|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ánh mắt không hài lòng của anh. Ngoài bố mẹ tôi ra, thì anh Dương là người hay phàn nàn về chuyện tôi sụt cân nhất. Tối nào gọi điện cho tôi, anh cũng không dưới ba lần nói câu: “Cô làm ơn ăn uống tử tế cho tôi có được không?”. Tôi cũng lấy làm lạ, chẳng lẽ mọi người thích tôi béo hơn bây giờ sao?
“Học nhiều lắm cũng không nên đâu. Em nên chăm ăn vào!”
“Có phải em không muốn ăn đâu anh! Hồi đó em “nhỡ” uống nhiều thuốc linh tinh quá, giờ không ăn nhiều được ấy!”
Tôi “cãi” lại lời anh Khánh, thật ra là cố bao biện cho vẻ ngoài hiện tại của mình mà thôi. Anh Khánh vẫn đối xử với tôi rất tốt, vẫn quan tâm đến tôi rất nhiều, bất chấp việc tôi phũ phàng thừa nhận mình đã thích anh Dương ngay sau khi anh tỏ tình.
Vậy mà ngay sau khi cười tươi đáp lại anh Khánh, thì tôi lại cảm thấy không mấy tự nhiên vì bắt gặp ánh mắt không thoải mái gì của My. Con bé không tỏ thái độ gì cả, chỉ là nhìn thấy tôi và anh Khánh nói chuyện, nó cứ ngồi thu mình lại một góc, trông tách biệt hẳn với mọi người. Từ khi ra viện tới giờ, vì bận học nên tôi vẫn chưa có thời gian nói chuyện với My. Nhiều lần tôi cũng định hỏi chuyện, nhưng con bé lại tránh mặt. Cứ tưởng rằng chỉ có mình tôi là bị My đối xử như thế, ai ngờ anh Khánh cũng không thể nói chuyện được với con bé. My làm như thế này khiến tôi không biết phải làm sao cả. Nhiều khi tôi muốn nói cho anh Dương, nhưng như thế chẳng khác nào tự thú chuyện anh Khánh thích tôi. Tôi cũng muốn tâm sự với Kim, nhưng như thế chẳng khác nào phanh phui hết chuyện giữa My và anh Khánh, anh Khánh và tôi, tôi và anh Dương,… Trời ạ!
“Ê cẩn thận!”
Khi mà tôi còn đang ngẩn người ra suy nghĩ, thì bất ngờ cốc trà sữa của chị Trang đổ ụp lên áo tôi. Tôi bị choáng trong giây lát, vẫn không thể tin nổi vào chuyện vừa xảy ra. Ôi trời! Áo dài trắng đấy, chắc về mẹ tôi cạo đầu tôi mất! Tôi ngước lên nhìn chị Trang, ngay lập tức bắt gặp ánh mắt “long lanh” của chị.
“Hu hu xin lỗi cưng nha! Tại cái lão già này này, chị đưa mà không chịu cầm luôn.”
“Gì thế?” – Anh Việt ngay lập tức cãi lại sau khi bị chị Trang đổ thừa – “Em vừa đưa vừa cắm mặt vào điện thoại xong lại đổ cho anh hả?”
Thôi xin! Tôi có trách cứ gì hai người đâu cơ chứ? Cớ sao lại phải đổ tội cho nhau! Tôi thở dài, ngán ngẩm nhìn xuống chiếc áo dài của mình. Áo dài trắng và trà sữa socola, tuyệt vời! Tôi bắt gặp vẻ mặt lúng túng của anh Dương, khi mà anh định cởi áo ra đưa cho tôi, nhưng lại chợt nhớ ra cái áo khoác đã vứt ở phòng tập. Lỗi là do tôi và Uyên cứ trêu anh trời nóng mà còn mặt áo khoác, ai ngờ đâu anh đang tìm cách khoe cái áo mẹ mới mua cho ở bên Mĩ. Ôi đúng là trẻ con!
“Này Linh!”
Tôi giật mình vì tiếng gọi của anh Khánh. Sau khi đi ra ngoài một lúc, anh đã trở lại và ném cho tôi cái áo bóng chày, chắc là vừa lấy ở trong xe. Anh Khánh luôn để quần áo trong cốp xe để dự phòng. Thói quen của anh thật khó hiểu, nhưng cũng nhờ đó mà mọi người trong nhóm luôn có quần áo để dự phòng mỗi khi có chuyện.
“Em cảm ơn!”
Tôi nhận lấy chiếc áo của anh Khánh, tự nhủ rằng mình khá có duyên với chiếc áo này. Vậy mà ngay sau đó, tôi bắt gặp hai ánh mắt không lấy gì làm dễ chịu. Một là anh Dương, khi anh tỏ thái độ như mỗi lần tôi làm anh cảm thấy không hài lòng. Ơ hay! Tôi có làm gì để anh đâu cơ chứ? Tôi đã nghe anh kể rằng chuyện anh Khánh đánh anh, anh Khánh cũng đã lên tiếng xin lỗi. Kể cũng phải thôi, anh Dương đâu có làm gì sai, chỉ vì tôi mà lại bị ăn đòn oan!
Người thứ hai là My, khi mà con bé không nói không rằng, đôi mắt cứ nhìn chăm chăm vào hộp trà sữa trước mặt. Tôi định thi xong sẽ nói chuyện với My, nhưng cứ để con bé như thế này liệu có ổn không đây?
“Linh! Kim!”
Tôi rời mắt khỏi My, khi chợt nghe thấy giọng nói Sài Gòn quen thuộc vang lên bên tai mình. Ơ, là Ly à? Sao lại gặp cô bạn ở đây vậy? Ngày hôm nay Ly không tới trường bế giảng, tôi cứ nghĩ rằng cô bạn về Sài Gòn rồi cơ, cho dù chỉ còn mấy ngày nữa là thi và cái lí do đấy không hợp lí chút nào.
“Ly đi đâu thế?”
“Tất nhiên là vào đây uống trà sữa rồi.”
“Qua ngồi chung với bọn mình cho vui.”
“Thôi! Hai người đang đi với bạn mà.”
“Không sao đâu! Em qua đây ngồi cùng bọn chị đi!”
Ngay khi Ly vừa dứt lời, chị Mai đã đứng dậy kéo Ly lại gần chị ngồi. S.I.U là những người rất giỏi giao tiếp mà. Bằng chứng là những hôm tôi nằm viện, sau khi S.I.U từ bệnh viện trở về, bọn họ đã thuộc làu lí lịch của những người chung phòng bệnh với tôi.
“Chị đừng ngại! Bạn Linh hay bạn Kim thì cũng là bạn của bọn em hết.”
Hoàng hứng khởi nói, thằng nhóc luôn lắm điều như vậy mỗi khi nhìn thấy gái. Vì nó có ý tốt nên tôi bỏ qua thôi, chứ nếu không tôi đã đấm cho một cái vì cái tội gọi tên tôi trống không rồi.
“Sao hôm nay Ly không tới trường thế?”
Kim lên tiếng hỏi, trong khi mắt nó vẫn đang dán chặt vào chiếc điện thoại trên tay anh Dương. Giọng nó cũng đều đều, hoàn toàn khác xa dáng vẻ nhăn nhở, đùa cợt thường ngày.
“Nhà mình có chút việc.”
“Ừ! Cả lớp thiếu mỗi Ly.”
Kim tiếp tục nói, vẫn nhất định không chịu rời mắt khỏi cái điện thoại của anh Dương. Tôi không biết anh Dương và Kim đang xem gì trên điện thoại mà chăm chú như thế, nhưng tôi cảm thấy có đôi chút kì lạ. Mọi ngày Kim nói chuyện đều nhìn thẳng vào người đối diện. Dù nhiều lần nó có vừa nói chuyện với tôi vừa chơi điện tử, nhưng nó vẫn ngước mắt lên liên tục, để chắc chắn rằng tôi đang nghe những gì nó nói. Vậy mà hôm nay Kim không những không buồn để tâm đến Ly, mà thái độ của nó cũng thờ ơ thấy rõ. Những biểu hiện khác thường của Kim khiến cho tôi cảm thấy khó hiểu, chẳng lẽ Kim không thích sự hiện diện của Ly ở đây? Sao có thể như thế chứ, trước đây Kim còn vì bảo vệ cho Ly mà bị G7 đánh cơ mà.
“A! Em để ý, chị này cười giống chị Linh lắm nhé!”
Uyên đột nhiên reo lên, khi mà mọi người vẫn đang nhìn Kim chăm chăm. Uyên chống hai tay xuống bàn, hết nhìn tôi lại quay sang nhìn Ly, gật gù như thể phát hiện ra điều gì đó lí thú lắm. Khi mà mọi người nhất loạt quay sang nhìn tôi và Ly, chỉ trừ Kim, thì Uyên lại nói tiếp:
“Giống đúng không?”
Con bé nhìn Tuấn cười tươi, như thể chờ sự đồng tình của một người mà nó biết chắc chắn không bao giờ phản đối mình. Tuấn cũng gật gù hưởng ứng theo câu nói của Uyên:
“Ừ, công nhận giống.”
“Ừ giống đấy.”
“Linh mà bỏ lúm đồng tiền đi thì y hệt!”
…
“Chẳng thấy giống gì cả!”
Khi mà tôi đang loạn cào cào lên với vô số những lời nhận xét của mọi người xung quanh, thì anh Dương, sau khi (lại) hút sột soạt trân châu và rau câu, cũng ngẩng đầu lên buông câu phủ nhận chắc nịch. Tôi quay sang nhìn anh, nhận thấy anh lúc này cũng nhìn mình với một ánh mắt vô cùng khó đoán.
“Mắt thằng Dương có vấn đề rồi! Kim, em thấy giống không?”
Đến lúc này Kim mới chịu ngẩng đầu lên nhìn chúng tôi, sau khi bị anh Việt gọi đích danh. Nó nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt thậm chí còn khó đoán hơn cả anh Dương khi nãy. Kim nhún vai, giọng điệu thở ơ thấy rõ, rồi lại chúi mặt vào chiếc điện thoại của anh Dương:
“Em không ý kiến! Giống hay không thì sao cơ chứ?”
Dường như không chỉ có cá nhân tôi, mà hầu hết mọi người trong nhóm bắt đầu nhận ra thái độ khác lạ của Kim ngày hôm nay. Rốt cuộc thì có chuyện gì xảy ra với nó thế?
“Bạn thi trường gì thế?”
Trong lúc mọi người còn đang chú ý tới Kim, thì Trâm đột nhiên lên tiếng hỏi Ly, có lẽ là để tránh không khí khá căng thẳng vừa nãy. Tuy nhiên, giọng nói của cô bạn cũng không rõ ràng cho lắm, ngày hôm nay Trâm đã khóc khá nhiều mà.
“À! Mình thi Sân khấu Điện ảnh.”
Ngay sau khi Ly dứt lời, thì tất cả mọi người trong nhóm đồng loạt quay sang nhìn anh Dương, người duy nhất trong nhóm có ước mơ và đang theo đuổi cái ngành đầy cám dỗ đấy. Nghe Ly nói vậy, anh Dương không giấu nổi vẻ ngạc nhiên và thích thú, đã nhanh chóng…vứt cái điện thoại cho Kim để bắt chuyện với Ly:
“Thật hả? Anh cũng đang học điện ảnh này!”
“Vậy ạ? Ha ha, biết đâu sau này chúng ta sẽ đóng phim chung đó.”
Tôi á khẩu trước giọng điệu tràn đầy vẻ tự tin của Ly. Trong suy nghĩ của tôi, Ly là một cô bạn khá dịu dàng và nội tâm. Hằng này cô bạn chỉ đến lớp học rồi về nhà, không có giao tiếp nhiều với mọi người. Vậy nên tôi lấy làm ngạc nhiên lắm, khi thấy Ly bắt chuyện với anh Dương đầy vẻ hào hứng và tự tin như vậy. Đã vậy, Ly lại còn là người miền Nam nữa. Cô bạn mới chuyển ra Hà Nội sống được có một năm thôi, vậy mà dám theo đuổi cái ngành Sân khấu Điện ảnh, một ngành nghề đòi hỏi rất nhiều yếu tố. Ly quả thật là khá bản lĩnh, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài hiền lành.
Vậy là từ lúc đó tôi ngồi im, nhường chỗ cho anh Dương và Ly nói chuyện. Hai người họ nói chuyện say sưa tới độ không chỉ tôi, mà cả nhóm không ai có thể xen vào câu chuyện của hai người. Nhìn Ly nói chuyện với anh Dương như thế, tôi chẳng tránh khỏi tủi thân. Tôi một là sẽ thi Cao đẳng Du lịch, hai là sẽ thi Đại học Thương mại theo ý mẹ tôi, chẳng có một chút gì liên quan tới ngành nghề của anh cả. Tôi cũng không có xem nhiều phim, vậy là trước niềm đam mê của anh, sự hiểu biết của tôi chẳng có là bao để tôi có thể nói chuyện với anh như Ly bây
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




