watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11934 Lượt

này. Ngày hôm nay khi tôi nhỡ to tiếng với hội của Kim thì Trâm lại tình nguyện ở bên tôi như vậy đấy.

Tôi rời mắt khỏi hai đứa trẻ lạ mặt ở bàn bên cạnh, quay lại nhìn Trâm, chủ định sẽ cười để trấn an cô bạn rằng mình không sao, vậy mà khóe môi không hề làm theo ý muốn.

“Không phải tôi không muốn ăn, nhưng tôi không nuốt được.”

“Bà đừng như thế nữa. Anh Dương…không cố tình đâu mà.”

“Ừ.”

Tôi gật đầu nhẹ bẫng, cảm thấy nhói một cái khi Trâm đột nhiên nhắc đến tên anh. Đây là lần đầu tiên kể từ khi tranh cãi, tôi không buồn nhìn mặt anh lấy một lần. Những lần trước đây thì dù với bất kì lí do gì, tôi đều lén nhìn anh để xem anh thấy thế nào, nhưng hôm nay thì không. Tôi không nghĩ bản thân mình đủ bình tĩnh cũng như can đảm để không rơi nước mắt khi đối diện với con người đấy. Những lời anh đã nói khiến tôi cảm thấy hụt hẫng vô cùng, có đánh chết tôi cũng không thể tưởng tượng ra sẽ có một ngày anh nói mình như vậy.

Vì Ly.

“Linh à, em xin lỗi.”

Lần này là tới lượt Hoàng. Tôi không nhìn nó, chỉ khẽ lắc đầu nói không sao, mong rằng Hoàng sẽ không bận lòng vì điều này nữa và cũng mong rằng nó sẽ để cho tôi yên. Vậy mà Hoàng vẫn không chịu hiểu, nó lắc nhẹ người tôi:

“Em xin lỗi chị mà, chị đừng giận em nhé.”

“Em còn đau không?”

Xoa nhẹ tay Hoàng, tôi dịu giọng hỏi nó. Dáng vẻ hối lỗi tội nghiệp của Hoàng khiến tôi cũng phải động lòng. Cố tỏ ra vẻ đáng thương, Hoàng giả bộ thút thít:

“Dạ đau.”

“Nghe này! Không phải vì chị cãi nhau nên mới nói em, nhưng lần sau đừng có nghịch dại như thế nữa nhé. Em mà có chuyện gì thì mẹ em biết sống thế nào?”

“Dạ. Chị có giận em không?”

“Không.”

“Người chị lạnh lắm. Em sợ.”

“Chị không sao.”

“Chị đừng nói không sao nữa mà. Em coi chị như chị gái, chị ra sao em cũng hiểu được phần nào. Quen nhau, thân nhau ba, bốn tháng rồi chứ có phải người dưng đâu mà chị cứ giấu em như thế.”

Tôi im lặng, cảm thấy hơi bất ngờ trước những lời nói của nó. Tôi chẳng bao giờ chịu tin rằng Hoàng là một đứa hiểu chuyện, trong tâm trí của tôi nó mãi như một đứa trẻ không chịu lớn, vô ưu vô lo và có những trò đùa kì quặc rất trẻ con. Đến cả việc tôi và Hoàng thân nhau như chị em trong nhà tôi cũng cảm thấy như đó là một điều hiển nhiên và chưa bao giờ thắc mắc xem chị em tôi đã thân với nhau từ khi nào nữa.

“Ừ thì…chỉ là chị cảm thấy hơi shock một chút.”

Đau nữa.

“Tất cả là lỗi của em.”

“Không, em đừng nói thế. Là do chị thấy anh Dương bênh Ly nên mới nổi nóng thôi. Chị vốn ích kỉ, chẳng thể chịu nổi khi thấy người yêu mình bênh vực người con gái khác, vậy đấy.”

Tôi cao giọng cười cợt chính bản thân mình. Phải rồi, nguyên nhân cũng là do tôi ích kỉ, nếu tôi có thể bao dung một chút thì sẽ đâu có chuyện gì xảy ra đâu. Chỉ là bản thân tôi chẳng bao giờ có đủ tự tin để nghĩ rằng mình là sự lựa chọn tốt nhất, mang mình ra so sánh với những người con gái ở bên anh, tôi cảm thấy mình thật sự mờ nhạt vô cùng. Ánh mắt ngưỡng mộ cùng nụ cười tươi rói anh dành cho Ly lúc ở trại trẻ mồ côi không phải tín hiệu đầu tiên, nhưng lại là rõ ràng nhất khiến tôi lo sợ Ly sẽ cướp anh đi.

