watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11931 Lượt

hoa mắt bởi độ xa hoa và lộng lẫy của cách bài trí trong khách sạn. Hu hu, ước gì sau này đám cưới tôi cũng to như vậy nhỉ?

“Nhóc! Qua đây đi!”

Anh Dương kéo tôi rẽ sang một lối khác, mà không đi vào trung tâm tổ chức đám cưới như mọi người xung quanh. Càng đi, tôi lại càng cảm thấy lo lắng. Liệu chị anh là người như thế nào? Cả gia đình anh nữa, mọi người sẽ quý tôi chứ. Trời ạ! Tôi không cảm thấy tự tin một chút nào hết. Lẽ ra khi nãy tôi phải kiên quyết bắt anh cho mình xuống xe để tôi vào nhà trang điểm một chút, chứ để mặt mộc như thế này tôi cảm thấy tự ti kinh khủng. Người ta đi dự đám cưới trang điểm cũng có gì là quá đáng đâu, thế mà anh cứ ép uổng tôi. Anh đúng là cái đồ…gia trưởng.

Anh dừng lại trước mặt căn phòng vắng người, tôi đoán đó là phòng của cô dâu. Tôi cảm thấy hồi hộp vô cùng, chỉ biết tóm lấy tay anh, lũn cũn bước theo phía sau. Tôi không biết chị anh là người như thế nào, liệu có dễ gần như anh không nữa. Tôi cảm thấy sợ, mỗi khi nghĩ đến chuyện chị anh sẽ không thích mình.

“Chị Nguyệt!”

Anh đã mở cửa phòng ra từ lúc nào, đồng thời lên tiếng gọi chị gái mình. Tôi đứng lặng cả người đi, ngay sau khi chị anh quay lại nhìn mình. Người con gái trong chiếc váy cưới đó thật sự giống như một thiên thần vậy. Tôi bị thu hút vô cùng bởi đôi mắt bồ câu của chị. Cùng với đó, tất cả các đường nét trên gương mặt chị đều thật nhỏ nhắn và tất cả trông thật hài hòa khi kết hợp với nhau. Đây quả thật là lần đầu tiên tôi gặp một người xinh đẹp đến như vậy! Đến “hoa khôi” của cái nhóm lắm gái đẹp là S.I.U, hay đến Hotgirl Quỳnh Chi làm “điên đảo” dân mạng cũng không thể bằng được.

“Nhóc! Đây là chị anh.”

Anh Dương kéo tôi lại gần chị anh, khi mà tôi còn đang bị “khớp” vì vẻ đẹp của chị. Tôi luống cuống bước lại gần, thậm chí còn suýt ngã vì vấp.

“Em… Em chào chị ạ!”

“Linh hả em?”

Chị thoáng nở một nụ cười làm bừng sáng cả gương mặt, đồng thời khiến tôi…đơ ra thêm vài giây nữa. Tại sao trên đời này lại có cặp chị em hoàn hảo đến như vậy nhỉ?

“Ơ… Sao chị biết em ạ?” – Tôi bối rối hỏi lại, giọng vẫn chưa rõ ràng vì còn đang shock.

“Chị nghe Dương nó nhắc tới em suốt mà.”

Nghe chị Nguyệt nói như vậy, tôi bèn đưa mắt quay sang nhìn anh Dương, vậy mà anh lại lảng tránh ánh mắt của tôi mà quay đi chỗ khác. Hic, tự dưng tôi cảm thấy xấu hổ ghê! Tôi luống cuống cầm hộp quà mình vừa mua đưa cho chị:

“Chị ơi! Hôm nay em mới biết là đám cưới chị, cho nên…”

“Ơ! Chị đã dặn Dương đừng để em mua quà rồi cơ mà.”

“Em chịu chị ơi! Người ta ngang như cua, em cản đâu có được!”

Anh Dương đột nhiên xen vào, rồi cầm lấy hộp quà từ trên tay tôi đặt xuống bàn. Tôi khẽ lườm anh, đang yên đang lành lại muốn gây sự với tôi hay sao hả trời? Chị Nguyệt hình như đã nhìn thấy tôi lườm anh, bỗng dưng bật cười:

“Ừ. Chị cảm ơn em nhé!”

“Dạ không có gì ạ!”

“Mấy lần chị có bảo Dương dẫn em qua nhà chơi, nhưng nó bảo em đang chuẩn bị thi nên để lúc khác, mãi tới bây giờ mới có dịp gặp mặt.”

