watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11914 Lượt

giờ.

Dẫu biết là như thế, nhưng tôi vẫn không thấy thoải mái khi nhìn anh Dương nói chuyện với Ly. Tôi chưa thấy anh nói chuyện với một ai mà say sưa đến như vậy, ngay cả lần nói chuyện với Hotgirl Quỳnh Chi ở S-box cũng không có nữa. Giá mà tôi có chút hiểu biết về điện ảnh, thì giờ tôi đã có thể trò chuyện cũng hai người họ, chứ không bị loại ra thành kẻ ngoài cuộc như bây giờ.

Tiếng rưỡi đồng hồ cuối cùng cũng trôi qua, chưa bao giờ lâu đến như thế! Tôi uể oải đứng dậy bước xuống cầu thang cùng mọi người trong nhóm. Xuống đến nơi rồi tôi mới té ngửa ra: trời mưa. Sao lạ vậy nhỉ? Khi chúng tôi mới tới đây trời còn nắng lắm cơ mà, dự báo thời tiết cũng đâu nói rằng hôm nay có mưa. Vậy mà hiện giờ mưa ào ào như trút nước, cứ đà này chẳng mấy chốc sẽ ngập đường cho mà xem.

Tôi thật sự không thích trời mưa, nếu không muốn nói thẳng ra

là ghét. Mỗi lần nhìn mưa, tôi lại cảm thấy tâm trạng mình nao nao khó hiểu, và mưa cũng khiến đường phố xung quanh tôi bẩn kinh lên được. Ghét mưa là vậy, nhưng tôi lại rất thích không khí trời mưa! Dở hơi lắm phải không, khi mà tôi cảm thây vô cùng thích thú mỗi khi nhìn thấy mọi người vội vã trên đường để về nhà, hoặc núp dưới những mái hiên để tránh ướt. Hơn nữa mỗi khi trời mưa, cái mùi ngai ngái của đất lại sộc vào mũi tôi, khiến tôi cảm thấy gai người!

Anh Khánh thở dài, sau khi nhìn thấy “con” SH mới rửa sáng nay của mình nay đang “chìm nghỉm” trong biển nước:

“Khảo sát “dân tình” tí nhé! Hôm nay những ai mang theo áo mưa giơ tay nào!”

Tám trên mười sáu. À không, nếu tính cả Ly nữa thì sẽ là mười bảy. Chỉ vì hôm nay chị Hương – một Dancer khác trong nhóm về quê, mà thành ra bây giờ sĩ số lẻ loi như vậy đấy. Mà cái hội mang áo mưa, toàn là những người đi xe ga nên cốp rộng, có thể nhét đủ thứ linh tinh vào trong đó. Tôi đi xe số, hơn nữa hôm nay lại đi xe của Kim và dù sáng ngày ra mẹ có nhét áo mưa vào cặp thì tôi cũng đâu có đem, hôm nay bế giảng cơ mà. Nói tóm lại là hôm nay tôi không mang áo mưa!

“Ly đi gì về thế?” – Tôi quay sang hỏi Ly, khi mà bắt gặp cô bạn đang đưa mắt nhìn quang cảnh xung quanh khá ngán ngẩm và ái ngại.

“À! Mình đi xe buýt thôi.”

“Mà nhà Ly ở đâu thế?”

“Nghi Tàm cơ.”

“À! Vậy cùng đường với anh Dương rồi.”

Tôi buột miệng nói, xong rồi lại nhanh chóng cảm thấy hối hận vì lời nói của mình. Tôi cũng không biết vì lí do gì, nhưng mỗi khi nghĩ đến hình ảnh Ly cùng anh Dương nói chuyện say sưa ban nãy, là tôi lại cảm thấy khó chịu lắm. Biết không thể rút lại lời nói của mình, tôi đành miễn cưỡng nói tiếp:

“Hay là để anh Dương đưa Ly về nhé!”

“Này, có được không thế?” – Kim đột ngột xen vào khi thấy tôi nói như vậy. Tôi không hiểu được là ngày hôm nay có chuyện gì xảy ra với nó nữa.

“Anh Dương đèo Ly về được không thế?”

“Ừ.”

Tôi quay sang nhìn anh Dương, cố cười tươi như chẳng có chuyện gì xảy ra. Vậy mà tôi lại cảm thấy một chút hụt hẫng, khi nhận được cái gật đầu nhanh chóng đó. Tôi lảng tránh ánh mắt của anh Dương, quay ra nhìn biển nước mênh mông trước mặt mình. Ngập thật rồi. Biết làm thế nào để có thể về nhà đây?

Anh Khánh đưa tay kéo tôi vào hẳn bên trong mái hiên, khi nước mưa hắt mỗi lúc một nhiều hơn, rồi quay qua nói với mọi người trong nhóm:

“Nào! Bây giờ mọi người đưa áo mưa đây để sắp xếp, ưu tiên chị em phụ nữ trước nhé!”

Sau mệnh lệnh của “chỉ huy”, mọi người bắt đầu lục đục đưa áo mưa cho anh Khánh, trên gương mặt không giấu nổi sự ngán ngẩm. Tôi nhớ ban nãy mọi người còn hùa nhau uống trà sữa xong sẽ đi bi-a chơi, vậy mà bây giờ lại mưa thế này. Kể ra cũng tội nghiệp thật!

Giữa lúc chờ mọi người đưa áo mưa cho anh Khánh, tôi bắt gặp hình ảnh đơn độc của My. Con bé đang đứng nép mình bên trong mái hiên, tách biệt hẳn với mọi người, trong khi hai chân nó cứ di qua di lại trên mặt đất một cách vô thức, tạo thành những hình thù kì dị.

“Anh ơi! Để em xếp cho!”

Tôi lăm lăm tiến về phía anh Khánh, ngay khi một ý tưởng vừa lóe lên trong đầu. Nhìn thấy tôi, anh Khánh cũng nhanh chóng nhường đống áo mưa kia lại cho tôi, như thể sợ tôi tranh giành mà làm…rách vậy.

“Tuấn và Uyên này, nhà xa về trước đi nhé!”

“Dạ, cảm ơn “hảo tỉ tỉ”!”
Chương 13

Ads Tuấn hớn hở nhận lấy chiếc áo mưa từ tay tôi, rồi nhanh chóng mặc vào. Tuy rằng nhà Uyên cách đây có vài bước chân, nhưng nhà Tuấn lại ở xa đây lắm. Nhưng thôi kệ đi, hai đứa nó…tuy hai mà một mà. Với cả tôi cũng có kế hoạch hết cả rồi!

“Anh Dương!”

Tôi đưa áo mưa cho anh Dương mà không nhìn anh lấy một lần, bởi lẽ lúc này mắt tôi vẫn đang dán chặt vào chiếc áo mưa của anh. Hôm nay lại là một ngày mưa khác và tôi vẫn chưa có cơ hội để mặc nó. Hết hôm Valentine Trắng, lại tới hôm nay, xem ra tôi không có duyên với nó rồi!

Tôi đưa áo mưa cho anh Việt, yêu cầu anh đèo Kim về. Mặc dù lúc đầu Kim giãy nảy lên, dùng vô vàn lí do trời ơi đất hỡi để từ chối, nhưng cuối cùng dưới sự…dọa dẫm của anh Khánh, nó cũng đành chịu để cho anh Việt đèo về.

Sau khi phát xong áo mưa cho mọi người, chỉ còn một chiếc duy nhất, tôi quay qua đưa cho anh Khánh:

“Anh Khánh đèo My về nhé!”

My như thể bị giật mình trước câu nói của tôi. Bàn chân nó đã ngừng vẽ những hình thù kì dị trên cát. Thay vào đó, nó ngước lên nhìn tôi, điệu bộ như thể khó khăn lắm mới có thể thốt lên được:

“Thôi! Chị để anh Khánh đèo chị về đi! Em…”

“Em cái gì mà em? Hoàng đèo Trâm về rồi, không có ai đèo em đâu.”

“Chị Kim cũng đi cùng anh Việt rồi mà, chị về kiểu gì?”

“Nhà chị ngay Ngọc Hà rồi. Tí tạnh mưa chị sẽ đi bộ về.”

“Nhưng_”

“Thôi về nhanh đi! Mọi người đang đợi đấy!”

Tôi phủi tay, như thể chặn không cho My từ chối. Anh Khánh thấy vậy cũng đành nhận lấy cái áo mưa từ tay tôi, mặc vào rồi ra dắt xe. My thấy vậy bèn cun cút chạy theo sau lưng anh Khánh, tuyệt nhiên chẳng nói lời nào với tôi nữa cả.

Tôi vẫy tay chào mọi người, cố gắng nín cười khi nhận ra S.I.U của tôi thường ngày long lanh vô cùng, ngay tất cả lại lụp xụp trong những chiếc áo mưa, trông hệt như ninja vậy. Tôi cũng không quên mỉm cười trấn an anh Dương, ý nói rằng tôi không sao cả, khi vừa bắt gặp ánh mắt lo lắng của anh.

Quay trở vào Felling Tea, tôi cố tìm cho mình một chỗ trống để ngồi, với ý định đợi khi quán bớt đông khách, tôi sẽ ra xin chị nhân viên mấy cái túi nilon để về. Tôi đâu có ý định ngồi lại đây đâu. Mưa thế này biết bao giờ mới dứt, tôi không muốn lãng phí thời gian của mình mà ngồi ở đây một chút nào!

Ngay lúc đó điện thoại của tôi có tin nhắn. Tôi hơi ngạc nhiên khi biết đó là tin nhắn của anh Khánh.

“Ngồi đó tí anh quay lại đón! Đừng có mà đội mưa về. Anh quay lại mà không thấy đâu thì đừng trách!”

Tôi há hốc mồm ra kinh ngạc. Khi nãy tạm biệt mọi người, tôi đâu có thấy anh Khánh cầm điện thoại đâu, vậy mà sao bây giờ anh có thể gửi cho tôi một tin nhắn thần tốc đến vậy cơ chứ? Còn nữa, tại sao anh lại biết tôi định làm gì? Chẳng lẽ tôi dễ đoán như vậy hay sao hả trời?

.

.

.

Hơn một tiếng sau, anh Khánh mới quay trở lại đón tôi. Tôi cũng không ngạc nhiên cho lắm khi mà anh đi lâu đến vậy, bởi lẽ rất nhiều đường đang trong tình trạng ngập lụt mà. Tôi thanh toán tiền, rồi lò dò bước ra khỏi quán, sau khi nhận được điện thoại của anh.

“Em đã bảo là tạnh mưa rồi em về mà.”

Tôi lên tiếng nói, trong khi anh Khánh đang loay hoay cởi áo mưa ra, đồng thời đứng rũ rũ tóc cho khỏi bị nước mưa bám vào. Gấp gọn chiếc áo mưa rồi nhét vào trong cốp, anh Khánh quay lên nhìn tôi nói:

“Anh còn lạ gì tính em nữa. Nhàn rỗi sinh nông nổi mà!”

“Nhưng anh cũng không cần mất công như thế mà.”

“My bảo anh quay lại đón em.”

“Dạ?”

Tôi

hơi ngẩn người ra trước câu nói thẳng tưng của anh Khánh. Tại sao My lại làm như thế cơ chứ? Nó không nhận ra rằng tôi đang tìm cách giúp đỡ cho nó và anh Khánh hay sao chứ? Cái con bé ngốc nghếch này!

“My biết anh sẽ quay lại mà.”

“_”

“Mà em đang làm gì thế hả Linh? Em có nghĩ tới cảm xúc của anh hay không thế?”

“Dạ?”

“Đừng “dạ” nữa đi! Em biết người anh thích không phải là My, vậy mà em vẫn cố gán ghép anh với con bé.”

“Ơ! Em…”

“Anh biết em làm như thế để My không giận em nữa, nhưng em có nghĩ như vậy anh sẽ giận em không? Hơn nữa, hành động của em cũng khiến cho My cảm thấy khó xử.”

“Em xin lỗi anh!”

Tôi cúi gằm mặt, tuyệt nhiên chẳng còn lời nào để bào chữa cho chính mình. Anh Khánh nói đúng, tôi đã quá ích kỷ rồi, tôi chỉ biết nghĩ cho mình mà chẳng buồn đoái hoài tới tâm trạng của hai người họ. Anh Khánh đã thẳng thắn nói người anh thích là tôi, vậy mà tôi vẫn vô tư đi gán ghép anh với người con gái khác. Và cả My nữa, chắc chắn con bé khó xử lắm, nên mới bảo anh Khánh quay lại đón tôi như bây giờ.

“Thôi được rồi! Về thôi!”

“Vâng ạ!”

Tôi gật đầu, rồi nhẹ nhàng leo lên xe anh Khánh. Vậy mà chưa ngồi yên được ba giây, tôi đã vội vã nhảy xuống khỏi xe anh. Nhanh chóng nhận ra hành động khác thường của tôi, anh Khánh liền quay sang hỏi:

“Sao thế?”

“Xe anh cao, em bị vướng!”

Tôi vừa nói vừa chỉnh lại áo dài của mình. Cả ngày

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT