|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
anh? Nghe hoang đường quá đi mất! Từ ngày vào nhóm, nhiều khi tôi cũng có chút bực mình khi bị anh “cậy” là chỉ huy mà ra điều ép uổng mình làm theo ý, nhưng tôi cũng đều im lặng chấp nhận, cùng lắm thì cũng chỉ là phản kháng yếu ớt. Tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới chuyện to tiếng với anh, chứ đừng nói là “chửi anh xối xả” theo như lời anh vừa nói. Có phải anh đang nhầm tôi với ai hay không thế?
Tôi nhìn anh, ánh mắt anh như thể vẫn đang chờ tôi nhớ ra điều gì đó. Thấy vậy, tôi lại phải vắt óc ra suy nghĩ xem chuyện gì đã xảy ra. Hừm, anh Khánh nói tôi chửi anh vì anh vô tình làm đổ nước vào áo My à? Từ ngày My tới S.I.U, tôi đâu có lần nào nhìn hay nghe thấy chuyện anh Khánh làm đổ nước vào áo My đâu cơ chứ? Không lẽ chuyện này xảy ra từ trước? Sao có thể như thế được, hai người đó mới quen nhau thôi mà!
Ừm…
Ừm ừm…
Ừm ừm ừm…
!!!
“A!”
Có lẽ nào…
Thôi chết tôi rồi!
Tôi vội vã giật tay mình ra khỏi tay anh, tự động thụt lùi lại phía sau. Tôi nhìn anh chằm chằm, đồng thời cảm thấy vô cùng nghi ngờ bởi phát hiện vừa lóe lên trong đầu mình. Đừng nói là tôi nhớ chính xác nhé! Nếu đúng như lời anh Khánh nói, và cũng đúng như trí nhớ của tôi, thì anh Khánh chính là người cách đây hai năm, đã bị tôi chửi xối xả vào mặt ở rạp chiếu phim Quốc Gia, khi mà anh vô tình làm đổ cốc pepsi vào người My. Nhớ lại lúc đó thì anh Khánh không có cố tình, nhưng vì My nhát quá, con bé cứ núp ra phía sau lưng tôi đầy vẻ sợ sệt, nên tôi không kiềm chế được mà lớn tiếng “mắng” anh, mặc cho khi đó anh đang ú ớ định nói gì, chắc là định lên tiếng để xin lỗi My.
“Không phải anh đâu! Không phải anh… phải không?”
Tôi nhìn anh Khánh, nói mà như thể hụt hơi. Từ tận thâm tâm, tôi mong anh sẽ phủ nhận, sẽ nói là không phải. Nếu đây là sự thật, thì tôi biết chui xuống lỗ nào đây hả trời?
Vậy mà đáp lại tôi, anh Khánh chỉ khẽ mỉm cười. Cái điệu cười của anh đáng ghét vô cùng. Như thế này chẳng khác nào giết tôi cơ chứ!
“Không thể nào! Không thể là anh được!” – Tôi tiếp tục nói, giọng gần như lạc hẳn đi vì…shock – “Mà cho dù có đúng là anh, thì làm sao anh có thể nhớ được em? Đã hai năm rồi mà.”
“Ừ. Vốn dĩ là anh không nhớ. Nhưng anh vô tình nhìn thấy em trong buổi prom của trường em sau đó. Hôm đấy Kim có rủ anh đi mà.”
Prom? Lại còn như vậy nữa cơ à? Buổi prom của trường tôi năm ấy diễn ra vào mùa đông. Dù thời tiết khá lạnh, nhưng mọi người vẫn cố chọn cho mình những bộ trang phục thật đẹp. Vậy mà trong khi mọi người đều lựa chọn phong cách quyến rũ và sexy như của Kim, thì tôi lại hồn nhiên đi dự prom với chiếc áo khoác tai thỏ dài tới đầu gối và đi bốt với hai cục bông. Ôi, càng nghĩ tôi lại càng thấy xấu hổ!
Tại sao chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thôi mà tôi cảm thấy hình tượng của tôi hoàn toàn sụp đổ như thế này?
Vậy là trong suốt hai tháng qua, hình tượng “con nhà lành” của tôi chỉ là trò đùa trong mắt anh thôi sao?
“Vậy là khi em tới phòng tập, anh đã nhận ra em?”
“Ừ.”
“Vậy tại sao anh không nói gì?”
“Anh tưởng em lờ anh đi mà.”
“Xấu hổ chết mất thôi! Anh về đi! Em không dám nhìn mặt anh nữa đâu.”
Tôi nói rồi vội vàng quay lưng lại phía anh Khánh, khi mà tôi nhận ra rằng gương mặt mình bây giờ đang nóng phừng phừng lên vì xấu hổ. Ước gì bây giờ mặt đất có thể tách ra để cho tôi có chỗ mà chui xuống nhỉ?
“Gì thế?” – Anh Khánh phì cười trước bộ dạng của tôi hiện tại.
“Hu hu, trước đây em nói anh như thế, anh giận em lắm phải không?”
“Anh đâu có giận đâu. Anh đồng ý để em vào nhóm dù lí do của thằng Dương với Kim vô lí như thế còn gì?”
“Nhưng mà… nhưng mà… Trời ơi! Xấu hổ chết mất!”
“Thôi nào! Anh đâu có để bụng đâu.”
“Hu hu, em xin lỗi anh nhé!” – Tôi quay lại nhìn anh Khánh, mặt gần như méo xẹo hẳn đi – “Lỗi là tại em xớn xác.”
“Ừ. Không thể tin là em có thể quên được một người đẹp trai như anh!”
Tôi bị á khẩu bởi câu nói của anh Khánh, có phải anh vừa tự khen mình đẹp trai hay không? Anh lây cái tính tự sướng của anh Dương từ bao giờ thế này? Hơn nữa, tôi xin lỗi anh là vì đã…chửi anh cơ mà, có phải vì không nhận ra anh đâu. Ôi, anh Khánh đúng là người vô cùng khó đoán, từng câu nói và hành động của anh đều nằm ngoài khả năng dự đoán của tôi rồi!
“Haizz! Tại sao những điều tốt đẹp thì anh không nhớ, lại đi nhớ những cái như vậy cơ chứ?”
Tôi thở dài, bỗng dưng cảm thấy cuộc sống này thật không công bằng đối với mình. Anh Khánh nhìn tôi, và tôi lại bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh một lần nữa. Ánh mắt anh thật sự rất ấm áp, nhất lại vào ngày mưa như hôm nay nữa. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, nói nhỏ:
“Anh vẫn nhớ hết đó thôi, vậy nên em không cần phải suy nghĩ nữa nhé!”
“Nhưng mà_”
“Nếu khi đó em im lặng giống My, thì có lẽ bây giờ anh đã không thích em.”
Chương 14
Ads Tôi bực mình cái người tên Hoàng Dương kia vô cùng!
Cácbạnđangđọctruyệntạihttp:
Ngày hôm qua anh đã “phũ phàng” bỏ lại tôi ở Felling Tea, đến tối cũng không thèm gọi điện hỏi tôi có làm sao không nữa. Mọi khi, ngày nào anh cũng gọi điện cho tôi, có hôm còn làm bài tập giúp tôi qua điện thoại, vậy mà bỗng nhiên hôm qua “mất tích”, khiến tôi nằm chờ điện thoại của anh tới một giờ sáng. Anh đúng là quá đáng cực kì!
Tôi đã lơ đi chuyện này rồi, vậy mà sáng nay tôi đang ngủ ngon, anh lại réo điện thoại ầm ĩ cả lên, bắt tôi ăn mặc tử tế để ra ngoài cùng anh. Tôi vẫn còn thèm ngủ bởi vốn dĩ hôm qua đi ngủ khá muộn, vậy mà anh cứ giục loạn lên, khiến tôi cuống, ra ngoài còn vấp phải cạnh tủ nữa. Đúng là xui xẻo lắm mà!
Tôi đóng cổng, lạch bạch bước lại gần rồi leo lên cái Lambretta đáng ghét kia, giọng điệu thoáng chút gắt gỏng:
“Có chuyện gì thế hả anh?”
“Anh mượn em cả ngày hôm nay.”
“Nhưng mà anh phải nói là đi đâu chứ!”
“Đám cưới chị anh.”
“_CÁI GÌ? Dừng xe, anh dừng xe lại đi!”
“Em ngồi yên đi nào, làm sao thế hả?”
“Anh cho em xuống xe! Anh phải nói trước để em còn chuẩn bị chứ? Anh nhìn em xem!”
“Không cần đâu! Như thế này là được rồi!”
Tôi cứng họng, gục mặt vào vai anh đầy vẻ bất lực. Đám cưới chị anh, sao anh không nói gì với tôi từ trước cơ chứ? Tự nhiên sáng ra anh sang nhà tôi, tóm tôi đi, rồi lạnh lùng tuyên bố là đến dự đám cưới chị anh. Tôi nên chấp nhận chuyện này với thái độ nào bây giờ? Đến đám cưới chị anh, như thế chẳng phải là bây giờ tôi sẽ phải tới để gặp cả gia đình anh hay sao? Không được rồi! Tôi chưa chuẩn bị một chút gì hết, tôi không cảm thấy tự tin một chút gì hết! Anh đúng là giết tôi thật rồi! Đùng một cái lôi tôi đi thế này, tôi biết phải làm sao?
Trời ạ! Tôi đâu có ngờ được đâu! Sáng ngày ra anh gọi điện, tôi tưởng anh lại lôi mình đi đâu chơi, nên đâu có đề phòng gì. Ngủ dậy mắt nhắm mắt mở, tôi vơ đại áo sơ mi trắng cùng váy ngắn. Kể ra thì trông tôi cũng không tệ với cái phong cách nhẹ nhàng khác hẳn ngày thường này, nhưng việc rơi vào thế bị động thế này khiến tôi không thấy tự tin một chút nào hết. Bực mình thật, lẽ ra lúc ra khỏi cửa, nhìn thấy anh Dương mặt vest là tôi đã phải đề phòng rồi cơ chứ. Ăn hại, tôi đúng là ăn hại thật rồi!
Tôi dựa vào vai anh, khẽ làu bàu:
“Sao anh không nói với em từ trước?”
“Bây giờ mới có cơ hội nói.”
“Thôi đi! Sao tối hôm qua anh không gọi điện nói với em?”
Tôi bực bội, lấy tay…đấm nhẹ vào vai anh. Phải rồi, nếu tối ngày hôm qua anh gọi điện và nói cho tôi thì mọi chuyện đâu có ra nông nỗi này. Hay là hôm qua anh nói chuyện với Ly say sưa quá nên quên mất sự tồn tại của tôi rồi đây? Phải rồi, có khi tối hôm qua anh gọi điện với Ly thì đúng hơn! Ghét anh! Ghét anh!
Tôi tiếp tục nói, cố nén tiếng thở dài:
“Em nên mua gì bây giờ hả anh?”
“Mua gì?”
“Thì đi dự đám cưới chị anh mà, phải mua gì chứ?”
“Không cần đâu.”
“Ơ anh nói hay nhỉ? Không cần là không cần thế nào?” – Tôi bắt đầu cảm thấy bực bội, nguyên nhân chính là do cái kiểu ăn nói cộc lốc của anh.
“Thì anh thấy không cần mà!’
“Cái gì mà không cần cơ chứ? Anh trêu em đấy à?”
“Anh trêu em làm gì? Không cần phải mua gì hết!”
“Này! Anh thôi đi nhé! Nói nữa em ghét anh thật đấy!”
“Ya! Tôi còn chưa cưới cô mà cô đã đè đầu cưỡi cổ tôi như thế rồi à?”
.
.
.
Câu nói của anh Dương khiến tôi cứng họng suốt cả chặng đường đi, đến cửa hàng mua quà cưới và bây giờ là đứng tại khách sạn, tôi cũng không thể nào mở miệng ra nổi, mỗi khi nghĩ đến câu nói đó. Sao anh có thể nói… Tôi có bảo là tôi sẽ lấy anh đâu! Tôi còn chưa bao giờ nói là thích anh cơ mà. Hoang tưởng, anh đúng là hoang tưởng thật rồi! Còn nữa, trong trường hợp này chính anh là người bắt nạt tôi với cái giọng điệu cộc lốc, vậy mà dám nói tôi “đè đầu cưỡi cổ” anh là sao?
“Thôi, đừng ỉu xìu mặt ra như thế nữa!”
Tôi không buồn trả lời, chỉ lẳng lặng bước theo sau lưng anh. Dù đang cảm thấy vô cùng hồi hộp, nhưng tôi vẫn cảm thấy có chút choáng ngợp với không gian ở nơi đây. Tổ chức đám cưới ở khách sạn năm sao như thế này, chắc chắn không phải bình thường gì rồi. Từ ngoài cổng vào tới đây, tôi gần như bị
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