“…Vậy ạ?”

Tôi bối rối hỏi lại chị. Tôi dường như đã vô

tâm quá thì phải. Vậy mà chị lại biết đến tôi, thậm chí còn dặn anh Dương dẫn tôi về nhà chơi nữa chứ.

“Nguyệt! Thằng Dương dẫn người yêu nó đến chưa thế?”

Cánh cửa phòng đột ngột mở toang, ngay sau đó là một đôi vợ chồng lớn tuổi…hùng hổ bước vào. Bằng giác quan thứ sáu của mình, tôi đinh ninh rằng đó là bố mẹ của anh Dương. Trông bọn họ đều rất sang trọng và…sặc mùi quyền lực. Nhìn thấy hai bác, tôi nhanh chóng cúi đầu chào, không cần để anh Dương phải nhắc nhở mình.

“Cháu chào hai bác ạ.”

Ngay sau khi tôi lên tiếng, bố mẹ anh Dương đều…đứng sững cả ra. Họ nhìn tôi chằm chằm, rồi lại quay sang nhìn anh Dương, nét mặt không giẩu nối sự thắc mắc. Rồi đột nhiên mẹ anh Dương ồ lên, chạy lại gần tôi và…véo má tôi:

“Con là Linh hả?”

“Dạ vâng ạ.”

“Ông ơi! Người yêu thằng Dương đáng yêu quá!”

“Ơ…”

“Trông nó giống con Nguyệt ghê, nhất là đôi mắt này.”

“Mẹ!”

Anh Dương thoáng nhăn nhó trước sự phấn khích của mẹ anh lúc này đây. Tôi đoán là bây giờ mặt tôi cũng đỏ không kém mặt anh đâu, vậy mà mẹ anh cứ không ngừng dùng tay…xoa xoa mặt tôi, khiến tôi cảm thấy xấu hổ không biết trốn vào đâu cho hết.

“Thôi nào! Bà làm con bé sợ đấy.”

Bố anh cuối cùng cũng lên tiếng can ngan, vậy mà nhìn kĩ, tôi thấy ông đang đưa mắt nhìn tôi từ đầu đến chân đầy vẻ dò xét. Đúng là xẩu hổ lắm mà! Tôi bối rối không biết phải xử lí ra sao trong tình huống này, bèn đưa mắt cầu cứu anh Dương. Nhưng có vẻ anh cũng xấu hổ không kém tôi chút nào, khi cứ đưa mắt nhìn đâu đâu quanh phòng, chứ tuyệt nhiên chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái.

“Trời ạ! Bố mẹ cho con bé ngồi xuống đã nào!”

Chị Nguyệt cuối cùng cũng đứng dậy, rồi kéo tôi ra ngồi ở chiếc ghế gần chị. Mẹ anh Dương có vẻ không phiền lòng gì với sự “phá đám” của cô con gái yêu, vẫn đang cười tít mắt, hăm hăm hở hở chạy tới ngồi cạnh tôi. Lúc này đây, cảm giác hồi hộp ban đầu của tôi đã vơi bớt phần nào. Thay vào đó, tôi cảm thấy lo lắng trước sự…nồng nhiệt thái quá của bố mẹ anh.

“Nhà con ở đâu thế?”

“Dạ, nhà cháu ở Ngọc Hà ạ.”

“Tốt! Gần thế là tốt!”

Tôi nghệt mặt ra sau câu nói của mẹ anh. Tốt? Cái gì tốt cơ? Ý mẹ anh là nhà anh và nhà tôi gần nhau là tốt hay sao? Mẹ anh đang nói chuyện gì vậy? Tôi nghe mà không hiểu gì hết!

“Chịu khó học nhé! Mai sau ra trường có gì hai bác sẽ giúp đỡ.”

“Bố! Linh còn chưa thi đại học mà.” – Anh Dương đi đi lại lại trước cửa, mặt vẫn đỏ tưng bừng.

“Kệ! Rồi sẽ tới ngày đó mà.”

“À! Bác có cái này, con giữ hộ bác nhé.” – Mẹ anh Dương vừa nói vừa lục tìm trong ví, rồi cuối cùng rút ra một chùm chìa khóa, đưa cho tôi – “Đây là chìa khóa nhà bác, thỉnh thoảng cháu ghé qua nha.”

“Mẹ!” – Anh Dương lại kêu lên đầy vẻ bất bình, trông anh như sắp nhảy bổ vào mà giật lấy chùm chìa khóa mà mẹ anh vừa nhét vào tay tôi vậy.

“Sao bác lại đưa cho cháu ạ?” – Tôi hỏi, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên của mình.

“Ừ. Hai bác phải đi làm xa, có mấy khi ở nhà đâu. Trước còn có con Nguyệt ở nhà lo cho thằng Dương, bây giờ thì nó cũng đi lấy chồng rồi, còn có mỗi thằng Dương ở nhà thôi. Có gì thỉnh thoảng con qua giúp bác nhé! Thằng Dương nhiều khi nó cũng hay đi chơi đêm, xong về ốm ra đấy, bây giờ thì không có ai lo cho nữa…”

Mãi đến lúc này đây, tôi mới thấy giọng mẹ anh trầm hẳn xuống, cả căn phòng cũng bớt náo nhiệt hơn. Tôi đưa mắt sang nhìn anh Dương, thấy anh đứng dựa lưng vào tường, không nói không rằng, cũng chẳng buồn nhìn một ai trong phòng. Hóa ra trước giờ, anh Dương không sống cùng bố mẹ mà chỉ sống cùng chị thôi sao? Sao những chuyện như thế này tôi lại không hề biết nhỉ? Nói đúng ra thì anh Dương còn hạnh phúc hơn Uyên, khi bố mẹ lẫn chị đều yêu thương anh ấy như thế. Nhưng khi ở một mình trong ngôi nhà rộng lớn, thì điều đó cũng có ý nghĩa gì cơ chứ? Tại sao anh không kể cho tôi những chuyện như thế này?

“Con để ý đến nó hộ bác nhé! Hai mươi tuổi đầu rồi mà như trẻ con ấy. Nó thích ăn cá rán, thích được người khác chiều ý, thích được ngủ muộn,… nhưng không thích trời mưa, không thích ăn cay,…”

“Thôi mẹ!”

Chị Nguyệt và anh Dương đồng loạt lên tiếng, nhưng tôi không để ý cho lắm. Tôi chợt nhớ lại trước đây, đã hai lần tôi buộc anh Dương phải đội mưa ra đón mình. Hóa ra là anh không thích mưa một chút nào sao? Vậy mà cả hai lần ấy anh đều không chút do dự nào chạy ra với tôi.

“Được rồi mẹ!” – Chị Nguyệt đứng dậy bước về phía bố mẹ mình – “Có gì để sau này con nói với Linh sau. Bây giờ tới giờ rồi, bố mẹ không định nói gì với con hả?”

.

.

.

Trong suốt thời gian diễn ra đám cưới, tôi chỉ biết im lặng mà ngồi bên anh. Tôi tự nhận thấy trong lúc này dù có nói gì thì nó cũng trở nên thừa thãi, khi mà hiện tại toàn bộ sự chú tâm của anh đều dành cho chị gái mình. Tự tận trong thâm tâm, tôi cảm thấy chú rể phải là một người may mắn lắm, khi mới có thể lấy được chị Nguyệt về làm vợ. Dù mới tiếp xúc với chị trong một khoảng thời gian ngắn ngủi thôi, nhưng tôi tin vào cảm nhận của mình, rằng chị là một người rất dịu dàng và tốt bụng.

Anh Dương ngồi cạnh tôi, ánh mắt lơ đãng nhìn về chiếc bánh cưới. Thỉnh thoảng tôi thấy anh khẽ thở dài, rồi lại khẽ cười. Thở dài, rồi lại cười. Những cảm xúc trên gương mặt anh cứ thay đổi liên tục, khiến cho tôi vô cùng khó nắm bắt. Nhưng tôi chắc chắn rằng khi nãy, đôi mắt anh vừa thoáng long lanh, chỉ cần anh chớp mắt nhẹ thôi, những giọt nước mắt đó sẽ lăn xuống. Tôi không thể dối lòng là lúc này đây tôi hiểu và thông cảm với cảm giác của anh được. Từ nhỏ đến lớn, tôi lớn lên trong sự yêu thương và đùm bọc của bố mẹ. Cho dù đã có lúc cái hạnh phúc bé nhỏ của gia đình tôi lung lay dữ dội, nhưng cũng chẳng thể nào mang nó ra mà so sánh với tâm trạng anh bây giờ. Nhìn người chị gái yêu quý, người thân duy nhất luôn ở bên đi lấy chồng, ắt hẳn anh sẽ cảm thấy khó khăn lắm.

Khi mà đám cưới còn đang dang dở, anh bỗng nhiên đứng

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT