|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
hay khóc của mình đi, đã cố tìm mọi cách để bản thân mình trưởng thành hơn trong mắt mọi người, nhưng dường như tôi chẳng thể nào làm được. Nhất là khi tôi nhớ lại chuyện ngày hôm nay, khi tôi phải miễn cưỡng chấp nhận rằng anh Dương đã chính thức bước ra khỏi cuộc đời mình,… tôi lại chẳng thể nào ngăn được nước mắt mình rơi xuống.
Tôi ước gì mình có thể quay ngược lại thời gian. Chỉ cần anh còn ở bên tôi, tôi chấp nhận để cho anh nói gì tôi vì Ly cũng được.
“Được rồi! Cậu đừng khóc nữa. Cậu và anh Dương chia tay…vì tôi hả?”
“Một phần… Tôi chẳng muốn điều đó xảy ra chút nào cả.”
“Vậy thì đừng đồng ý, ngốc ạ!”
“Tôi là người nói chia tay.”
“Sao…Sao lại…”
“Tôi ước gì có thể quay ngược thời gian. Bây giờ không những mất anh Dương, có lẽ tôi mất cả S.I.U nữa rồi.”
Tôi nhìn lơ đãng về phía màn hình máy tính, cảm thấy như có lửa nóng ở trong lòng. Chắc hẳn bây giờ S.I.U đang giận tôi lắm, khi mà ngày hôm nay tôi đã bỏ lại bọn họ để đi cùng Quân, khiến cho lúc này DMC và Holic Crew đang cãi nhau ầm ĩ xung quanh vấn đề này. S.I.U hiện tại vẫn im lặng, cho dù bọn họ chính là nhóm bị lôi ra nhiều nhất trong cuộc khẩu chiến. Với những kẻ “nghiện” Facebook như S.I.U, không lí nào bọn họ không biết chuyện gì đang xảy ra và với những người đanh đá như Kim, như Uyên, như chị Trang,… chẳng dễ dàng gì để bọn họ có thể ngồi yên mà nghe thiên hạ “ném đá” mình như vậy. Tôi biết, vì còn tôn trọng tôi nên S.I.U mới chọn cách yên lặng. Nhưng dù vậy, bản thân tôi cũng có thể tự hiểu rằng tội lỗi mình đã gây ra là lớn đến nhường nào. Tôi thật sự không xứng đáng với tình cảm mà mọi người đã dành cho mình.
“S.I.U sẽ không trách cậu đâu mà.”
“Tôi chỉ mong bọn họ trách tôi mà thôi. Như thế tôi sẽ dễ chịu hơn.”
“Hâm ạ, cậu không có lỗi gì hết, đừng nhận hết lỗi lầm về mình như thế.”
“Có lẽ…tôi nghĩ mình nên ra khỏi nhóm.”
“Không được! Cậu đừng có nghĩ lung tung như vậy. Tôi không đồng ý đâu!”
“Sao mà không?”
“Tôi không thể chấp nhận chuyện cậu vì đi với tôi mà mọi chuyện trở nên như thế.”
“Nhưng tôi còn có thể làm gì khác?”
“Nghe tôi này Thiên Thần! Trong khoảng thời gian này cậu đừng đến phòng tập, cũng đừng tìm cách liên lạc với S.I.U. Tâm trạng cậu lúc này không ổn, vì thế sẽ chẳng thể nào đưa ra được quyết định gì chính xác đâu. Để cho qua khoảng thời gian này đã.”
“…Tại sao cậu tốt với tôi thế?”
Quân im lặng, dường như cậu ta bị xao động bởi câu hỏi của tôi thì phải. Trong giây phút này tôi cũng chẳng thể kiểm soát nổi lời nói của mình nữa, chỉ là tôi cảm thấy ngạc nhiên khi Quân đối xử tốt với mình. Từ nãy tới giờ, Quân không ngừng xin lỗi tôi, mặc dù đúng ra thì cậu ta chẳng có lỗi gì cả. Quân không phải loại người đối xử tốt với người khác mà, phải không?
“Ngốc, chúng ta là bạn mà.”
“Ừ nhỉ?”
“Hôm nay cậu mệt rồi, nên đi ngủ sớm đi.”
“Ừ, tôi biết rồi.”
“Mà này…”
“Gì thế?”
“Cãi nhau to thế này…cậu sẽ không gặp tôi nữa, phải không?”
