watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:48 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7910 Lượt

mà tôi mới được vào đúng 1 lần. Lấy khí thế, tôi dơ chân đạp 1 cước khiến cửa bật mở đập vào tường rồi bật lại đóng cái “rầm”! Hơ, hóa ra cửa không khóa, cú đạp của tôi mạnh quá làm nó văng vào tường, theo định luật III Niuton, cánh cửa bị tường tác dụng lại 1 phản lực và đập trở lại. ==!

Đến cái cửa cũng giống y xì thằng chủ, chỉ nhằm tôi mà chống chế, ức thật!

Tôi lại tiếp tục đạp. Lần này rút kinh nghiệm giảm bớt lực đi, cánh của chỉ bật nhẹ ra. Ha ha, tôi bước vào phòng.

– “Ê, cá sấu, giả bộ gì nữa? Tôi biết thừa trò của cậu rồi.”

Còn ngoan cố lừa gạt hả? Tưởng nằm co ro trùm chăn kín đầu thì tôi tin chắc? Hơ, trẻ con mới tin!

– “…..”

– “Nghe thấy gì không? Tôi bảo là tôi biết thừa rồi, đừng làm bộ làm tịch nữa!”

– “…” – vẫn ngoan cố >”< xem ta làm gì ngươi đây, “Yaaaaaaaa hú hú”

Tôi bay tới lật cái chăn to sụ trên người hắn. Vẫn không phản ứng. Diễn rất tốt! Này thì ta đá. Đá cho ngươi chết đi. Đá, đá, đá…

Ủa? Chân tôi vừa đạp phải cái gì nóng nóng. Oái, sao người hắn nóng ran thế này? Chẳng lẽ hắn bệnh thật sao? Trán! Ba thường sờ trán mỗi khi tôi ốm. Oh God, nóng quá! Cá sấu ốm thật rồi, không có ai ở nhà sao? Sốt cao thế này mà không đi viện, điên rồ!

– “Ê, cá sấu, dậy, nhanh. Tôi đưa cậu tới bệnh viện.”

– “Không thích. Không đi.”

– “Không thích cũng phải đi.”

– “…..”

– “Sao lại có loại người ngang ngạnh thế này!!!
Ờ, nếu muốn ốm chết thì cứ nằm đấy đi! Cho cậu ốm chết luôn đi. Đồ bướng bỉnh, đồ khó ưa, đồ @!$#d&%hj#$^*…”

Hứ. Tiểu thư có lòng tốt đưa ngươi đi viện mà còn làm cao. Nằm đấy mà rên, cho chết! Ta đi về!

Nhưng mà, nhà hắn làm gì có ai nhỉ. Ốm liệt giường thế này thì ăn uống kiểu gì?
Ôi xời kệ xác, chả quan tâm. Ai bảo đi viện không nghe. Về!

Ơ hơ, nhưng mà lỡ hắn ốm nặng quá,… lăn ra chết thì sao? Ài, cũng không liên quan tới mình. Mình có phải người thân bạn thân hay họ hàng thân thích gì đâu. Về!

Cơ mà lỡ cá sấu chết thật thì sao nhỉ? Oh God không được chết! Hắn vẫn còn nắm giữ 2 tấm ảnh thảm hại của tôi, hắm chết thì ai biết mã điện thoại hắn mà mở ra xóa chứ. Dù là bình thường hắn khó ưa, bẩn tính, đê tiện, gian manh,… nhưng được cái… đẹp trai. Chết đi phí của giời. Không ổn. Vậy thay mặt toàn thể chị em ưa cái đẹp, chuộng cái xinh, ta phải đứng lên cưu mang 1 mĩ nam đáng thương đang đứng giữa thời khắc sinh tử, coi như tu nhân tích đức!

Sau 30 phút dằn vặt tự vấn bản thân. Tôi quyết định quay lại hành hiệp trượng nghĩa. Hôi xưa mình ốm mẹ hay làm gì ta? Đắp sốt này, ăn cháo này, uống thuốc này. Ok. Bây giờ ta đi nấu cháo.

Xời, tủ lạnh nhà cá sấu nhiều đồ ăn thế? Ở 1 mình mà ăn như lợn ý, thôi thì ta ăn hộ cho đỡ phí vậy.

Google search: [dạy cách nấu cháo chữa bệnh ốm">

A ha ha đây rồi. Cá sấu ngươi hôm nay lại có diễm phúc ăn cháo bổn tiểu thư tự nay nấu, sướng thế còn gì.

