|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
dễ kiếm thế nhỉ?
Ầy, cơ mà hạnh phúc gãy đôi khi trong mồm tôi phát ra một tiếng “cộp” ==”
Chẳng hiểu đầu vàng làm csai trò gì mà bên trong bánh nó cứng thế nhỉ? Tôi đã quá tuổi thay răng rồi đấy, bây giờ mà gãy cái nào thì vác mồm đến nha sĩ mà trồng răng. Quả thực là rất khó ăn nếu.
– “Sao sao? Ngon không? Tớ mới học làm hôm qua, An là nguwoif đầu tiên được thử đấy nhé! ^^”
– “Á? À, ừ. N-g-o-n!!”
T_T
Ba ơi, giờ con mứi thống nỗi khổ của ba khi ăn đồ con nấu. Nhìn cái mặt hí hửng của đầu vàng mà xem, ai nỡ nói cái từ “không ngon” hay tồi tệ hơn là “cực kì kinh khủng” với cái mặt đấy chứ. Chắc chắn hắn sẽ buồn lắm. Thôi thì cứ “ngon” cho cậu bé vui.
Đầu vàng ơi đầu vàng, tôi không xứng được cái diễm phúc làm “người thưởng thức đầu tiên” của cậu đâu, thật đấy. Vậy là tôi đã kết luận nhầm rồi nhỉ?!! Từ giờ đầu vàng sẽ được xếp vào loại người có sắc mà không có tài. Ai bảo bắt tôi ăn cái thứ kinh khủng kia.
– “An thích thì ăn nhiều vào nhá! Ăn không hết thì mang về cũng được. Còn nhiều lắm!”
T_T
Vậy là để không phụ lòng đầu vàng, tôi đành cầm hộp cup cake về mà lòng đau như cắt.
Nói vậy thôi, chứ tôi cũng vui lắm. Lần nào gặp đầu vàng, tôi cũng vui vẻ và cảm thấy trên đời này chẳng có phiền muộn gì cả. Từ trước đến giờ, đầu vàng luôn là người làm cho tôi cười nhiều nhất (à thực ra là nhì thôi, tặc nữ hội của tôi mới là nhất).
Từ lần đầu thấy đầu vàng đứng trên bục giảng làm bài đã thấy buồn cười vì dáng vẻ rất chi là… buồn cười của cậu ta. Rồi đầu vàng cũng từng giúp tôi về nhà khi tôi bị lạc đường trong lần đầu tới Hà Nội. Rồi đầu vàng an ủi, giúp ddwox và pha trò cho tôi vui khi tôi bị Kim Chi đổ oan. Rồi đầu vàng đến cứu tôi khi tôi bị du côn đe dọa,…
Và giờ là hôm nay…
Tôi chợt nhận ra, đầu vàng đã trở thành một trong những người quan trọng của tôi từ lúc nào. Cậu ấy làm cuộc sống của tôi lạc quan và rực rỡ như chính sắc vàng yêu thích của cậu ấy…
*****
“Kính coong.”
Bây giờ là 17 giờ 30 phút, và tôi đang có mặt tại cửa nhà Huy cùng một túi đồ ăn khác. Mải chwoi với đầu vàng mà không để ý thời gian, ngồi tận hơn 3 tiếng đồng hồ mới mò sang đây.
Cánh cửa màu đỏ đun mở ra. Trước mặt tôi là một phụ nữ trung niên với khuôn mặt hiền từ mà nghiêm khắc. Chắc mẹ của Huy rồi.
– “Con chào bác. Con là bạn của Huy ạ.”
Xời, lễ phép kinh!
– “Bạn của Huy hả? Cháu vào nhà đi, để bác gọi nó xuống.”
Ồ. Lần nào sang nhà đầu vàng, cậu ta cũng kéo tôi lên phòng riêng để chơi, còn nhà cá sấu thì chỗ nào cũng có dấu vân mông của tôi rồi, khỏi phải nói Còn nhà Huy, tôi muốn được nhìn xem phòng cậu ấy có đẹp không, nhưng mà lại phải ngồi ở phòng khách chờ. Haizzz, mẹ nói con gái vào phòng con trai là vô duyên, gia đình Huy thật là có duyên!
Vừa nhìn thấy tôi, Huy có chút ngạc nhiên, nhưng rồi mỉm cười luôn. Trông cậu ấy và mẹ giống hệt nhau.
– “Hì. Hôm qua cậu đã cứu tớ, nên hôm nay tớ mang đồ đến hậu tạ đây :p”
– “Sáng nay đến lớp cậu đã cảm ơn rồi mà. Giờ còn mang cả “lễ vật” đến nữa. Ha ha vậy là cả tuần không phải mua đồ ăn vặt rồi ^^”
Trời!
Cùng là túi đồ đó mang đến nàh đầu vàng chỉ 3 tiếng là hết nhẵn. Trong khi Huy phải ăn đến cả tuền mới hết. Cậu aaysawn ít thế nhỉ?!!
– “Ài. Cũng muộn rồi, tớ phải về luôn đây.”
– “Hả? Ơ… vừa mới đến mà sao đã về rồi? Ở lại chơi chút đi.”
– “Về làm gì vội cháu? Cứ ngồi chơi đi, bác đang pha nước cam rồi.”
– “Dạ thôi cháu còn có việc ạ.”
– “Ở lại chút nữa thôi mà An.”
Tôi phải méo mồm trưng cái điệu cười trừ ra để từ chối Huy, điệu cười số 20 của tôi. Đẩy qua đẩy lại mãi mới ra được khỏi cổng nhà Huy.
Chẳng hiểu sao tự dưng tôi muốn… né tránh Huy???
Thực ra cũng không hẳn là chẳng hiểu sao, mà là do có quá nhiều lí do để hiểu.
Mặc dù tôi cũng muốn ở lại chút nữa để ngắm khuôn nhan thánh tạc của Huy, nhưng mà tôi lại sợ Huy nhắc chuyện giúp cậu ấy cưa cẩm con bé nào đó, như vậy thì tôi sẽ đau lòng lắm T_T
Với cả ở lại lâu thì khắc có nhiều chuyện để nói, có nhiều chuyện để nói thì sẽ tốn calo, tốn calo thì sẽ hết đồ ăn, hết đồ ăn thì Huy sẽ… làm cup cake, hoặc một thứ gì đó đại loại như vậy. Nói chung là để lấp đi khoảng trống lạnh lẽo trong dạ dày. Cơ mà làm ngon thì chẳng nói làm gì chứ Huy mà cũng làm giống đầu vàng, ăn vào phải đi phẫu thuật răng hay đi rửa ruột thì chết tôi. Ôi như thế thì hình tượng hoàng tử tài sắc vẹn toàn trong lòng tôi bấy lâu sẽ sụp đổ hoàn toàn. Suy ra tôi sẽ bị đau lòng tập hai.
Mà bạn biết đấy, con người ai chẳng ghét đau, hơn nữa lại là tôi, tôi là chúa ghét đau. Huống chi còn là đau “lòng”, cái cơ sở chế biến thực phẩm hai của tôi.
Tôi chợt nhận ra, mình đã quá nhân hậu với toàn nhân loại này rồi. Bây giờ phải đối xử tốt với bản thân một chút.
Vì thế mà tôi đưa ra quyết định khá tê lòng, là đi về.
À không. Thực ra là đi sang nhà cá sấu. Haizz, mệt! Giờ tôi đã không phải làm quản gia cho cá sấu nữa rồi, nhưng vẫn chưa trả chìa khóa nhà cho hắn. Căn bản là hắn chả nhắc, mà bộ não uyên bác của đâu có thừa kB mà nhớ cái chuyện vớ vẩn này. Vì thế mà tôi vẫn ra vào nhà cá sấu như đúng rồi.
“phụt!”
==”
Vừa mở cửa, một cảnh tượng cực kì huy hoàng đập vào mắt khiến tôi phải xịt máu mũi, mắt mồm há hốc, đứng chết trân ở cửa. Cá sấu nghe có tiếng động thì quay ra, và thấy tôi đứng đó. Hắn cực kì hoảng hốt, tức giận hét lớn:
– “Ai cho cậu vào đây? Cậu cút ra ngay cho tôi!!”
Tiếng gì thế nhỉ? Hình nhưu tôi nghe có người đang hét vào mặt tôi thứ gì đó. Chả quan tâm. Trong mắt tôi giờ chỉ còn hình ảnh kì vĩ của một mĩ nam với tấm lưng to rộng, rồi đến bờ vai, khuôn ngực rắn chắc, rồi đến cơ bụng sáu múi chảy đẫm máu.
Vậy là tôi tiếp tục đứng chết trân ở đó và tiếp tục… xịt máu mũi ==”
…
=”=
Khoan đã.
Tôi vừa nhìn thấy gì cơ?
Sao bụng mĩ nam lại “đẫm máu”???
– “Hoài An. Hoài An! Cậu… không sao chứ? Mau, mau ngồi xuống đi. Tôi xin lỗi lần sau tôi sẽ không quát cậu nữa đâu. Ê… Ê! Cậu bình thường lại đi. Tôi không quát cậu nữa rồi mà. Ê!!!”
Mĩ nam cá sấu khoác tạm lên người cái áo sơ mi trắng, nhanh chóng đỡ tôi ngồi xuống trong khi cúc áo vẫn chưa cài. Rồi hắn lấy bông rịt vào mũi tôi cho máu ngừng chảy.
Còn tôi, vẫn đang thẫn thờ nhìn xuống bụng cá sấu, vệt máu loang đỏ cả áo sơ
mi trắng.
– “Bụng cậu… làm sao thế?” – như bừng tỉnh sau cơn mê muội, tôi cuống cuồng tra hỏi cá sấu.
– “Không có gì. Là một vết rạch thôi mà.”
– “Sâu thế kia mà gọi là vết rạch à? Lại còn không có gì? Đây rõ ràng là một vết chém mà. Để tôi xem nào.”
– “Đã bảo không sao là không sao. Nhiều chuyện thế nhỉ.”
– “Tôi bảo có sao là có sao! Mau cởi áo ra!”
– “Này. Cậu có phải là con gái không đấy? Lao xồng xộc phòng riêng của một thằng con trai, rồi đụng chạm vớ vẩn, rồi còn bắt nó cởi áo. Chuyejn này có vẻ không được trong sáng lắm. Nếu để người ngoài nghe được thì sao nhỉ?”
Ách. Chết thật!
Mải săm soi vết thương mà không để ý tôi và hắn đang ở trong một không gian cực kì ám muội, với tư thế cực kì ám muội, và lời nói của tôi cũng cực kì ám muội!
Trên ghế cái giường to đùng, cá sấu bị tôi đè cả người xuống, hai chân ghì lên người cá sấu để hắn bớt động đậy, tay trái vung vẩy cản tay hắn, còn tay phải ra sức vạch tấm áo sơ mi ra. Cá sấu thì hình như bị đầu gối của tôi đè đúng sườn nên bị nhột, sức phản kháng trở nên yếu ớt.
Trông tôi cực giống giống một nữ dâm tặc đang dở hành vi đồi với con trai nhà lành
_
Thế đấy. Tôi lại đành phải cun cút cụp đuôi đi ra ngoài, ngượng chín mặt.
XẤU HỔ QUÁ ĐI!!! :0">
[Cút ngay!!!"> – Hoài An reply
[A ha, đây rồi. Sao? Hài lòng với cái tên chứ hả? :)">
[Tôi ghét cậu >””<
“tít tít, tít tít”
Hà hà, chịu trả lời rồi đấy hả?
[Ê ra Feeling tea đi">
không phải cá sấu, là Linh. Vừa gặp nhau buổi chiều mà đã nhớ rồi à? Giờ này còn kéo nhau hội với cả họp.
*****
{Trà sữa Feeling tea}
– “Hầy, có việc cần hỏi ý kiến các tỉ muội đây. Gấu của ta hỏi mẫu người yêu lí tưởng của ta là gì. Nên trả lời thế nào đây?”
“Ruỳnh ruỳnh…” ==” (tiếng đổ người)
– “Mày thừa cơm à? Có mỗi cái này cũng phải kéo cả hang cả hốc ra đây.”
– “Chuyện quan trọng thế này mà mày kêu là “có mỗi” là như thế nào?’
– “Thế sao không nói luôn trên facebook đi, rảnh hơi quá.”
– “… Ừ nhỉ! Thế mà tao không nghĩ ra ^^”
“RUỲNH RUỲNH…” – Các chiến sĩ vừa mới ngoi ngóp ngồi lên ghế còn chưa vững đã lại ngã xuống tập hai _
Cái con này nhìn mặt thì thông minh nhanh nhẹn mà sao ngu thế nhỉ? Tôi biết nó ngu có tiếng rồi nhưng không ngờ lại đến mức này. Nghiêm trọng thật!
– “Này, cho ý kiến đi chứ! Tao nên nói sự thực hay là trảm ra bây giờ? Nếu nói tao thích những người con trai vui tính hoạt bát yêu đời thì hổ thẹn với lòng mình quá. Cơ mà nếu nói thật thì “gấu” sẽ nghĩ tao là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




