|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
của Ly. Mười tám năm qua tôi đã sống như thế nào nhỉ? Đến trường học, mỗi lần đau ốm lại nằm trên giường rên hừ hừ để được bố mẹ chăm sóc, mỗi khi bị cấm đi chơi là lại khóc bù lu bù loa lên để ăn vạ và đỉnh cao của sự thiếu suy nghĩ là uống một đống thuốc để tự tử. Đem so sánh với Ly, tôi quả thật là một đứa con gái vô cùng vô dụng. Ly trưởng thành sớm như vậy, khi bắt đầu lên cấp hai đã biết đi làm thêm kiếm tiền giúp đỡ mẹ,… anh Dương khâm phục nó cũng phải thôi, tôi chẳng có tư cách gì để ghen tuông cả.
Đung đưa trên chiếc xích đu, tôi phớt lờ việc nắng mỗi lúc một to hơn và việc mặt trời lủng lẳng ngay trên đỉnh đầu khiến cho đầu óc mình ong lên vô cùng khó chịu. Chạm nhẹ vào chiếc túi xách đeo bên hông, tôi chợt nhớ đến món quà mà mình hứa tặng anh Dương hôm casting. Nó là một cặp nhẫn đôi. Tôi mua nó cũng khá lâu rồi, nhưng vì có nhiều chuyện lằng nhằng xảy ra, tiêu biểu là chuyện của anh Khánh và My, nên bản thân tôi lại quên khuấy đi mất. Tôi cũng không chắc là anh sẽ thích nó, vậy nên bản thân tôi cũng khá lưỡng lự trong việc tặng nó cho anh.
Mọi người đã phát quà xong hết và đang ngồi trong vườn, nhưng tôi mặc kệ, không có ý định ra ngồi chung. Tôi không muốn ra chỗ anh lúc này, khi anh đang nói chuyện rất say sưa cùng với Ly và thật sự không còn để ý đến những người xung quanh nữa, bao gồm cả tôi. Tôi cũng không muốn ra chỗ Kim, khi ban nãy tôi đã nóng nảy lớn tiếng với bọn nó. Trời nóng bức thật sự khiến tâm trạng tôi không thoải mái chút nào. Tôi ước gì bản thân mình có thể suy nghĩ bớt đi một chút, như thế sẽ không còn phải thấy mệt mỏi và nặng nề trước những tác động nhỏ của những người xung quanh mình. Chương 34
Ads “Biết đâu chữ ngờ, cũng biết không bao giờ
Có thể nào quay ngược thời gian
Mà sao bao vết thương vẫn chưa lành vấn vương
Gửi đợi chờ vào hư vô.”
Rút điện thoại từ trong túi sách ra, tôi khá ngạc nhiên khi nhìn thấy tên người gọi. Quân DMC. Tôi không thể không thắc mắc xem lí do cậu ta đột ngột gọi cho mình là gì. Tuy vậy tôi vẫn quyết định nghe máy, vì một lí do khá buồn cười là lúc này đây ngoài Quân ra, chắc chắn không có ai để tôi có thể…nói chuyện cả.
“A lô.”
“Đi làm từ thiện hả?”
Giọng điệu giễu cợt của Quân vang lên ở đầu dây bên kia. Hơi ngẩn người ra thắc mắc trước câu hỏi của Quân, cuối cùng tôi cũng rụt rè hỏi lại, giọng điệu không thể giấu nổi sự ngờ vực. Làm sao Quân biết được hôm nay S.I.U đi từ thiện nhỉ? Fanpage của nhóm chăng?
“Sao cậu biết?”
“Nhìn thấy mấy người mua đồ ở cửa hàng tạp hóa đối diện nhà tôi.”
“…Này! Đừng nói lúc nãy là cậu…ném giấy vào đầu tôi nhé!”
Tôi hết sức kiềm chế để cho bản thân mình không hét tướng lên qua điện thoại, khi vô tình nghĩ về chuyện vừa xảy ra ban nãy. Đi đến đầu ngõ, anh Khánh đã bảo mọi người dừng xe để mua thêm một ít bánh kẹo cho các em nhỏ ở đây. Trong lúc tôi và Trâm đứng xếp đồ, không hiểu có ai cứ vo tròn giấy lại thành từng cục nhỏ và…ném vào đầu tôi. Khi đó tôi còn nghĩ là bọn trẻ con quanh đấy nghịch ngợm nên không thèm để ý. Hóa ra là con người đáng ghét kia. Trời ạ, tôi phát điên lên với cậu ta mất!
“Tại đông người quá, tôi gọi cậu không được?”
“Cho nên cậu ném giấy vào đầu tôi?”
“Ừ.”
“_”
Tôi hoàn toàn cứng họng trước câu trả lời tỉnh bơ của Quân. Giọng điệu cậu ta như thể việc làm đấy của mình là hoàn toàn chính đáng và vô tội vậy. Thấy tôi im lặng, Quân tiếp tục nói:
“Sao hôm nay đi cùng Trâm mà không đi với anh Dương thế? Lại cãi nhau rồi à?”
“Cậu mong thế à?”
“Nhóm cậu bây giờ đông nhỉ?” – Phớt lờ câu hỏi của tôi, Quân tiếp tục cao giọng nói – “Nhiều bạn xinh nhỉ, giới thiệu cho tôi đi!”
“…Cậu gọi điện cho tôi chỉ để nói như thế?”
“À không. Hôm nay tôi không phải tập, đi chơi với tôi đi.”
“…Tôi bận.”
Hơi ngạc nhiên trước đề nghị của Quân, nhưng tôi vẫn trả lời một cách tử tế chứ không hét lên như mình tưởng tượng. Đi chơi? Tại sao cậu ta lại có cái suy nghĩ lạ đời thế nhỉ? Tôi và Quân vốn dĩ đâu có quan hệ gì, nhóm tôi và nhóm của cậu ta còn ghét nhau là đằng khác. Vậy mà bụp một cái, Quân rủ tôi đi chơi.
“Bận gì cơ chứ? Cậu đi chơi với S.I.U cơ mà.”
“Này, đây là đi làm từ thiện chứ không phải không đi chơi. Cậu rảnh rỗi quá sao không rủ nhóm mình đi ấy, tôi còn phải ôn thi nữa.”
“Hơ, ôn làm gì?”
“Cậu hỏi cái gì thế? Tôi thi đại học, đương nhiên là phải ôn thi rồi. Cậu không phải thi thì cũng đừng phá đám tôi thế chứ.”
“Thi làm gì chứ? Anh Dương đủ tiền nuôi cậu mà, yên tâm đi.”
“Cậu có bỏ cái giọng đấy đi không?” – Tôi ngay lập tức phát hỏa trước câu nói của Quân. Ngày hôm nay thật sự đã có quá nhiều thứ khiến tôi bực mình rồi. – “Đừng bao giờ nói chuyện với tôi bằng cái giọng đấy, có biết tôi ghét lắm không hả? Lần trước cậu nói Uyên tôi đã cho qua rồi, đừng có được đà mà làm tới nhé. Trong mắt cậu, con gái chúng tôi yêu vì tiền à?”
“Đừng nóng, tôi chỉ nói sự thật thôi. Tôi thấy điều đấy chẳng có điều gì phải bàn cãi cả. Con người ta thích tiền là chuyện bình thường, chẳng nhẽ cậu lại không như vậy?”
“Xin lỗi cậu, tôi thích tiền chứ không vì tiền, cậu có hiểu tôi đang nói gì không thế? Dẹp ngay cái tư tưởng coi thường con gái như vậy đi nhé. Chúng tôi có thể tự mình kiếm được tiền mà không cần phải dựa dẫm vào ai cả.”
“Con gái dựa vào con trai cũng đâu có gì là sai?”
“Dựa vào với dựa dẫm nó khác hẳn nhau đấy. Vì tiền mà mang thân “tầm gửi”, tôi không chấp nhận chuyện đó và cũng không thích ai nói mình như thế.”
“Thôi bỏ đi, tôi không muốn cãi nhau với con gái.”
“Bây giờ thì cậu lại lôi cái giọng “trọng nam khinh nữ” đấy ra à?”
“Cậu lắm điều quá!”
“Bây giờ cậu mới phát hiện ra điều này à? Đừng bao giờ giở giọng đó ra với tôi nữa, mà thôi, tóm lại là ĐỪNG BAO GIỜ GỌI ĐIỆN CHO TÔI NỮA!!!”
