|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tôi, thuộc nhà của tôi. Hiểu chưa?”
“lắc lắc”
– “Ách. Đồ con lợn này.”
>”<
Tôi là thỏ mà, không phải lợn đâu. Mà cá sấu vừa nói gì nhỉ? Phòng hắn, nhà hắn? Tôi bật dậy lao ra mở của phòng nhìn ra bên ngoài, màu sơn, đền chùm, cái cầu thang kia, chậu hoa kia, tủ đồ kia,… cảnh vật đều rất quen thuộc. Chính xác là nhà cá sấu rồi. Ài, từ trước đến giờ cá sấu bắt tôi dọn dẹp nhà cửa nhưng không cho vào phòng hắn, thảo nào tôi không biết là phải.
Thật không ngờ đấy. Phòng hắn đẹp quá, gọn gàng quá. Nếu đem so với cái ổ lợn của tôi ở nhà thì đúng 1 trời 1 vực. Nhìn cái bàn học đi, sách vở sắp xếp đâu ra đấy, nhìn cái biết ngay là người học giỏi. Nhìn cái tủ quần áo đi, cửa tủ đóng vừa khít chứ không vênh ra vì bị quần áo chèn ép giống tủ của tôi, mở ra phát là áo quần “tràn” hết ra ngoài. Nhìn cái bàn máy tính đi, màn hình thì bóng loáng, bàn phím không dắt 1 hạt bụi. Và nhìn cả cái giường tôi vừa nằm nữa, ôi nó to và lộng lẫy chẳng khác gì giường của vua chúa ngày xưa, đặc biệt là trên đó không có vỏ đồ ăn, quần áo, và nhiều thứ linh tinh khác. Rất sạch sẽ ngăn nắp, hắn có phải con trai không đấy???
– “Ê, ngẩn người ra làm gì kia? Uống thuốc đi.”
– “Lúc nãy, cậu và Huy, vác tôi về đây à?”
– “Không cậu nghĩ cậu bay vào đây chắc? Đầu cậu chỉ để mọc tóc thôi à?”
– “Đầu không mọc tóc thì mọc gì? Cậu không có óc hả?” >< đồ IQ âm 1000 mà
– “=”=. Cái đồ không có óc là cậu đấy. Lúc nãy bác sĩ bảo cậu bị rối loạn tiêu hóa do ăn linh tinh quá nhiều, lại có tiền sử đau dạ dày, xong còn gặp mưa, lạnh quá nên mới xỉu ra đấy. Nói tóm lại, mọi chuyện xuất phát từ việc ăn quá nhiều mà ra… Thôi, uống thuốc đi.”
Nhấc cái cốc chứa dung dịch màu trắng đục lên, tôi hoài nghi liệu đây có phải thuốc độc không…
– “Không phải thuốc độc đâu mà sợ.”
Ờ, không phải thì tốt.
Oái, mà sao hắn biết tôi đang nghĩ gì
=__=
Hơ, hơ hơ, hơ hơ hơ. Có gì đó, khá lạ. Bị ngấm nước mưa nên áo quần… “dãn” ra thì phải, rộng thùng thình. Cảm giác như bơi trong áo ý. Thật tôi không dám nhìn xuống nhưng mà vẫn cứ phải nhìn.
– “Aaaaaaaaa… cá sấu! Tôi đang mặc cái gì thế này? Quần áo tôi đâu rồi? Sao cậu dám lột sạch hả?”
– “Ồn quá, cậu im đi! Chẳng lẽ cậu muốn mặc nguyện bộ đồng phục ướt nhẹp lên giường à?”
– “Kệ tôi, tôi khiến cậu à? Ướt thì tôi bệnh chứ cậu bệnh đâu? Sao cậu dám tự tiện? Cậu muốn nhân lúc tôi ngất đi mà lợi dụng sàm sỡ đúng không! Cậu muốn chết rồi.”
– “Cậu ốm hay không chẳng liên quan đến tôi. Chỉ là tôi sợ ướt giường nên mới thay đồ cho cậu thôi. Mà cậu nhìn lại người cậu xem, có đáng để tôi sàm sợ không? Đừng có ăn dưa bở.”
Quá thất vọng. Tôi biết cá sấu là 1 tên đê tiện, nhưng không ngờ lại đê tiện đến mức này. Mà lúc đó có cả Huy ở đấy, sao không cản cá sấu làm bậy chứ? Tôi xót xa cho thân phận của mình quá…
– “Thế đồng phục tôi đâu?”