1 tiếng cặm cụi trong bếp, tôi mang lên phòng cá sấu 1 tô cháo thịt bằm, 1 cái khăn ướt mới lấy trong tủ lạnh và 1 vỉ thuốc hạ sốt.

– “Ê, Sấu, mở mắt ra coi.”

– “???”

– “Chìa cái mặt câu ra đây xem nào” – Tôi đắp khăn lạnh lên trán cá sấu. Mặt hắn đỏ lựng, chắc bệnh nặng lắm rồi, phải chữa ngay thôi. – “Ăn cháo đi.”

– “Ăn kiểu gì?”

– “Mấy tuổi rồi mà còn hỏi ăn cháo kiểu gì?”

– “Không có thìa thì tôi húp chắc?”

– “Ờ, hì hì, quên, chờ tí…”

==”

– “Đây. Sợ cậu ốm, há mồm to sẽ tốn sức, rất mệt, nên tôi chọn cái thìa nhỏ nhất cho cậu dễ ăn này ^^”

– “o__0….. Đây… là thìa cà phê mà. Nhỏ thế sao múc?”

– “Ài, cậu phiền quá, ăn tạm đi, tôi mệt rồi.”

– “Cậu thấy đấy tôi ốm thế này, miệng còn không mở được to thì làm sao dơ tay lên tự múc cháo?”

– “… Ờ há. Hay là để tôi lấy cái ống mút trà sữa to đùng cho cậu hút cháo, đỡ mệt. Ôi trời sao lại có người thông minh như tôi cơ chứ! >v”< Làm gì không làm, lại di quyến rũ 1 thằng con trai, để bây giờ nó tìm tôi đánh ghen đây!”

– “Đánh ghen?”

– “Nó bảo tôi đừng la liếm cậu nữa. Hứ, cậu á, tôi thù chẳng hết thì la liếm cái nỗi gì. Bực mình! Tại cậu hết đấy!!!!!!”

Ức. Ức quá! Tôi vừa nói vừa cúi xuống nhặt sách vở. Ài, tự dưng không đâu gặp phiền phức, bực mình!

Mà lạ cái là hôm nay cá sấu không đớp lại như mọi khi, còn… còn cúi xuống nhặt sách vở cùng tôi. Có thật đây là cá sấu không đấy? Bình thường hắn vẽ việc bắt tôi làm chẳng hết, giờ lại giúp tôi nhặt đồ. Ài, khả nghi nha. Chắc chắn có ý đồ. Đây chỉ là cái vỏ bọc cho âm mưu của hắn thôi. Hứ, đồ gian xảo!

Vừa tới cửa lớp đã bắt gặp đôi mắt tràn ngập “yêu thương” của Chi – cô bạn antifan của tôi. Tôi không biết tại sao Chi lại ác cảm với tôi như thế. Tôi đã làm gì đâu chứ? Chẳng lẽ chỉ vì nhan sắc của tôi hơn Chi mà đối xử như thế sao? Oh God! Hóa ra xinh đẹp cũng là cái tội. Khổ thế!

– “Ơ, An đi học cùng Minh hả?” – Milu đầu vàng vừa thấy tôi và cá sấu bước vào đã nhảy ra hỏi, mặt có vẻ phụng phịu (đáng yêu quá đi!!)

Á, phụng phịu? Ý là không thích á? Chẳng lẽ đầu vàng cũng… Hic, trông sáng sủa đẹp trai thế mà lại.. lại… lại “như thế”, tiếc thật. Ài, không hiểu kiếp trước cá sấu tu kiểu gì mà kiếp này cả đực lẫn cái đều bị hắn lừa tình ==”

– “À… à… không phải đâu, đi lên cầu thang gặp nhau thôi mà, làm sao đi học chung dược chứ!” – phải trối nhanh, không lại bị đánh ghen giống lúc nãy thì gay to!

– “Thật hả? Vậy thôi tớ về chỗ đây ^^”

Đấy đấy thấy chưa. Biết ngay mà. Vừa kêu không đi chung với hắn phát là cậu bé hí hửng về chỗ luôn. Chết thật!

Tôi liếc sang phía Huy, mặt không biểu cảm. Huy ơi cầu xin cậu, đừng yêu cá sấu, xin cậu đấy!!!

*****

{Nhà Hoài An}

“Kính coong”

– “Là cậu hả?” – Tôi chán nản nhìn cái mặt ngứa đòn của cá sấu.

– “Cháu chào bác, cháu là bạn cùng lớp với An, cháu đến kèm bạn ý học theo phân công của cô giáo ạ.”

– “À thế hả? Tốt quá, vậy hai đứa lên kia học đi. An nhà bác học yếu lắm, bác lại không có nhiều thời gian kèm cặp, cháu giúp bác chỉnh đốn lại nó nhé.”

Cá sấu trảm phong như thần, cái gì mà cô phân công, làm gì có ạ. Khua môi múa mép với ba tôi một lúc mà ba tôi đã tin tưởng giao phó tôi cho hắn, để hắn “chỉnh đốn” tôi mới sợ chứ. Ba ơi ba hại con rồi T__T

Chả là đợt thi giữa kì vừa rồi, cái bảng điểm của tôi nó “rực rỡ” quá với Toán văn anh lí hóa là 4, 7, 6, 5, 3 xếp theo thứ tự từ cao đén thấp là Văn, Anh, Lí, Toán, Hóa: 7,6,5,4,3 ==” Bảo Linh khâm phục tôi đến mức cả giờ ra chơi nó cứ đọc đi dọc lại, khen lấy khen để tôi học kiểu gì mà điểm “đẹp” thế. Nó còn bảo cuối kì nó phải phấn đấu được như tôi. Dở hơi. Thu, Quỳnh và Trang thì học giỏi rồi, Hà Anh thì tập tễnh, có mỗi tôi với Bảo Linh là học ngu nhất hội.

Vì thế mà hôm qua cá sấu ban hành quyết định từ bây giờ sang nhà kèm tôi học bài mỗi ngày. Hắn thì học giỏi lắm ý mà đòi kèm tôi, mỗi môn chỉ hơn tôi có vài điểm chứ mấy. Thế là hôm nay hắn vác cái balo to tướng sang đây, rút từng cuốn sách dày cộp ra trưng lên mặt bàn.

– “Hôm nay sẽ học môn hóa trước, vì môn hóa cậu học ngu nhất.”

==”

Có cần phải nhấn mạnh cái từ “ngu nhất” không, chẳng qua là tôi học không được giỏi lắm, hắn giỏi văn thế cơ mà, không biết nói giảm nói tránh à?

Trước tiên là học thuộc chỗ này cho tôi, 15 phút sau tôi kiểm tra.”

– “Cái gì? Từng này chữ mà cậu bắt tôi học trong 15 phút á? Điên à?”

– “Còn 14 phút 50 giây.”

Thế là tôi cắm đầu vào học, trong khi cá sấu nằm lăn ra giường tôi, chơi điện thoại chán lại ngồi dậy lục lọi sờ mó nghịch ngợm đồ trong phòng tôi, nghịch chán lại nằm vật ra giường ngủ như lợn. Đò khó ưa!

Axit bazơ ra muối và nước. Axit muối ra muối mới và axit mới…

Haizzz, buồn ngủ thật. Tôi thề, tôi mà biết thằng nào sáng tác ra cái môn hóa chết tiệt này, tôi sẽ tìm mọi cách cho ông ta về quê chăn bò, hết cả hóa với chả học! Sao trên đời lại có cái môn vô dụng thế, chất nó là như thế rồi, cứ nghĩ xoắn cả óc để tìm cách tách ra xong rồi lại trộn vào. Quá dở hơi!

Kết thúc một buổi học 3 tiếng, tôi hưởng trọn 15 cái cốc đầu và hàng ngàn câu mắng mỏ của cá sấu. Mới có một hôm thôi đã thế rồi, không biết ngày mai cuộc đời tôi sẽ đi về đâu đây T__T

***** {Lớp 10A15}

– “Sắp tới là lễ kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, lớp chúng ta sẽ đăng kí một tiết mục văn nghệ với nhà trường, các em thấy sao?”

Ài, tôi ghét mấy cái trò văn nghệ, vì căn bản tôi chẳng biết làm cái gì.

– “Yeah, nhảy hiện đại.”

– “Múa cột.”

– “Chẳng liên quan.”

– …………………………..

Lớp tôi lại được dịp náo loạn.

Sau một vài ý kiến đưa ra, tranh luận cãi nhau nảy lửa, lớp tôi quyết định diễn một vở nhạc kịch, mà kịch bản, nhạc, nội dung, đến cả chủ đề đều chưa biết là gì ==” Haizzz, bó tay cái lớp này.

Mặc xác chúng nó, dù sao tôi cũng chẳng quan tâm mấy, tôi chỉ đang chờ cho hết giờ nhanh thôi, hôm nay có việc đại

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT