|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Moon Cafe, tớ cũng xin làm việc ở một nhà hàng BBQ, hôm nay nhận lương nên rủ cậu đi chơi, hì hì…”
– “Ủa, cậu đi làm hồi nào sao tớ không biết?”
– “Thì lúc cậu đi làm cũng nói cho tớ biết đâu, tớ trả thù!”
– “Oke oke, vậy đi chơi đâu?”
– “Đi đi rồi biết.”
– “Oái. Ê, chúng mày nộp phiếu hộ tao nhé!”
Tôi còn chưa kịp nói hết thì đầu vàng đã lôi xềnh xệch tôi ra thang máy. Vì mọi người vẫn đang tập trung ở hội trường tầng năm nên trong thang máy chẳng có lấy một người. Tôi và đầu vàng bước vào trong để xuống tầng một.
Tầng bốn, tầng ba, tầng… Oái, “xoạch” một cái, thang máy khựng lại không nhúc nhích. Hic, sao tòa nhà to thế này lại để thang máy bị kẹt nhỉ? Hoặc có thể là số tôi quá nhọ, hàng trăm hàng ngàn người ra vào không sao, đến tôi vào thì bị kẹt ==”
– “Ây ya, thang máy sao lại kẹt vào lúc này chứ?”
– “Việt Anh, làm sao bây giờ, tớ không muốn đứng trong này, mỏi chân lắm.”
– “Vậy cậu ngồi xuống đi.”
– “=.= Không có cách nào ra được à?”
– “Để tớ gọi cho mấy người kia xem, nhờ họ báo với bộ phận kĩ thuật đến xử lí.”
– “Ờ đúng rồi, cậu thông minh thật”
– “Khà khà, tớ biết mà ^v^”
– “Alo Bảo Linh hả? Tớ và An đang bị kẹt trong thang máy, cậu gọi người đến giúp bọn tớ đi.”
– “Oke.”
– “Xong rồi đấy, chờ chút nữa sẽ có người đến sửa thang.”
Cơ mà sao “chút nữa” nó lâu thế nhỉ? Nãy giờ phải được 20 phút rồi vẫn không có động tĩnh gì. Số tôi dạo này làm sao toàn bị kẹt trong phòng kín _
Việt Anh đã gọi lại mấy lần, nhưng Linh không nghe máy, gọi cho mấy con khác thì chúng nó cứ “ừ” một cái rồi cũng chẳng thấy tăm hơi đâu. Bọn này làm sao thế?
Trong thang máy nãy giờ chỉ có tôi với đầu vàng, đầu tôi lại nhen nhói những ý nghĩ không được trong sáng. Mặc dù tôi đã cố bắt ý nghĩ này chui vào trong, nhưng nó cứ hiện ra trong đầu tôi ý. Tôi đã bảo rồi đấy, là nó tự hiện ra chứ không phải tôi muốn đâu nhé, tôi chưa tha hóa đến vậy đâu. Nhưng dù sao vẫn phải thú thực là đầu vàng đẹp trai quá, một nét đẹp chói sáng, bảo sao được làm hot boy. Con trai gì đâu mà mắt to, mũi thẳng, mi dày, da láng mịn, mỗi tội không trắng bằng tôi. Trông y như zai Hàn Quốc ý.
Ấy mà sao ế nhỉ? Sao tôi thấy mình có vẻ không được ổn lắm?
– “An, An sao thế? Sao mặt mày tái nhợt trông sợ quá, lại tụt huyết áp hả?”
– “Không, không phải tụt huyết áp.”
– “Đừng có nói dối. Mặt cậu xanh lét rồi kìa.”
– “Đã bảo không phải tụt huyết áp rồi mà.”
– “Không tụt huyết áp thì là gì?”
– “Chẳng là gì cả.”
– “Nói đi, cậu làm sao?”
– “Không sao cả!”
– “Không sao là thế nào được. Chắc chắn có sao!”
– “Không sao!”
– “Có!”
– “Không!”
– “Có!”
“Tinh tinh.”
– “A, thang máy vận hành lại rồi, may quá. Tầng một đây, ra thôi An.”
– “…”
– “Ra thôi An.”
– “…”
– “Cậu lại sao vậy?”
– “Việt Anh… tớ…”
– “Cậu làm sao?”
– “Tớ… Cậu có thể… đi đằng sau tớ… được không?”
– “An, đừng bảo là cậu…”
T_T
Sao “chị gái” lại đến vào hôm nay cơ chứ? Sao lại đột kích bất thình lình vậy? Còn hai ngày nữa mới đến cơ mà. Bây giờ tôi biết làm thế nào đây?
– “Đừng sợ, để tớ lo.”
– “Cậu định làm gì?”
– “Cửa hàng tạp hóa ở ngay bên cạnh đây, tớ đưa cậu vào nhà vệ sinh trước đã.”
Rồi đâu vàng ra sau lưng tôi, đưa tôi vào nhà vệ sinh nữ. Xấu hổ quá, giá có cái hố cho tôi chui xuống thì tốt quá. Dầu vàng ơi, cậu mau trở về nhé.
– “CÔ ƠI, CHO CHÁU MỘT GÓI BĂNG VỆ SINH. NHANH, GẤP LẮM CÔ!”
==!
Đây chẳng phải là giọng của đầu vàng sao? Lúc nãy đầu vàng có bảo cửa hàng tạp hóa ở ngay bên cạnh, không ngờ lại ngay sát nhà vệ sinh nữ. Sao cậu ta dám mua “hàng nhạy cảm” công khai như thế hả? Lại còn oang oang cái mồm lên nữa!
– “Cháu mua loại gì?”
– “Loại dành cho con gái ý ạ.”
T_T
Hóa ra có cả loại băng vệ sinh dành cho nam nữa cơ đấy!
– “Nhà cô có loại có cánh, không cánh, dày, mỏng, cháu mua loại nào?”
Không cánh! Tôi dùng loại không cánh!
– “Ầy, cháu chả biết đâu, cô đưa loại nào thì đưa.”
Chắc đầu vàng mua xong rồi đấy, vì tôi chỉ còn nghe thấy mấy tiếng cười cợt, bàn tán. Đứng trong này nãy giờ, hai má tôi cứ đỏ rực lên. Sao lại có loại người hồn nhiên như thế nhỉ?!!
– “An, tớ mua xong rồi, của cậu đây, ra lấy đi.”
Tôi đi ra cửa nhà vệ sinh lấy “dụng cụ”, may quá không có ai ngoài này, càng may hơn đây không phải là ở trường. Nếu để mọi người biết chuyện đầu vàng đi mua băng vệ sinh cho tôi thì chỉ 5 phút sau thôi, toàn trường sẽ không gọi cậu ấy là hoàng tử dễ thương, là cute boy, là cậu bé vàng nữa, thay vào đó là hoàng tử băng vệ sinh! Kinh khủng hơn nếu để nữ sinh toàn trường biết được chuyện này thì họ sẽ đổ xô đi mua loại băng vệ sinh mỏng có cánh siêu thấm hút của hãng Diana mất, và các hàng tạp hóa trên đất Hà Nội này sẽ lâm vào tình trạng cháy Diana ==” Thần tượng quả là có sức công phá mạnh!
~~~ NHÒM TRỘM NHẬT KÍ (2): Vì thế tớ yêu cậu/p
pHôm nay đi chơi với cậu thật là vui, mặc dù có gặp một số vấn đề linh tinh ==” Cậu biết không nhìn cái mặt cậu đần thối lúc ở trong thang máy mà tớ buồn cười đến sặc nước bọt. Sao cậu cứ thích làm người khác phải sặc sụa thế nhỉ?
*****
Lần đầu tiên cậu bước vào lớp như một người vô hình với tớ, vì khi đó tớ đang ngủ. Tớ hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của cậu cho đến khi cậu bị thầy Toán bắt đứng xuống xó lớp, gần chỗ của tớ. Khi đó tớ vừa mới tỉnh ngủ thì quay xuống nhìn thấy cậu, một con nhỏ xinh như con thỏ, đang hướng ánh mắt đầy căm phẫn về phía ai đó, hình như là Hoàng Minh, cũng đang đứng xó lớp phía bên kia. Nhìn cậu lúc đấy buồn cười kinh khủng. Vì thế, tớ thấy hơi thích thích cậu.
Ngày hôm sau, trên đường đi đá bóng về, tớ lại gặp cậu, trong một bộ dạng nhếch nhác, mặt mày đầy nước nước mắt hay nước nước mũi thì tớ chẳng biết. Cậu vồ lấy tớ như bố tớ vồ lấy mẹ tớ mỗi lúc đi làm về. Tớ rất tức vì sao lần nào đi làm về bố cũng ôm mẹ trước rồi mới đến tớ, mẹ sướng thật. Còn lúc được cậu nhào đến, tớ mới biết cảm giác của mẹ như thế nào. Cũng hay hay. Vì thế, tớ thích cậu.
Khi đèo cậu từ đường Lý Thái Tổ về trường, cậu đã nghe đủ thứ chuyện tớ kể, đủ thứ nhạc tớ hát mà không ngồi ngoáy mũi hay ngáp ngủ giống mẹ tớ khi nghe tớ hát và kể chuyện. Vì thế tớ rất thích cậu.
Cậu có đặc điểm là rất ngốc. Những câu hỏi của cậu quá đơn giản và tớ đều giải đáp được hết. Ở bên cậu, tớ thấy mình thật uyên bác vĩ đại. Mà cứ lần nào tớ giải đáp xong, cậu toàn nhìn tớ bằng ánh mắt thán phục. Vì thế, tớ thích cậu.
Không hiểu kiếp trước cậu tu nhân tích đức thế nào mà kiếp này toàn gặp chuyện xui xẻo. Mỗi lần gặp chuyện xui xẻo, mặt cậu lại sụ xuống cả đống. Những lúc như vậy, tớ thấy trong mình cứ kiểu gì ý. Phải nói thế nào nhỉ? Cứ nhìn thấy cậu buồn là tớ cũng buồn theo, nhìn thấy cậu đau tớ cũng đau theo, rất khó diễn đạt. Vì thế mà tớ luôn có tư tưởng muốn được bảo vệ cho cậu, bất cứ ai dám động đến cậu là chết với tớ.
Hầy chán ghê. Cậu luôn làm tớ phải bận tâm, phải thắc mắc. Như thế người ta có gọi là… yêu không nhỉ? Ờ, cứ coi là thế đi. Đấy, tớ lại phải thắc mắc rồi ==” Cậu luôn nằm trong suy nghĩ của tớ, mọi lúc mọi nơi.
Vì thế, tớ… yêu cậu…~~~ CHƯƠNG 29: Nước mắt cá sấu/p
p- “Vũ Hoài An: 159 – 49.”
T_T
Hu hu, hôm nay tường tôi tổ chức khám sức khỏe tổng quan, tôi sợ nhất khoản này. Tôi sợ lúc khám mắt bị người ta vạch mí mắt lên, không đau nhưng mà nước mắt cứ giàn giụa, kinh khủng lắm. Sợ hơn nữa là phải đối mặt với hiện thực phũ phàng về cân nặng và chiều cao nữa.
Khám xong rồi, nhìn bạn bè mà tuổi thân quá đi.
Tôi đi so sổ với từng người một. Cá sấu cao 1m81 nặng 62kg, đầu vàng cao 1m78 nặng 62kg, hoàng tử cao 1m79 nặng 62kg T_T Sao chúng nó cứ cao ngồng ngồng còn mình lại lẹt đẹt thế này nhỉ? Cơ
mà bọn này con trai chúng nó cao to là chuyện bình thường rồi, không chấp, đến cả mấy kiều nữ nhà tôi cũng toàn số chuẩn cơ, khá nhất thì tôi chưa lùn nhất hội, mới chỉ lùn nhì thôi ==” Bảo Linh 1m57 nặng 48kg (con này thấp hơn tôi), Quỳnh 1m65 nặng 50kg khá chuẩn, Trang 1m62 nặng 47kg khá chuẩn, Thu 1m60 nặng 45kg hơi gầy, Hà Anh 1m65 nặng 48kg quá chuẩn ><
Đấy, số của người ta ngiờ ngiờ như thế, trong khi của tôi là 1m59 và 49kg ==” Tại sao phấn đấu mãi mà tôi chưa được mét sáu nhỉ? Còn đúng 1cm nữa thôi là tới rồi. Còn về vụ cân nặng thì khóc ròng luôn, tăng hẳn một cân rưỡi! Haizz, cuộc đời bi đát thật…
– “1m59 và 49kg. Này rùa, cậu ăn uống kiểu gì mà lùn thế hả? Thấp hơn tôi tận 22cm.”
– “Hứ, kệ tôi. 22cm cũng chỉ bằng một cái thước kẻ thôi mà. Con gái cao như vậy được rồi, cao quá ế chồng.”
– “Cậu sợ ế chồng thế cơ à?”
– “Chứ còn g… à không, tôi như này làm sao mà ế được chứ. Vớ vẩn. Có mà cậu ế ý!”
– “Trời ơi hai con người này trật tự hộ cái, suốt ngày chí chóe đau cả đầu.” – Ối mẹ ơi giật mình, Quỳnh nó đứng đây từ lúc nào ế nhỉ?
– “Lấy đâu ra mà kêu suốt ngày.”
– “Ây chầy, tranh cãi với hai người chắc tôi cũng điên mất. Thế vụ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




