|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nghị của Quân.
“Cậu đang đi chơi mà, thế nào chẳng cùng đường.”
“Tôi không có…”
“Ngồi một mình ở hàng sửa xe sẽ lại nghĩ đến chuyện cãi nhau với anh Dương đấy.”
“Sao cậu biết?”
“Mấy người cãi nhau ầm ĩ trước cổng nhà tôi, sao không biết được. Tôi mấy hôm ở nhà “cuồng” chân lắm rồi, đi chơi cùng đi.”
Tôi không đáp lại, miễn cưỡng làm theo lời đề nghị của Quân vậy. Lời cậu ta nói không phải là quá đúng, chỉ là tôi nghĩ tội gì phải từ chối lời mời đi chơi thứ hai trong ngày của Quân, nhất là khi cả hai chúng tôi đều nhàn rỗi và đã ngẫu nhiên gặp nhau trên đường thế này. Dù rằng hôm nay đã cãi nhau với Quân, nhưng mang nó ra so sánh với cuộc cãi nhau với anh Dương ban nãy, tôi hoàn toàn có thể cho qua.
Tôi không đến hàng sửa xe Quân chỉ, mà vòng lại hàng nơi Ly đang để xe ở đó để sửa, đằng nào tí nữa mọi người cũng quay lại đây lấy, sửa xe Hoàng ở đây chắc chắn sẽ tiện lợi hơn. Sau khi trả trước tiền sửa chữa và dặn dò về người đến lấy xe, tôi đành quay lại quán ăn và mượn điện thoại của Quân để gọi Hoàng ra ngoài. Dùng bộ mặt đáng thương nhất có thể để năn nỉ Hoàng tha lỗi cho mình, cuối cùng thằng bé cũng rộng lòng tha thứ và luôn miệng nói không sao. Nhưng dường như Hoàng rất ngạc nhiên khi thấy tôi đi cùng Quân.
Quân kéo tôi đến Vincom, một nơi đã quá quen thuộc nhưng bản thân tôi chẳng bao giờ nhàm chán, nhất là khi nhiệt độ ngoài trời lúc này đang nóng như đổ lửa.
Tôi đưa mắt nhìn quanh, bỗng dưng cảm thấy chơi vơi đến lạ. Tôi đã đến đây rất nhiều lần và hơn một nửa trong số đó là đi cùng anh Dương. Nhiều khi cũng chỉ là chạy vào đây để…tránh nắng như bây giờ, để rồi cuối cùng lại tình cờ xuất hiện thật nhiều kỉ niệm.
“Chơi cái này đi!”
Quân kéo tuột tôi đến trước trò…đập cá sấu trong chỗ trò chơi. Phải rất khó khăn tôi mới có thể kiềm chế được nụ cười của mình ngay khi bắt gặp gương mặt hồ hởi hệt như một đứa trẻ của người con trai bên cạnh mình. Đập cá sấu là trò chơi cơ bản của những khu trò chơi điện tử thế này, nó xuất hiện từ khi chúng tôi còn bé tí, liệu Quân đã chơi trò này bao nhiêu lần rồi mà đến bây giờ điệu bộ vẫn còn hứng thú đến thế kia?
“Tâm trạng thế này chẳng lẽ cậu muốn gắp thú bông cho ức chế thêm?”
Tôi gật gù, cảm thấy câu nói của Quân cũng có lí. Tôi nhớ lại lần đầu đi chơi cùng anh Dương, cũng ở Vincom, cũng trong khu trò chơi này anh đã hồn nhiên chơi trò gắp thú bông để kiếm đồ chơi cho tôi. Kết quả là anh “bám trụ” trước máy trò chơi những hai tiếng đồng hồ, “ngốn” một số tiền khổng lồ và trán lấm tấm mồ hôi mặc cho đang đứng dưới điều hòa lạnh. Tôi vẫn không thể quên được gương mặt của anh mỗi khi gắp hụt con voi bông màu vàng đấy, nó như thể con thú bông vô tri vô giác kia đã buông những lời xúc phạm rất khó nghe đến danh dự ngút trời của một kẻ luôn cho mình là số một như anh.