“Không phải chị ích kỉ, chỉ là với Ly thì rất cần đề phòng thôi.”

“…Em nói thế là sao?”

“…Không! Em có nói gì đâu!”

“Hoàng, em biết chuyện gì phải không?”

“Không, em có biết gì đâu ạ!”

“Nếu em không nói ra, chị sẽ giận em đấy!”

“Nhưng… Không được! Em không thể nói được! Hai anh chị đang giận nhau rồi.”

“Em úp mở như thế chị cũng đoán được phần nào rồi. Em cứ nói thẳng ra đi, đừng thử thách sự kiên nhẫn của chị.”

“Nhưng… Nhưng mà chị đừng có bảo em nói nhé.”

“Ừ.”

“Chuyện cũng chẳng có gì to tát đâu, chỉ là mấy lần em thấy anh Dương đèo Ly ở mạng hồ Tây thôi.”

“_”

“Chuyện chị Hà với mấy chị nữa hay gán ghép anh Dương với Ly cũng không phải ngẫu nhiên đâu, những lần chị không đến phòng tập, toàn là anh Dương đèo Ly cả đấy.”

“_”

“Hình như… Hình như em đang “đổ thêm dầu vào lửa”, đúng không chị?”

Ngay

khi thấy gương mặt tối sầm lại của tôi, Hoàng bắt đầu trở nên ngập ngừng và dè dặt hơn hẳn. Anh Dương và Ly nhà gần nhau, thỉnh thoảng anh đèo Ly về cũng không có gì là lạ. Nhưng những lần anh đèo Ly đều là tôi không đến phòng tập và anh cũng không nói cho tôi biết. Có thể là vì anh nghĩ rằng tôi sẽ nghĩ linh tinh. Phải rồi, ngay bây giờ tôi đang nghĩ linh tinh sau những gì nghe được đây. Nhưng anh đã biết con người thật của Ly thế nào rồi, tại sao vẫn cứ thân mật với Ly như vậy?

“Em xin lỗi, em đã nói những cái không nên nói rồi.”

Hoàng liên tục vò đầu bứt tai bên cạnh tôi, còn bản thân tôi trong lúc này thì ngồi đơ ra như một pho tượng. Chuyện đó vốn dĩ chẳng to tát gì, nhưng trong hoàn cảnh này thì tôi chẳng thể nào suy nghĩ đơn giản cho được. Có khi vì đã thân thiết với Ly từ khi nào không rõ, nên ban nãy anh mới nổi cáu mà quát Hoàng, chỉ vì Hoàng nhỡ làm Ly đau.

Tôi cười khẩy với cái suy nghĩ ngớ ngẩn vừa hiện lên trong đầu mình. Biết rằng mình đang tự gán cho anh những điều còn đầy nghi vấn ấy, vậy mà trong lòng vẫn không thôi quặn lên những cảm xúc khó tả.

Có yêu thì mới có ghen, nhưng hờn ghen quá nhiều sẽ khiến tình yêu ngạt thở. Chưa đợi đến anh cảm thấy khó chịu, chính tôi đây cũng mệt mỏi với sự ghen tuông của mình.

“Chị này.”

Tôi hơi giật mình khi có một vật gì sắc lạnh vừa được Hoàng nhét vào tay mình, là chìa khóa xe máy. Dành cho Hoàng ánh mắt nghi vấn, tôi im lặng không nói gì hơn. Không mấy quan tâm đến thái độ hời hợt của tôi, Hoàng ghé vào tai tôi nói nhỏ:

“Cầm chìa khóa xe của em đi đâu chơi đi.”

“Hả?”

“Em biết chị không muốn ngồi đây, chị thậm chí còn không thèm nhìn mặt anh Dương nữa, vậy nên chị đi đâu đấy cho khuây khỏa đi, tối mang xe qua nhà em cũng được. Hôm nay em gây tội rồi, chẳng dám đi cùng chị đâu.”

“Nhưng…như thế có được không? Nhỡ…”

“Nếu mọi người hỏi em sẽ nói chị đi vệ sinh, đừng lo.”

“Cảm ơn em nhé.”

Tôi xoa nhẹ đầu Hoàng, chưa bao giờ cảm thấy thân thiết với thằng nhóc nghịch ngợm đó như bây giờ. Nhận ra bộ dạng bức bối đến độ ngồi bấu đến thâm tím mười đầu ngón tay của tôi, Hoàng quả là tinh ý khi mà tôi đã cố gắng để giấu đi hành động trẻ con đấy của mình. Tôi đeo tui xách vào và đứng dậy đi ra ngoài, bỏ mặc tiếng gọi í ới của anh Việt và Tuấn. Hoàng giữ đúng lời hứa của mình, nó nhanh chóng…hét ầm cả quán ăn lên là tôi cần đi vệ sinh, thật là không còn lỗ nào để chui hết mà.

Rời khỏi quán ăn với cái bụng trống rỗng, tôi bắt đầu leo lên xe của Hoàng và phóng đi, dường như là không có phương hướng. Tôi đi xe như một đứa mới chập chững biết lái vậy, chiếc LX trắng của Hoàng vốn là niềm mơ ước của tôi từ lâu, nhưng nó thật sự quá nặng, khiến cho tôi luôn gặp khó khăn mỗi khi bẻ lái và phải đi thật chậm ở những khúc cua. Tôi ngồi trên xe mà không ngừng run rẩy lo sợ mình sẽ vì lạ lẫm mà gây ra chuyện gì trên đường. Cú “đo đường” ban nãy cũng là quá đủ với chiếc xe xịn của Hoàng rồi.

“Oái.”

Tôi mất thăng bằng và đâm rầm xe vào cột điện khi đang loay hoay rút điện thoại ra để tắt máy. Cứ nghĩ đi một lúc rồi sẽ quen nên tôi chủ quan lái xe bằng một tay, tay kia tắt điện thoại để đề phòng mọi người trong nhóm phát hiện ra mà gọi điện “chửi mắng”. Cái xe này nặng, thật sự vô cùng nặng. Nó khiến cả người tôi ngã lăn xuống vỉa hè cho dù tôi đã cố hết sức gồng mình để bóp phanh cũng như chống chân.

“Có biết đi xe không thế?”

Tôi giật mình bởi có tiếng quát vang lên đằng sau lưng. Chủ nhân của giọng nói đấy nhanh chóng tiến về chỗ tôi và giúp tôi dựng chiếc xe quái gở kia lên. Ôi trời, tóc đỏ. Tại sao tôi lại đụng Quân ngay trong tình huống xấu hổ thế này cơ chứ?

Lờ đi bàn tay chìa ra với ý muốn kéo mình lên của Quân, tôi nhăn mặt nén đau mà đứng dậy. Cuộc điện thoại ngắn ngủi nhưng vô cùng ức chế ban nãy lại hiện lên trong đầu mình. Đứng đối diện với tôi, Quân vẫn bình thản đến độ kênh kiệu như cái cách thường ngày của cậu ta, chẳng hề để tâm đến việc bị tôi phớt lờ đi như thế. Nhướn mắt về phía tôi thay cho việc lặp lại câu hỏi vừa nãy, bộ dạng của cậu ta như thể ép buộc tôi phải trả lời.

“Xe của Hoàng. Đi không quen.” – Đánh mắt ra phía đường lớn, tôi trả lời cộc lốc.

“Vậy à? Xe hỏng rồi nhé.”

“Gì?” – Tôi ngay lập tức giãy nảy lên trước câu “phán” của Quân. Xe hỏng? Tại tôi?

“Vỡ yếm rồi.”

Tôi thở hắt ra đầy vẻ bất mãn, đột nhiên cảm thấy thương xót vô cùng cái túi tiền của mình. Hoàng thật…đáng giận, tại sao nó lại có thể trao chiếc xe đắt tiền như thế vào tay tôi cơ chứ? Hôm nay sau trò nghịch dại có chủ đích, chiếc xe chắc chắn đã có vấn đề rồi, vậy mà tôi lại chủ quan xem nhẹ sự an toàn, lơ ngơ để nó ra nông nỗi này đây. Nó là LX hẳn hoi chứ chẳng phải thể loại rẻ tiền như chiếc Wave RS của tôi đâu, phen này ốm tiền rồi.

“Gần đây có hàng sửa xe, cậu mang xe qua đó rồi qua tôi đèo.”

“Không cần đâu, chắc chúng ta không chung đường.” – Tôi nhanh chóng lắc đầu từ chối lời đề

Trang: [<] 1, 100, 101, [102] ,103,104 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT