|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
dỗ dành tôi – “Vậy nói anh nghe ai làm em bực?”
“Quân.”
“Quân nào?” – Anh hơi ngạc nhiên trước câu trả lời của tôi, nhưng rồi cũng nhanh chóng nhận ra. Anh hỏi ngược lại tôi với một vẻ ngờ vực – “Em vẫn liên lạc với nó à?”
“Quân tự nhiên gọi cho em thôi, anh đang nhìn em với ánh mắt gì thế?”
“…Được rồi, vậy thì Quân làm gì em?”
“Trời ơi, phát điên lên được ấy!” – Tôi ngay lập tức bộc phát bởi câu hỏi của anh – “Em ghét cái kiểu khinh thường người khác của cậu ta kinh khủng. Cái lần ở biển nói Uyên em đã nhịn rồi, thế mà bây giờ còn dám giở giọng đấy ra. Quân bảo em chỉ cần lấy anh rồi ăn bám anh thôi, chẳng cần phải làm gì cả, anh nghe có tức không? Đúng là ăn nói hồ đồ. Em có thèm lấy anh đâu cơ chứ. Dám giở cái giọng trọng nam khinh nữ đấy ra với em mới ức. Thật là_”
“Khoan!”
“_”
“Em vừa nói gì?”
“…Nói gì ạ?”
“Em bảo không lấy anh hả?”
“Thì…”
“Em còn định lấy ai nữa?”
“…Kệ anh. Nói chung là em chẳng dại mà cưới Hotboy đâu. Mới yêu người như anh thôi đã bị nói là ăn bám rồi, lấy vào ai biết người ta còn cạnh khóe gì em nữa. Ai thích lấy anh thì em nhường, em không ham.”
“Em… Em nhớ đấy!”
Tôi im lặng khi chợt nhận ra gương mặt đỏ lừ vì tức và giận dỗi của anh. Mãi đến khi thấy anh quay mặt đi, tôi mới kịp hiểu ra rằng mình đã…“luyên thuyên” hơi quá đà. Tôi đúng là ngớ ngẩn thật! Giận gì Quân thì giận, sao có thể trút giận lên đầu anh được cơ chứ? Dù tôi tỏ thái độ khó chịu suốt mà anh vẫn nhẫn nại hỏi thăm tôi, vậy mà tôi lại khiến anh bực mình.
Giật giật vạt áo anh, tôi nói nhỏ, giọng điệu năn nỉ đầy vẻ hối lỗi:
“Anh ơi. Em đùa thôi mà.”
“Không nghe!”
“Giận thật hả?”
“Không nghe!”
“Em biết em sai rồi, anh đừng có giận nữa.”
“…Khánh giờ của My rồi, em hối hận không kịp đâu.”
“Anh đúng là đồ trẻ con.”
“…Tôi thế thôi.”
“Thôi ngoan, em có quà cho anh này. Anh mà dỗi là em không đưa nữa nhé.”
“Quà gì cơ?”
Tôi cũng phải phì ra cười bởi cái tính trẻ con của anh. Giận dỗi đủ kiểu, thế mà vừa nhắc đến quà đã vội vã quay lại, sự thích thú còn hiện rõ trong ánh mắt của anh nữa chứ. Mím chặt môi cố nén cười vì sợ làm anh giận tiếp, tôi bắt đầu lục túi và lôi ra bộ nhẫn đôi mình đã mua. Tôi đặt nhẹ nó vào trong lòng bàn tay anh.
“Em đang cầu hôn anh à?”
“…Cứ cho là thế đi.”
Tôi miễn cưỡng thừa nhận. Như mọi khi ấy, còn lâu tôi mới chịu gật đầu trước câu nói vô cùng phi lí của anh. Nhưng hôm nay tôi là “kẻ mang tội”, đã trót ăn nói linh tinh làm anh giận, vậy nên bây giờ phải bày trò để dỗ dành anh mà thôi. Vậy mà anh không biết điều, thản nhiên ngồi xuống chiếc xích đu cạnh tôi và nói:
“Vậy quỳ gối, đeo vào cho anh đi.”
“_”
“Em có làm không?”
“Không!” – Tôi nhăn nhó bất bình – “Đấy là việc của con trai, mắc mớ gì anh bắt em quỳ? Anh phải quỳ và đeo cho em thì có!”
“Đưa tay đây!”
“Dạ?”
“Đưa tay thì mới đeo được nhẫn chứ? Còn quỳ thì để sau nhé.”