Giật lấy chiếc búa nhựa từ tay Quân, tôi bắt đầu đập tới tấp với những con cá sấu nhựa đang thò ra thụt vào từ máy điện tử. Chẳng phải tôi hứng thú gì với một trò chơi mình đã chơi đến phát chán khi mới lên bảy, chỉ là việc tập trung vào những con cá sấu nhựa này khiến cho trí óc tôi bận rộn hơn và như thế tôi sẽ không còn vô ý nghĩ về những chuyện liên quan đến anh nữa. Vậy nên tôi cứ nhảy choi choi, miệng thì gào thét ầm ĩ, mặc xác việc một số người tò mò nhìn về phía mình, cũng như việc chiếc chân đau do cú ngã xe ban nãy thỉnh thoảng lại khẽ nhói lên.
“Dừng! Không chơi nữa!”
Quân tóm lấy cổ tay tôi và kéo ra khỏi trò chơi, khi tôi bắt đầu chơi đến ván thứ năm hoặc sáu, có lẽ là bảy… Tôi cáu kỉnh đáp lại Quân, khi việc giằng tay ra khỏi bàn tay cứng như thép của cậu ta là bất khả thi:
“Kệ tôi.”
“Cậu trông còn tệ hơn ban nãy, tôi thấy dừng ở đây là được rồi.”
“Tôi muốn chơi tiếp, bỏ tay ra.”
“Chơi trò khác đi!”
“Tôi thích chơi trò này.”
Cuối cùng Quân cũng chịu buông tay ra, để tôi tiếp tục chìm đắm trong trò chơi…đầy bạo lực này. Tôi cảm thấy ức chế trong lòng, ngay đến việc bỏ lỡ một con cá sấu thôi cũng làm tôi cảm thấy khó chịu kì lạ. Nghĩ là như vậy, tôi tìm mọi cách để có thể “diệt sạch” lũ cá sấu kia.
“Oái.”
Tôi bất giác la lên oai oái khi dùng búa nhựa đập trúng tay mình, điều đấy khiến cảm giác ức chế trong tôi còn dâng lên cao hơn. Tôi đánh mắt về phía Quân, nhanh chóng nhận thấy cái lắc đầu chán nản của cậu ta. Cảm thấy hành động của Quân như thể cười cợt mình, tôi bèn dùng búa đập liên tiếp vào đầu cậu ta. Quân mới đầu còn vùng ra để tránh đòn, nhưng được một lúc thì cậu ta đột ngột đứng im, cứ đứng như vậy để hứng chịu những trận đòn của tôi. Nhìn Quân nhẫn nhịn đứng đấy cho mình xả stress, tôi bỗng nhận thấy bản thân mình thật xấu xa, vậy là lại chẳng đủ can đảm để tiếp tục “hành hạ” cậu ta thêm nữa.
“Mệt chưa?”
Quân lên tiếng hỏi khi thấy tôi đã dừng lại, cả người tựa hẳn vào bức tường phía sau vì mệt. Tôi không trả lời, chỉ khẽ gục gặc cái đầu.
“Vậy ra ăn kem nhé, tôi là người bị đánh, cần bổ sung năng lượng.”
Tôi im lặng không phản đối, lẳng lặng đi theo Quân ra hàng kem. Như để chuộc lỗi trước hành động không phải của mình, tôi dặn Quân ra ngồi trước, còn mình thì đi mua kem. Tôi lấy hai cốc kem trà xanh to tướng. Cốc của tôi thì có rắc thêm chút kẹo cốm, trong khi đó cốc kem của Quân thì dường như trong cửa hàng có những gì, tôi đều trút hết cả vào cốc của cậu ta. Hình như trước đây anh Dương cũng đã từng làm như vậy thì phải…
“Này! Tôi là lợn à?” – Đúng như dự đoán, Quân ngay lập tức gầm lên khi thấy tôi đặt cốc kem xuống trước mặt.
“Không ăn hết có thể bỏ.”
Tôi nhíu mày, cảm thấy không thật sự thoải mái khi mình đang liên tục làm và cả nói những gì anh Dương đã từng làm trước đây. Chẳng biết lầm lỗi thuộc về ai, nhưng dường như tôi đang trút giận lên đầu Quân, bằng chứng là câu nói cộc lốc ban nãy.
“Cái gì kia?”
Quân vừa xúc một thìa kem với vẻ cam chịu, vừa chỉ tay vào món đồ tôi vừa đặt trên bàn. Đó là bộ móc điện thoại đôi hình còn sâu bảy màu mà cửa hàng đã tặng cho tôi, bởi lẽ hôm nay là ngày kỉ niệm thành lập quán. Biết rằng người ta hiểu nhầm mình với Quân là một đôi, song tôi vẫn không từ chối món quà này bởi lẽ nhìn nó thật sự rất đáng yêu.
“Quà của quán.”
“Tôi lấy con đầu to.”
Quân nhoài người ra lấy con sâu bông trước mặt mình, thản nhiên móc vào điện thoại của mình rồi cười híp mắt đầy vẻ thích thú. Tôi cảm thấy bất ngờ trước dáng vẻ thích thú của cậu ta, trông cũng, ừm… đáng yêu đấy chứ?
“Đeo vào đi!” – Hất hàm về phía tôi, Quân nói với một giọng điệu rất ngô nghê. Cậu ta đang khiến tôi cảm thấy nghi ngờ với những gì mình biết về con người này.
“Có nên không?”
“Có. Vui mà. Không thì đeo vào rồi về nhà tháo ra cũng được.”
Tôi lắc đầu chào thua trước gương mặt ngây thơ không hiểu cố tình hay vô ý của Quân. Giọng điệu cậu ta như thể hai người không có quan hệ gì, nhất lại là một nam một nữ mà cùng dùng móc điện thoại đôi là điều bình thường lắm vậy.
Móc nhanh chiếc móc vào điện thoại, tôi trở về với cốc kem của mình. Xúc một thìa kem to bỏ miệng, tôi cảm nhận vị mát lạnh của trà xanh nhanh chóng lan tỏa trong miệng.
Quân nhìn tôi rồi buông giọng điệu trêu chọc nhiều hơn là quan tâm:
“Ăn từ từ thôi, vừa khỏi đau họng đấy.”
“Buồn thì phải ăn chứ.”
“Suốt ngày cãi nhau, lần này là sao thế?”
“_”
“Không muốn nói thì thôi!”
“Này, tôi đang tự hỏi có thật cậu đáng ghét đến thế không?”
Quân phì cười trước câu hỏi hết sức thành thật của tôi. Gạt thìa quanh miệng cốc như một hành động cho đỡ nhàm chán, Quân hất hàm đầy vẻ khích bác.
“Tôi cũng tò mò, không hiểu S.I.U đã nói những gì về tôi.”
“Sự thật.”
“Đẩy anh Khánh ra khỏi nhóm và “cua” Quỳnh Chi?”
“Ừ.”
“Chỉ thế thôi?”
“Chứ còn gì nữa?”
“Không. Có mỗi vậy thôi mà sao cậu ghét tôi thế?”
“Tôi chưa bao giờ nói ghét cậu vì những lí do đấy cả.”
“Chứ vì sao?”
“Thái độ ngông cuồng, nổi loạn, cậu luôn cho mình là vua và mọi người phải làm theo ý muốn của cậu vậy.”
“Nói thế chẳng khác nào bảo tôi luôn xem mình là số một. Anh Dương cũng như thế mà, phải không?”
“Có điểm khác nhau đấy. Đúng là anh ấy luôn cho mình là số một, nhưng anh ấy không hề nhận ra. Còn cậu, rõ ràng là cậu biết rồi nhưng vẫn cố tình đối xử với mọi người như thế.”
“Vậy à? Tôi còn không hiểu nổi mình.”
Quân cười nhạt rồi cúi xuống xoay xoay cốc kem trong tay. Tôi đã quá quen với điệu bộ bất cần đời của cậu ta, vậy nên lúc này cũng chẳng còn cảm thấy bực tức gì nữa cả. Mỗi người có một cách sống, Quân muốn sống như thế nào là quyền của cậu ta, tôi vốn dĩ chỉ là một người xa lạ, chẳng có quyền đòi hỏi cậu ta phải sống theo ý của mình.
Xúc thêm một thìa kem nữa, tôi cân nhắc kĩ càng trước khi nói:
“Nhưng mà nói thật, cậu nhiều khi cũng rất…”
“…Đáng thương? Tôi nghe anh Khánh nói thế rồi.”
“Không, tôi muốn nói là tốt.”
“Sao cơ?”
“Lạ lắm à?” – Tôi cố nín cười khi nhìn vào gương mặt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