“Không gặp gì chứ?” – Tôi cười xòa trước câu hỏi ngô nghê của Quân – “Chẳng việc gì mà phải tránh nhau cả. Chỉ là tôi với cậu đâu có chuyện gì để gặp nhau.”
“Ừ tôi biết rồi. Năm phút nữa qua Facebook tôi rồi hãy ngủ nhé.”
Quân nói rồi nhanh chóng cúp máy, để mặc tôi vẫn còn lơ ngơ không hiểu cậu ta nói cái gì. Tôi để điện thoại xuống bàn, quay lại với chiếc máy tính màn hình đã tối màu vì để lâu không động tới. Di chuột để màn hình sáng trở lại, Facebook tôi tự động F5 lại, tình cờ hiện lên status mới ở Facebook của S.I.U.
“Hôm nay S.I.U đi làm từ thiện, chúng tôi đã cùng nhau phát quà cho các trẻ em trong trại trẻ mồ côi. Đây là một việc làm ý nghĩa và thật hạnh phúc khi tất cả chúng tôi có thể ở bên nhau và cùng làm việc này. Dù có chuyện gì xảy ra, thì S.I.U vẫn như một gia đình vậy. Cùng với đó, ngày hôm nay đã có khá nhiều việc xảy ra, xin phép các bạn để nó khép lại tại đây. Nếu là bạn bè hoặc là những người yêu quý chúng tôi, xin đừng để ý nữa.”
Tôi cảm thấy sống mũi cay cay khi vô tình đọc được những dòng trên. Giọng điệu này có lẽ là của anh Khánh hoặc chị Mai. S.I.U đã im lặng trong toàn bộ cuộc tranh cãi, bọn họ không có nửa câu trách cứ tôi, để rồi cuối cùng lại lên tiếng bênh vực tôi như vậy đấy. Bọn họ thật sự không giận tôi hay sao? Tôi nợ tất cả mọi người lời xin lỗi cơ mà. Tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy? Tôi không đáng. Đọc những dòng này, tôi nửa muốn ở lại, nửa muốn rút lui khỏi nhóm. Tôi không muốn xa S.I.U một chút nào cả, song để đối diện với mọi người, tôi không đủ can đảm.
Tôi thở dài, lẳng lặng click vào Facebook của Quân. Chắc cũng được năm phút rồi, có lẽ Quân đã làm xong “việc gì đó” mà cậu ta nói với mình. Một đường link từ Youtube, cùng với đó là dòng chữ:”I’m ok and I hope you do too, Angel”. Tôi ấn like, sau đó click vào đường link đó.
A, hình như đây là em gái Quân, con bé tên Bông mà tôi đã gặp hôm ở biển. Trong clip, con bé mặc bộ váy đỏ chót, cúi đầu chào người quay clip, sau đó mới hắng giọng nói:
“Chào chị Thiên Thần, em là em gái anh Quân, em là Bông. Anh Quân bảo rằng chị đang buồn nên bắt em hát bài gì vui vui tặng chị. Không phải ai em cũng hát cho đâu, chẳng qua là hôm ở biển chị cõng em về mà thôi đó. Em hát rồi hôm nào chị dẫn em đi ăn kem nhé chị nhé.”
Chương 37
Ads “Em nhiều chuyện quá!”
Tôi nghe tiếng Quân càu nhàu quanh đó. Việc đó khiến Bông xụ mặt lại tỏ vẻ không hài lòng, nó cong môi cãi bướng:
“Anh phải để em chào chị Thiên Thần đã chứ.”
“Phiền. Em có hát không thì bảo?”
“Biết rồi, biết rồi.” – Bông bĩu môi ấm ức, rồi nó lại quay lại nhìn vào ống kính – “Sau đây em xin hát tặng chị bài “Tia nắng hạt mưa”. Anh Quân, anh vỗ tay đi!”
“Em rõ lắm chuyện, anh đang quay sao vỗ tay cho em được. Hát nhanh rồi ra ăn kem nào.”
Tôi thấy Bông cười tít mắt lại trước lời đề nghị của Quân. Con bé cúi đầu làm dáng trước ống kính một lần nữa, sau đó mới bắt đầu hát. Giọng hát trong vắt của con bé khiến tâm hồn tôi bắt đầu lơ lửng theo từng giai điệu của bài hát. Đã quá lâu rồi tôi không nghe bài hát này rồi thì phải. Tôi nhớ lần cuối cùng “nhắc” tới nó là vào những năm cuối cùng của cấp hai, khi nó còn nằm trong quyển sách âm nhạc. Tôi nhớ hồi đó quá! Bỗng dưng trong giờ phút này tôi ước gì mình có thể quay ngược lại thời gian để sống lại những ngày hồn nhiên vô tư vô lo ấy…
“Hình như trong từng tia nắng có nét tinh nghịch bạn trai
Hình như trong từng hạt mưa có nụ cười duyên bạn gái
Hình như trong từng tia nắng hát lên theo từng tiếng ve
Hình như trong
từng hạt mưa có dòng lưu bút đọng lại.
Tia nắng, hạt mưa
Tia nắng, hạt mưa trẻ mãi
Màu hoa phượng đỏ vô tư
Bạn hỡi, bạn ơi
Đừng trách, đừng buồn vô cớ
Làm buồn tia nắng hạt mưa”
Tôi vô thức ngồi lẩm nhẩm theo giai điệu bài hát, những giai điệu quen thuộc của tuổi thơ tôi. Hình như tôi đã quá tuổi để nghe những bài như thế này rồi, nhưng không hiểu sao lúc này đây, tâm hồn tôi lại cảm thấy bình yên. Anh em nhà Quân thật là… Tự nhiên lúc này tôi cảm thấy cả hai người họ…đáng yêu đến lạ.
Tôi cuối cùng cũng chịu quay trở lại Facebook, sau khi đã replay clip kia đến phát ngán thì thôi. Phía bên dưới status của Quân, tôi đọc được khá nhiều comment của mọi người. Có người thì khen con bé Bông đáng yêu, nhưng cũng có khá nhiều người thắc mắc xem Thiên Thần là ai. Bọn họ hỏi rằng liệu đó có phải tôi, người đã gây ra chuyện lùm xùm trong ngày hôm nay không. Tôi bỗng dưng thấy sợ, liều mình click vào xem những ai đã like status của Quân. Nếu tôi nhớ không nhầm thì dù có ghét nhau, nhưng đa số các thành viên trong S.I.U đều có add Facebook của Quân. Kim, Uyên, Tuấn, anh Việt,… Trời ạ, sao mọi người lại đi like cái này làm gì không biết? Liệu bọn họ có nhớ cái từ Thiên Thần mà Quân, hay thậm chí là cả anh Dương vẫn hay gọi để trêu tôi hay không?
Quân DMC: “Đã bảo không có gì mà lại, mọi người nhiều chuyện quá! Mấy thằng bên Holic Crew rảnh rỗi kiếm chuyện mà thôi, tao với con bé này không có gì đâu, đừng suy đoán linh tinh nữa”.
Trong lúc tôi còn đang đấu tranh tư tưởng, thì dòng comment của Quân đã nhanh chóng đập vào mắt tôi. Tôi tặc lưỡi, cảm thấy đôi chút khó chịu trước giọng điệu của cậu ta. Ắt hẳn rằng Quân đang bực mình trước hàng loạt câu hỏi mang tính điều tra kia, tôi nghĩ vậy, nhưng gọi tôi là “con bé này”, tôi cảm thấy có chút ức chế. Thôi nào, đâu phải tôi còn lạ lẫm gì với cái tính chẳng xem người khác ra gì của Quân cơ chứ.
Tôi với tay tắt máy tính. Có lẽ ngày hôm nay nên kết thúc ở đây thôi. Lời Quân nói cũng đúng, tôi nên đi ngủ sớm, bắt đầu óc suy nghĩ gì trong lúc này quả thật sẽ chỉ nghĩ đến những việc tệ hại.
Tôi với tay vớ lấy cái điện thoại, soạn một tin nhắn gửi cho Quân:
“Cảm ơn cậu và Bông nhé, cảm ơn rất nhiều. Khi nào tâm trạng tôi khá hơn tôi sẽ dẫn Bông đi ăn kem, hứa danh dự đấy. Ngủ ngon.”
.
.
.
Tám giờ sáng.
Tôi đành nhờ mấy bác bán hàng trông giúp mình cái xe để chạy lên phòng tập trong chốc lát. Giờ này có lẽ S.I.U vẫn còn đang ăn sáng, tôi phải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