Tôi cứng họng, đến giờ mới hiểu ra là mình bị anh lừa. Vòng vo đủ kiểu, tóm lại mục đích của anh là đeo nhẫn cho tôi, nhưng vì vừa giận dỗi nên sợ bị tôi trêu trẻ con tiếp, nên mới nghĩ ra mấy trò này. Tôi không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đưa tay ra để anh đeo nhẫn, trong đầu vẫn đang theo đuổi ý nghĩ riêng của bản thân mình.
Trong tôi lúc này có khá nhiều cảm xúc khác lạ khi được anh đeo nhẫn cho như thế này, thành thật mà nói thì cũng có chút…ngại. Không hiểu sao trong lúc này tôi bỗng dưng liên tưởng đến…nhà thờ, váy cưới, cô dâu, chứ rể,… Tôi đang nghĩ gì thế nhỉ? Nhẫn là tôi mua mà, khi mua tôi cũng nên lường trước đến tình huống này chứ nhỉ?
Nhưng dường như không chỉ mỗi tôi đang có những liên tưởng kì quặc này, mà thằng nhóc Hoàng cũng hùa theo bằng câu chốt hạ cuối cùng:
“Ta tuyên bố hai con chính thức trở thành vợ chồng. Hoàng Dương, con có thể hôn cô dâu.”
Phóng ngay tầm mắt về phía Hoàng, tôi lừ mắt nhìn trước câu trêu đùa của nó. Hừ, trước mặt mọi người mà dám trêu tôi như thế, có tin tôi đánh nó không?
“Em luyên thuyên gì đấy?”
“Thì anh Dương vừa đeo nhẫn cầu hôn chị mà.”
“Anh nói linh tinh!” – Uyên xua tay phản đối – “Linh hứa tổ chức đám cưới chung với em rồi, cả chị Kim và My nữa.”
“Cái gì? Chị hứa khi nào? Chị đâu có bảo lấy anh Dương.” – Tôi bị Uyên “dìm” trước chốn đông người, hoàn toàn quên mất chuyện ban nãy mình vừa bị anh dỗi bởi cái phát ngôn bừa bãi này, lại hồn nhiên nhắc lại.
“Chị cũng không cưới anh Việt.”
“Em không… Chắc anh Khánh không đồng ý cưới em đâu.”
“_”
“Xong việc rồi, về thôi!”
Anh Khánh hắng giọng huy động mọi người đứng dậy ra về, không quên ấn đầu Hoàng một cái đầy cảnh cáo, bởi chính thằng nhóc là kẻ đầu têu ra câu chuyện vô bổ này, khiến My bất đắc dĩ nói ra cái câu nói…vô cùng đáng yêu kia.
Mọi người bắt đầu đứng dậy kéo về sau lệnh của anh Khánh. Có lẽ bây giờ sẽ đi ăn, tôi đoán là như vậy, vì giờ cũng sang đầu giờ chiều rồi trong khi chưa ai có gì bỏ bụng, kể cả ăn sáng. Tất cả là tại thói “cao su” khó bỏ của S.I.U, và đương nhiên người “cao su” nhất vẫn luôn luôn là anh Dương. Cũng may là hôm nay Trâm đèo tôi chứ nếu đi cùng anh, thế nào cũng bị mọi người mắng lây mất.
“Linh, bà về cùng tôi hay qua anh Dương đèo đây?”
“Về cùng bà chứ, tôi đi cùng bà mà.”
Tôi cười tươi đáp lại Trâm trong lúc cô bạn đang loay hoay dắt xe ra. Hôm nay Trâm đèo tôi đến đây, làm sao tôi có thể bỏ cô bạn mà đi với anh Dương được. Tôi với anh đâu phải là dỗi gì nhau, đến khi làm lành thì lại đi với nhau mà bỏ Trâm ở lại. Hôm nay tôi có hẹn với Trâm sẽ đi mua đồ về làm bánh, cô bạn làm bánh ngon số một S.I.U đấy. Tiếc là mấy hôm nay tôi cứ ru rú ở nhà, bao nhiêu bánh ngon Trâm làm rồi mang đến phòng tập tôi chẳng có cơ hội để ăn. Dù rằng Trâm đã dặn anh Dương mang về cho tôi, nhưng chưa mang ra đến cửa thì thằng nhóc Hoàng đã cướp mất. Hừ, tôi ghét thằng nhóc đấy! Biết lòng “oán hận” của tôi dành cho Hoàng nên Trâm mới đề nghị hôm nay sẽ dạy tôi làm bánh.
“Xe Ly làm sao thế?”
Nghe giọng nói sốt sắng của Hà, cô bạn Dancer mới trong nhóm, tôi bèn nhanh chóng quay ra chỗ mọi người đang lấy xe. Haizz, lại là Ly nữa rồi. Sao nó cứ luôn gây chú ý với tôi vậy nhỉ? Chuyện gì xảy ra nữa đây? Tôi thấy Ly lúc này đang ngồi thụp xuống vỉa hè, nháo nhác nhòm ngó chiếc xe máy của mình. Hỏng xe? Chắc hẳn là như vậy rồi.
Thấy vậy, mọi người trong nhóm cũng nhanh chóng lại gần Ly. Anh Việt là người đầu tiên lên tiếng hỏi:
“Xe em hỏng à?”
“Em không biết nữa, em không nổ máy được.”
“Để anh xem.”
Nghe như vậy, Ly nhanh chóng đứng lùi ra phía sau, nhường cho anh Việt việc xem xét chiếc xe dở chứng của mình. Anh Việt vẫn vô tư giúp đỡ cho nó, chẳng buồn để tâm chuyện người yêu mình là Kim đang “mặt nặng mày nhẹ” ở sau lưng. Anh là con trai, vốn chẳng để tâm đến chuyện ghét nhau của hội con gái như thế này, vậy nên trước những lời “cảnh cáo” của Kim, anh chỉ biết cười xòa hoặc lờ đi mà thôi.
“Ắc quy yếu thì phải.”
“Vậy mình mang xe qua hàng bên đường sửa, tí đi ăn về rồi quay lại lấy.”
Anh Khánh ngay lập tức thu xếp mọi việc đúng với tác phong thường ngày của mình mà không cần mất đến một giây để suy nghĩ. Ly miễn cưỡng gật đầu, gương mặt nó chẳng thể giấu nổi sự thất vọng. Lẳng lặng đi theo anh Việt, người đang dắt xe hộ mình qua đường, Ly dường như chẳng nói lấy một tiếng nào, chỉ độc có tiếng thở dài.
Đi phía sau Ly, anh Dương cũng lắc đầu chán chường. Câu nói của anh vô tình lọt vào tai tôi:
“Em nhờ người ta kiểm tra lại một thể luôn đi. Xe vừa sửa mà cứ đi mấy bữa lại hỏng đâu có được. Nhỡ lần sau hỏng xe mà đi một mình thì sao?”
“Vâng.”
Tôi không còn để tâm đến cái gật đầu của Ly nữa, toàn bộ sự thắc mắc lúc này đều dồn vào câu nói vừa rồi của anh. Anh nói như vậy là sao chứ? Tuy tôi không đến phòng tập thường xuyên, nhưng tôi nhớ trong tất cả những câu chuyện mà Kim và Uyên tự nguyện kể cho mình, không có chuyện nào liên quan đến cái xe hỏng của Ly cả. Vậy mà bây giờ anh nói như thế, chẳng lẽ hai người đó đã từng đi riêng với nhau hay sao? Thôi nào, tôi đang để tâm đến gì cơ chứ, chẳng phải chính tôi đã nói rằng yêu là phải tin tưởng hay sao?
“Hay anh Dương đèo Ly nhé, Ly không có ai đèo mà.”
Ngay sau khi dắt xe vào hàng sửa, Hà đã đột ngột reo lên như vậy đấy. Tôi có thể dễ dàng nhận ra Hà rất quý Ly và dường như hai người đã trở thành những người bạn thân vậy. Hệt như tôi và Kim trước đây, tôi bỗng dưng nhoẻn miệng cười vô thức, nhưng rồi lại nhanh chóng sực tỉnh khi nhớ tới đề nghị của Hà ban nãy. Tại sao biết anh Dương là người yêu của tôi rồi mà vẫn cứ thích gán ghép anh với Ly như vậy nhỉ?
“Anh…”
“Để em đèo chị Ly cho.”
Trong lúc anh Dương còn đang lúng túng tìm cách thoái thác lời đề nghị kia thì Hoàng đã nhanh chóng cướp lời, giải vây cho anh. Trái ngược với vẻ mặt nhẹ nhõm như vừa thoát nợ của anh Dương, cũng như điệu bộ bình thản của mọi người trong nhóm, tôi và Kim đều không giấu nổi sự kinh ngạc của bản thân mình.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