– “Kia kìa, vừa mới khô.”
Ài, thế là sự trong trắng của tôi đã bị vết nhọ này làm ô uế. Hắn, đường đường là 1 thằng con trai mà lại không chút ngượng ngùng khi thay đồ cho con gái? Chứng tỏ mức độ trơ trẽn đã ở level max rồi.
– “Ê, đi đâu?”
– “Về.”
– “Ai cho về mà về?”
– “Tôi thích về đấy, sao không”
– “Tôi cứu cậu để cho cậu đi về chắc? Phòng tôi bị cậu làm cho lộn xộn rồi, dọn lại cho tôi.”
– “Không dọn”
– “Dọn”
– “Không.”
– “Ok, 2 giây thôi, cậu sẽ nổi tiếng.”
– “Giỏi thì post đi, tôi chán lắm rồi.”
– “…”
– “Sao? Post đi chứ. Hứ!”
Ble ble, ta cóc sợ nữa! Dù sao thì tôi chưa bị dính scandal bao giờ, có vụ này coi như “trải nghiệm” cuộc sống.
– “Vậy chắc cậu cũng không cần cái này rồi, tiếc thật.”
A, cái vòng mẹ cho tôi, sao lạ lại trong tay hắn?
– “Đồ ăn cắp, trả đây.”
– “Dọn.”
>”<
Tức thế cái đồ bẩn tính. “Hành nghề” nhanh lẹ thế này chắc cậu ta cũng thuộc hàng tiền bối trong “ngành” rồi! Hóa ra hắn giàu là nhờ cái nghề ăn cắp vặt này =”=
—–
– “Xong rồi, trả vòng đây.”
– “Trời, cậu gấp chăn kiểu gì thế, sao lại vo 1 cục vào thế kia. Gấp lại cho tôi!”
Tức. Tức quá. Không chịu được nữa rồi. Tôi quyết định gấp lại chăn! Biết sao được, cái vòng rất quan trọng với tôi, thôi thì cố làm vừa lòng hắn để được trả cái vòng. Mẹ ơi, con khổ quá T__T
– “Tôi gấp đẹp lắm rồi đấy. Trả vòng đi.”
– “Phòng khách toàn vết giày đi mưa, bẩn kinh khủng.”
Tôi lại đi dọn phòng khách.
– “Ê, đem quần áo lên phơi hộ cái”
Và tôi đi phơi quần áo.
– “À, tiện thể tưới luôn mấy cái cây trên sân thượng nhá.”
Hắn quay tôi như quay dế. Tôi biết hắn đang trả thù vụ bị tôi ngã lên người đây mà. Tiểu nhân! Tôi vẫn là bệnh nhân mà, uống tí thuốc hắn đưa sao khỏi nhanh thế được. Chưa gì đã bắt tôi làm cả núi việc, rõ là bóc lột sức lao động trẻ em, cái này đáng để kiện.
– “X… xong… rồi…!” Mệt. Mệt quá. Chết luôn cho xong! – “Vòng. Trả tôi.”
– “À, hình như còn…”
– “CÓ TRẢ KHÔNG THÌ BẢO?!!” – còn muốn bày trò gì nữa? Tôi chưa đủ thê thảm à? Tức nước thì vỡ bờ, cái gì cũng có giới hạn của nó.
– “Ấy. Bình tĩnh… hì hì…” – thấy tôi nổi khùng lên, cá sấu cũng có phần nhượng bộ.
– “Trả!”
– “Trả gì?”
– “Cậu… Cậu muốn quỵt? CẬU CHÁN SỐNG RỒI À?!!”
– “Chẳng phải nó ở trên cổ cậu sao. Trả gì chứ?”
Trên cổ? Tôi đưa luôn tay rà lên cổ. Oái, nó vẫn ở đây mà. Là thế nào, tôi chẳng hiểu gì cả! Nhưng có 1 điều tôi hiểu rất rõ: TÔI ĐÃ BỊ LỪA!!!
– “Cái vòng lúc nãy cậu cầm.. là đồ giả?” – nén giận nén giận. Phải hỏi cho rõ ngọn ngành rồi xử 1 thể.
– “Không phải.”
– “Không phải? Đừng nói với tôi là cậu dùng phép thuật biến cái vòng trong tay cậu lên cổ tôi nhá.”
– “Cũng có thể.”
– “Cậu…”
“rầm”
Tôi xây xẩm mặt mày. Mọi việc quá nhanh. Cá sấu kéo tôi ra khỏi cổng, rồi đóng cái “rầm”, rồi đi vào nhà, tất cả chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi. Tôi, đầu tiên là giật mình, rồi ngơ ngác, rồi tức giận, và bây giờ tôi phải xả chúng ra ngoài nếu không đầu tôi sẽ nổ tung mất.
– “AAAAAAAAAAAAAA……!!!!!” >”<
Xe đạp của tôi đã được sửa xích từ khi nào. Tôi đi về trong sự nhục nhã. Chợt nhận ra, xã hội này càng ngày càng biến chất!
– “Ồ, con tỉnh rồi à? May quá ^^” – 1 người phụ nữ nhà bên cạnh chui từ trong nhà ra, thấy tôi liền hỏi han.
– “???”
– “À, bác là hàng xóm nhà Minh. Hồi nãy nó hớt hải chạy sang nhà bác nhờ thay hộ cháu bộ quần áo. Cháu bị dính mưa ngất đi, người ướt nhẹp à. Bây giờ không sao thì may quá rồi. ^^”
….. Brain is loading…..
– “Aaaaaaa, vậy là cá sấu lừa mình! Mình còn trong sáng.
^v^ ……………..
>”<
Hừ, dám lừa bổn tiểu thư. Tổng cộng hôm nay tôi bị cá sấu lừa 2 vố đau. Hận này không rửa không làm người!“What doesn’t kill you makes you stronger
Stand a little taller
Doesn’t mean I’m lonely when I’m alone
What doesn’t kill you makes you fighter
Foot steps event lighter
Doesn’t mean I’m over cause you’re gone
What doesn’t kill you makes you stronger, stronger”
Ài, phiền quá. 11h đêm rồi mà còn bị phá đám. Quỷ sứ nào không biết.
– “………..”
– “Ai đấy? >”<
***** “tít tít, tít tít”
[ê, uống thuốc chưa?">
Xời, cá sấu “lại tốt bụng” hỏi thăm tôi. Rốt cuộc mấy hôm nay cậu ta có ý đồ gì mà lương thiện bất thình lình thế? Thà cứ cười gian gian như mọi khi tôi còn đỡ hoảng!
[khỏi rồi. Không uống nữa">
[nhưng phải uống đủ liều, nhỡ tái phát thì sao">
[mặc xác tôi, liên quan đến cậu?">
Chắc chẳng ốm đau gì đâu, lấy cớ nghỉ 1 ngày ở nhà cho sướng thân thôi. Rảnh quá mới nhắn tin hỏi tôi vài ba câu cho đỡ ngứa tay. Hứ!
Trên đường về, tôi vừa đạp xe vừa lẩm nhẩm hát. Phải khiêm tốn mà công nhận rằng tôi hát hay thật! Ba cũng bảo thế mà. Mỗi tội ba thương tôi, sợ tôi hát nhiều khản giọng nên mỗi lần rủ ba đi karaoke ba đều từ chối. Chấp nhận không được nghe tôi hát với mong muốn tôi luôn giữ được giọng ca vàng của mình. Ôi, sao ba tôi lại cao cả thế cơ chứ!
Lúc dừng xe, tôi mới ngớ người ra khi trước mặt mình là nhà ma vương cá sấu! A, đáng hận đáng hận! Hơn 1 tuần nay cứ đi học về là tôi lại đạp qua nàh hắn làm quản gia nên hôm nay cũng “thuận chân” đạp sang nhà hắn. Thôi thì nhà cũng đã đến rồi, vào ngó phát xem hắn đang làm gì. Bị bắt quả tang bùng học ở nhà chơi game chắc mặt hắn trông nhọ lắm. Mới nghĩ thôi đã sướng cả người. “Khựa khựa khựa” (cười man rợ quá!!)
Tôi bước vào nhà trong tư thế của 1 paparazi, chỉ trực hắn ló mặt ra phát là dìm luôn. Đến lúc đấy cuộc đời tôi sẽ lật sang trang mới, không phải lết xác sang đây làm quản gia cho quái vật nữa ^o^
Phòng khách, không có. Phòng bếp, không có. Nhà tắm, không có luôn. Thế chắc chắn là trong phòng ngủ rồi!
Tôi hùng dũng bước tới trước phòng của cá sấu, căn phòng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