Tôi hét lớn rồi dập máy, cả người vẫn đang nóng phừng phừng lên vì tức giận. Tiếng quát của tôi khiến cho mọi người trong nhóm cũng giật nảy mình mà quay sang nhìn mình. Và anh Dương, đến bây giờ cũng mới có thể dứt ra được khỏi câu chuyện với Ly. Tôi phớt lờ tất cả, vẫn ngồi hậm hực đấm nhẹ vào chiếc túi mình đang đeo. Tôi thật sự không thể hiểu được hôm nay là cái ngày quái quỷ gì mà mình lại đen đủi đến như vậy.
Tôi ghét Quân. Tôi ghét cậu ta không phải vì những gì mình được nghe kể, hay nói cách khác là không phải do hình ảnh về Quân mà mọi người đã vẽ ra trong đầu mình. Chỉ là cái tính bất cần đời, xem người khác không bằng cái móng tay của cậu ta khiến cho tôi bực mình không thể tả. Sao lại có thể coi thường con gái chúng tôi như thế cơ chứ? Tiền, nó quan trọng đến mức có thể đánh đổi danh dự bản thân hay sao? Nói tôi yêu anh Dương vì tiền? Tôi thật sự muốn đấm cho cậu ta một cái!
“Nhóc, em làm sao thế?”
Giọng anh Dương nhẹ nhàng vang lên bên tai tôi, nhưng tôi không để tâm, vẫn một mực ngồi ôm mặt trên chiếc xích đu. Vẫn giữ nguyên tư thế, tôi chỉ khẽ lắc đầu trả lời anh. Chẳng phải tôi giận dỗi anh gì khi anh nói chuyện với Ly say sưa đến thế, chỉ là bây giờ nhìn anh, tôi sẽ lại càng thêm nhớ đến những gì Quân vừa nói.
“Không muốn nói chuyện với anh à?”
“_”
“Có chuyện gì thế?”
Tôi thở dài trước thái độ kiên trì của anh. Có vẻ như anh nhất định phải bắt tôi trả lời cho bằng được thì phải. Cắn chặt môi, tôi đang cố ép bản thân mình kiềm chế, để không vì chuyện cãi nhau với Quân vừa rồi mà vô cớ trút giận lên đầu anh.
“Em đang bực mình, anh cứ kệ em đi.”
“Lí do là gì? Không phải anh lại làm điều gì khiến em giận chứ?”
“Không, nhưng nếu anh còn hỏi nữa thì em giận anh thật đấy. Mặc kệ em.”
“Em biết anh không kệ được mà, có gì nói anh nghe đi.”
“Em muốn giết người.”
Tôi nói rồi đấm mạnh vào chân mình, như để thể hiện sự ức chế cùng cực của bản thân. Đối diện với tôi, đôi mắt anh tròn xoe, sự ngạc nhiên biểu hiện vô cùng rõ trên gương mặt. Anh hết nhìn tôi lại quay sang nhìn mọi người trong nhóm, những người cũng đang rất tích cực hóng hớt chuyện của chúng tôi bên này.
“Em ghét Ly đến thế sao?”
“Trời ạ! Ly, Ly, Ly,… Tại sao lúc nào cũng là Ly thế? Cuộc đời em gắn liền với Ly từ khi nào vậy?”
Tôi không kiềm chế được bản thân ngay khi nghe anh nhắc đến tên người con gái đấy, nóng giận lớn tiếng gắt anh. Tôi biết dùng từ nào để diễn tả về cảm giác hiện tại của mình bây giờ nhỉ? Trong mắt anh cũng như mọi người, mỗi lần tôi bực bội, ức chế, nóng nảy,… tóm lại là mỗi khi tôi có những biểu hiện chẳng ra làm sao, đều là do dính dáng tới Ly hay sao? Tôi phát điên được mất thôi! Hết Quân rồi lại đến Ly, làm thế nào để hai người này có thể biến mất vĩnh viễn hoặc chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời của tôi được nhỉ? Tôi ghét Quân, điều đó không có gì để phủ nhận, tôi đang căm thù cậu ta vô cùng. Nhưng tôi cũng hiểu được rằng bản thân mình không ghét Ly đến mức ấy, vậy mà thái độ của mọi người cứ như thể tôi căm ghét, thù hận với Ly kinh khủng lắm vậy.
Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
“Được rồi, được rồi.” – Anh dịu giọng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




