|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
50%”
– “Chậm mà chắc. Con này tuy ngu nhưng những đứa xung quanh nó không ngu tí nào đâu.”
– “Em là người cẩn thận mà, không giống chị đâu mà lo. Thế còn phi vụ của chị thế nào? Đã có kế hoạch tiếp theo chưa? Dạo này im hơi lặng tiếng thế?”
– “Cũng sắp rồi, chẳng qua muốn xem em gái trổ tài thế nào thôi. Nhưng đừng để lộ mình là chị em ruột vội nhé.”
– “Ngu đâu mà nói ra.”
……………………………….
… Họ… họ là… hai chị em! Là hai chị em ruột! Thật à? Thảo nào ngay từ lần đầu gặp Diệp đã thấy quen quen, hóa ra là Diệp giống Chi. Hic, hai chị em ruột mà tính cách khác nhau một trời một vực. Một người thì hiền lành tốt bụng, một người thì cáo già ác độc. Kim Chi, Ngọc Diệp – họ là hai chị em. Ông bà ba mẹ hai người này cũng khéo đặt tên ghê, chị thì là “Cành Vàng”, còn em là “Lá Ngọc”. Hai chị em nhà “cành vàng lá ngọc”, chắc gia thế của họ cũng chẳng vừa. Cơ mà cũng lạ nhá, rõ ràng là hai chị em, sao lại bằng tuổi nhau nhỉ? Họ cũng chẳng phải sinh đôi, vì chỉ có một số nét tương đồng thôi chứ không giống nhau như hai giọt nước. Lạ ghê cơ!~ CHƯƠNG 27: Chiếc khuyên tai/p
p[Cantin">
– “Hu hu hu… Bị đá rồi. Bị đá rồi. Lại trở lại với kiếp FA. Tao ghét bọn con trai. Tao thề từ nay sẽ không yêu ai nữa. Tao sẽ không lấy chồng, ở nhà làm bà cô già cho sướng! T_T”
– “Vâng. Không lấy chồng, không yêu ai nữa. Đây là lần thứ mấy mày thề thốt câu này rồi?”
– “Đã đến 1000 lần chưa nhỉ?”
– “Chán chúng mày. Bạn bè thế đấy. Đáng lẽ chúng máy phải nói là: “ừ, bọn con trai là một lũ đểu cáng, mày nói rất đúng, tao cũng nguyện đời này không lấy chồng nữa”, đấy, phải thế chứ!”
– “Thôi đi, mày muốn bọn tao cũng ế giống mày à?”
– “Ừ thì ế tập thể cho nó vui. Ế theo xu thế… Ơ, Hà Anh, mày vừa đi đâu ế? Mặt cứ hằm hằm, có chuyện gì kể cho các bô lão nghe.”
“RẦM!!”
– “Cay! Cay quá!Thế này còn mặt mũi đâu mà đi học? >”<
Tao thề thoát ra được cái chỗ kinh khủng này tao sẽ giết mày. May cho mày là tao kiệt sức rồi, không thì tao đã cho mày một ghế vào đầu!
“Xoạt xoạt… RẦM!!”
– “Tiếng gì vậy?”
– “Hình như ở trong kho ghế.”
– “Mở ra xem nào.”
T_T
Chuột ơi là chuột, mày hại tao rồi. Mày trèo lên đấy làm gì không biết. Mày hết trò rồi ả? Lần này là xong thật rồi.
“Két két”
Không!!!!!!!!
– “An!”
– “An, cậu đây rồi. Cậu không nghe thấy bọn tớ gọi à?”
– “Sao mày lại chui vào đây?”
– “Không, không. Đi hết đi. Đừng giết tôi. Đi hết đi.”
– “An, mày sao thế?”
– “Cút đi. Tôi không làm gì cả. Đừng đụng vào người tôi, cút đi!”
– “AN!!”
Con ma kéo khuôn mặt đầy nước của tôi lên. Hức, con ma này đẹp trai quá.
– “An, không sao nữa rồi, đã có bọn tôi ở đây, đừng sợ.”
– “Đừng khóc nữa An.”
– “Ma ơi…”
– “=.= không phải ma, là người! Sao lúc nào cũng liên tưởng đến ma được thế. Tôi có giống ma tí nào đâu?”
– “Ma… không ma… người… hức! CÁ SẤU!! T_T”
Cá sấu, là cậu, cậu đây rồi, cậu đến cứu tôi rồi, sao bây giờ cậu mới đến? Tôi sợ lắm! Thật may, cậu đã ở đây rồi. Mà không, không chỉ có cá sấu, tất cả bạn thân của tôi đều đang ở đây, mặt đứa nào cũng nhớn nhác, chắc đi tìm tôi nãy giờ lo lắng lắm.
– “Minh, đưa An ra ngoài đã.”
– “An, sao vậy? Cậu không đi được à?”
– “Để tớ giúp.”
Tôi chẳng còn tí năng lượng nào trong người để đi nữa. Mà nếu có còn cũng chẳng đi được vì ngồi mấy tiếng đồng hồ trong tư thế co quắp, hai chân tôi tê dại không cảm giác. Cá sấu và đầu vàng đỡ tôi đứng lên, nhưng Huy đã kéo lại và xốc tôi lên lưng, cõng ra ngoài.
– “Ơ, sao tối om om thế này? Trời vẫn chưa sáng à?”
– “Bây giờ là 7 rưỡi tối.”
– “Thế hóa ra tôi mới ngủ có 1 tiếng rưỡi thôi à? Vậy sao lúc nãy ngồi trpong kia thấy có ánh sáng?”
– “Là đèn pin ý mà.”
– “Thế chuyện là làm sao? Kể đi An, sao mày lại ở trong đấy?”
Rồi tôi tức tưởi kể lại vụ việc huyền bí vừa xảy ra. Mọi người nghe xong đều có những phản ứng cực lạ khác nhau. Ai giúp tôi giải thích với!
– “Đây không phải chuyện vô tình, chắc chắn có người bày trò với An.”
– “Người đó có thể là con gái. Tôi nhặt được cái này ở trước cửa kho.” – Cá sấu đưa ra một chiếc khuyên tai bằng bạc rất đẹp.
– “Chắc gì chủ nhân của nó đã là người nhốt An trong này, chẳng may là ai đó đi qua làm rơi thì sao?”
– “Nhưng sau 5 giờ chiều là bác lao công làm xong hết việc rồi, chỉ chừa ra mấy phòng học tầng trên cho học sinh bị phạt thôi. Nếu vậy thì bác phải quét được cái khuyên này chứ.”
– “Chứng tỏ cái khuyên tai này có sau khi bác quét xong rồi. Mà quét xong thì học sinh cũng về hết cả rồi, còn ai đâu.”
– “Hôm nay chỉ có mình An bị phạt thôi hả?”
– “Ừ.”
– “Vậy ra hỏi bác bảo vệ xem có ai lại chỗ kho ghế không?”
– “Tôi đã hỏi rồi, bác không để ý đâu.”
– “Với lại nếu có đúng đay là khuyên tai của thủ phạm thì cũng khó tìm lắm, nhỡ có nhiều người đeo khuyên giống nhau thì sao?”
– “Không, đây là khuyên tai của hãng trang sứcThe Beauty, hãng này chỉ chuyên sản xuất hàng đặt và hàng độc thôi, không sản xuất đại trà để bán đâu. Mỗi sản phẩm chỉ có một cái duy nhất, vì thế chiếc khuyên tai này sẽ không giống bất cứ một ai cả!”
– “Thôi được rồi, cứ tạm giữ cái khuyên này đã, mai sẽ điều tra. Chắc chắn phải làm rõ vụ này.”~~ CHƯƠNG 28: Golden boy siêu siêu bá đạo ^o^/p
p- “Các em xếp hàng ngay ngắn trật tự để chúng tôi phát phiếu, ai gây lộn xộn sẽ bị loại ngay khi chưa đăng kí!”
Tiếng người quản lí dõng dạc cất lên, hàng nghìn trăm nữ sinh nghe đến hai từ “bị loại” là cun cút đi vào hàng, không dám ho he nửa tiếng. Hầy, xem ra cuộc thi này cũng khó nhằn phết, gần như tất cả nữ sinh toàn thành phố đều đăng kí tham gia “Super Miss City”. Mặc dù nhan sắc của tôi không phải loại tầm thường, nói trắng ra là hàng quốc sắc thiên hương, hoa nhường nguyệt thẹn, nhưng cũng không nên chủ quan khinh địch.
Phiếu đây rồi, tôi ngồi vào bàn cùng năm kiều nữ điền phiếu. Không hiểu thánh nào nghĩ ra cái phiếu này mà ngu thế, đã gọi là thi “Miss” rồi lại còn hỏi giới tính? Lại còn hỏi nơi ở, đã do thành phố tổ chức thì ai cũng ở Hà Nội, còn hỏi làm cái gì nữa? Xời, sao không để tôi biên tập nội dung phiếu nhỉ, toàn những người bất tài vô dụng, ai mà cũng được như tôi có phải tốt không?!!
Xem nào, có sáu hạng mục thi: toán học, hóa học, văn học, vật lí, tiếng Anh, tiếng Nhật ??? Oái, thế này là thi Olimpic chứ Miss cái nỗi gì? Sáu môn này toàn là những môn tôi học không được giỏi lắm, nói trắng ra là sáu môn tôi học ngu nhất. Cơ mà nói thật là trừ môn giáo dục công dân ra thì môn nào tôi cũng ngu, sao không có “Miss giáo dục công dân” nhỉ? Tôi thề, tôi sẽ quán quân cho mà xem!
– “An… Mày chọn môn nào T_T” – Bảo Linh mếu máo quay sang tôi. Thì lại chả mếu, về lực học, tôi với con này “ngang tài ngang sức”, ở đây toàn môn khó nhằn thế này thì loại ngay từ vòng gửi xe rồi còn gì.
– “Thôi thì tao chọn môn văn, nếu gặp may thì hôm thi còn nặn ra được vài chữ, chứ mấy môn kia toàn công thức thì bịa ở đâu ra?”
– “Uầy, mày khôn thế, thế tao thi gì bây giờ?”
– “Sao mày hỏi tao?”
Tôi nhòm hết một lượt phiếu đăng kí của cả năm đứa: Trang chọn tiếng Nhật vì nó được học từ hồi nhỏ mà, Quỳnh thì môn gì cũng cao thủ, nhưng chỉ được chọn một môn thôi, nó chọn toán, Hà Anh chọn vật lí, không biết có làm nên cơm nên cháo gì không, hóa là sở trường của Thu rồi, còn Bảo Linh chọn tiếng Anh ==” Tại mọi người chọn hết môn rồi, còn thừa mỗi môn tiếng Anh nên nó đành chọn tạm. Kiểu này đường cơ hội của bọn tôi rải đầy lông gà rồi T_T May ra thì có Trang, Quỳnh, và Thu lọt top, chứ tôi với Linh và Hà Anh thì không có hi vọng.
Dường như không chỉ có chúng tôi bất ngờ mà cả trường đều đang xôn xao về sáu hạng mục của cuộc thi. Tôi thấy có nhiều người la lối om sòm chửi rủa ban tổ chức, có người mếu máo nói không nên câu như chúng tôi, còn có người vo viên tờ phiếu vứt cái queo xuống sân, hùng hổ thoát ra ngoài nhưng không được, vì người quá đông,… hơ hơ, kia chẳng phải là Kim Chi sao, con nhỏ này học giỏi văn lắm, thể nào cũng đăng kí môn văn cho xem!
– “Ê chúng mày, nhìn đi, có nhìn thấy gì không?”
– “Thấy gì là thấy gì?”
– “Kim Chi! Khuyên tai của nó, giống y hệt cái khuyên mà Minh nhặt được ở cửa kho ghế.”
– “Ờ… đúng rồi, giống y xì luôn.”
– “Hừ, hóa ra là nó bày trò, để tao ra xử lí.”
– “Đừng vội, phải có bằng chứng. Con này giỏi văn, cãi giỏi lắm, phải tìm thên bằng chứng để nó không cãi đi đâu được.”
– “Ê nhưng mà sao nó vẫn đeo đủ hai cái hả mày?”
– “Oái, thế cái khuyên Minh nhặt được thì ở đâu ra?”
– “Hay nó mua thêm cái nữa đeo vào?”
– “Đã bảo loại khuyên này chỉ có độc nhất một sản phẩm thôi mà, lấy đâu ra cái nữa cho nó mua?”
– “Hoài An, cậu đây rồi. Cậu đăng kí hạng mục gì thế?” – Đầu vàng chạy hồng hộc tới bàn của chúng tôi. Cậu ta đến đây làm gì?
– “Tớ đăng kí môn văn.”
– “Vậy hả? Môn văn của cậu có vẻ cũng ổn đấy, cố lên nhé ^^”
– “Ừ. Thế cậu đến đây làm gì thế?”
– “À định rủ cậu đi chơi, từ hồi cậu đi làm thêm ở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




