

– “Nói linh tinh gì thế? Cậu có ốm không? Hay là làm sao?”

– “Tôi… hức… sắp phải thành… hức… hôn với chàng rể… hức 80… T_T”

– “CÁI GÌ CƠ?”

– “Cậu chủ. Bánh sinh nhật đã tới rồi.”

– “Chú đưa vào đây giúp cháu nhé ^^”

– “Cậu chủ?”

Người áo đen ngồi cạnh tôi trong xe vừa gọi Huy là… cậu chủ thì phải! Đừng bảo kế hoạch bắt cóc tôi hôm nay là do Huy đầu xỏ nhé? Chắc không phải đâu, Huy là người tốt mà, sao hãm hại tôi thế được!

Đấy là chú lái xe kiêm vệ sĩ nàh tớ. Hôi nãy hai người cũng gặp nhau rồi mà.

*mặt ngu*

– “Thế còn An, chuyện của An là thế nào, bọn này không hiểu gì cả.”

– “Ờ, tôi cũng chẳng hiểu tại sao lại như thế. Chỉ biết là mấy người áo đen kia có thể bắt cóc tôi để trả thù và đánh ghen, sau đó sẽ bán tôi sang Trung Quốc cưới ông lão 80. Nhưng mà cái chú kia lại là vệ sĩ của Huy, cho nên tôi chẳng hiểu gì cả!”

Não tôi đang xoắn cực đại đây _

0_o

0_o

0_o

0_o

0_o

0_o

0_o

0_o

Tám cái mặt vị chi là mười sáu con mắt thao láo nhìn tôi. Tội nghiệp, họ làm sao chấp nhận được sự thật tàn khốc này chứ?

– “Phì…!”

– “Ha ha ha… “

– “Hớ hớ hớ…!”

– ………………………….

– “?” – Lần này đến lượt tôi thao láo nhìn tám người kia khi họ lăn ra sàn mà cười. Ê ê, trông cái sàn bóng thế thôi, chứ vẫn bẩn lắm đấy.

– “An ơi cậu tưởng tượng siêu thật!”

– “Kiểu này phải trao cho mày huân chương hoang tưởng siêu cấp vũ trụ quá.”

– “Bình thường mày dốt văn thế mà sao nghĩ được ra mấy chuyện vớ vẫn này hả?”

– “Đồ con rùa ngu si. Tôi bảo cậu ngu si là cấm có sai!”

– ……………………..

Là sao?

– “Thôi đừng chêu An nữa. Là thế này. Biết hôm nay là sinh nhật cậu nên bọn tớ đã đặt một phòng ăn ở đây và đến trước chuẩn bị trang trí. Còn đám người kia là của nhà tớ hết. Tớ nhờ họ đưa cậu đi thay đồ, còn năm người kia lên xe đến đây trước. Chủ yếu là để gây bất ngờ thôi, chẳng có vụ bắt cóc hay trẻ thù đánh ghen gì đâu ^^”

Brain is loading…

Brain loaded!

– “Oa hu hu hu u u ….. Làm tôi sợ gần chết đây. Sao không nói cho tôi biết trước? Hu hu hu hu………………”

– “Thôi đừng khóc nữa. Đã bảo là gây bất ngờ thì nói trước làm gì? Ai biết được đầu óc cậu nó lại… “không bình thường” như thế.”

– “Thôi nào, vào ăn thôi, mọi thứ đủ hết rồi. An ngồi đầu bàn nhé, nhân vật chính mà.”

Nhắc mới nhớ. “Tiếng lòng” của tôi réo rắt nãy giờ rồi.

Bây giờ mới để ý nha. Căn phòng này đẹp thật. Ánh pha trắng xanh vàng làm chỗ này lung linh nhưng vẫn sáng sủa. Xung quanh treo và rải đầy bóng bay màu hồng. Bức tường to phía đối diện tôi có dóng chữ to đùng: HOÀI AN Sixteenth BIRTHDAY!! Smile and Happy ♥

Còn “mảng chính” là cái bàn ăn dài này đây, với đủ thứ đồ ăn: pizza, salad, spagety, hải sản,… và tất nhiên không thể thiếu cappuccino siêu ngon rồi!

Chúng tôi quậy phá cả buổi chiều. Làm căn phòng sang trọng trở thành bãi chiến trường thời Napoleon. Phá xong ở đây, đội quân của chúng tôi tiếp tục san bằng khu vực karaoke. Hôm nay tôi được nghe năm con bạn thân hát mà như khóc thuê đám ma, milu hát như đọc rap, có mỗi cá sấu và Huy là tạm được. Còn tôi á? Không cần bàn. Tôi vừa cất tiếng hát là cả phòng rung chuyển trong âm thanh ngọt ngào, tất cả mọi người đều nhắm tịt mắt thưởng thức giọng ca của tôi, tôi còn nhìn thấy milu và Bảo Linh mím chặt môi mỗi lần tôi hát đến đoạn cao trào, khỏi phải nói hai con người này xúc động đến mức nào. Điều đó chứng minh giọng hát của tôi có sức truyền cảm ghê gớm, có thể động đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim người nghe!

Và để đáp lại thịnh tình của mọi người, tôi đã không quan ngại mệt mỏi, hát liền tù tì tám bài liền. Đến bài thứ tám, cả bảy đứa kia đều mím chặt môi biểu hiện mức độ xúc động đạt level max, dù biết là mọi người dành nhiều tình cảm cho giọng ca của mình, nhưng tôi phải nghỉ thôi, không khéo kiệt sức thì khổ mọi người lại phải lo.

Thấy tôi có xu hướng dừng lại, người nào người nấy mặt mày rạng rỡ. Khổ, chắc họ lo cho tôi lắm, sợ tôi hát nhiều mệt đây mà.

– “Ha, mệt quá rồi nhỉ. Mọi ngườ về trước nhé, để tớ đưa Hoài An về.” – milu đầu

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT