|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đã là lễ bế giảng rồi. Có phải là nhanh quá hay không, khi mà tới ngày hôm nay, tôi đã phải chính thức chia tay thời học sinh của mình?
Trong khoảng thời gian gần đây, đúng hơn là từ khi ra viện, tôi gần như giành toàn bộ thời gian cho việc học. Bởi một lẽ đơn giản là gần một tuần nằm viện đã “ngốn” của tôi quá nhiều thời gian. Tôi đã ngu ngốc chọn cách từ bỏ tất cả đúng vào thời điểm nước rút, đề rồi bây giờ phải học nhiều gấp đôi những người bình thường. Cũng may là Kim luôn chép đủ bài hộ tôi, nó cũng nhiệt tình giảng lại cho tôi những chỗ mà tôi không hiểu nữa, nếu không thì tôi cũng chẳng biết làm sao. Được Kim giúp đỡ như vậy, nên tôi lại càng không dám buông lơi việc học hành. Vậy là “công cuộc” học hành của tôi về chuyên môn thì chưa biết như thế nào, nhưng lúc này đây tôi đã sụt đi tận bảy cân so với những ngày trước khi vào viện. Học hành là một chuyện, cái bụng kém đi nhiều sau khi được tôi nhét cho một đống thuốc linh tinh vào để tự tử cũng khiến tôi chẳng ăn uống gì nổi. Thôi thì để thi xong tốt nghiệp và đại học, tôi sẽ “chỉnh đốn” lại việc ăn uống sau vậy.
Dành hầu hết thời gian cho việc học là thế, song tôi vẫn kịp thời quan sát những gì đang diễn ra quanh mình.
Từ ngày tôi ra viện, bố mẹ tôi cư xử hoàn toàn bình thường với nhau, như thể giữa hai người chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra cả. Là con cái, tôi nên thấy hạnh phúc vì điều đó mới đúng. Nhưng tôi hiểu rằng một gáo nước đã hắt đi thì sẽ chẳng bao giờ lấy lại đầy đủ hay nguyên vẹn được. Trường hợp của gia đình tôi bây giờ cũng là thế thôi. Có hạnh phúc, có ấm êm, thì đó chỉ là cái vỏ ngoài. Tôi cũng hiểu được rằng tuy vẫn tỏ ra yêu thương gia đình tôi là như vậy, nhưng bố tôi chẳng thể nào dễ dàng cắt đứt liên lạc với người đàn bà kia. Ông đã nói rồi mà, giữa họ đã có một đứa con bằng tuổi tôi. Vậy nên trong lúc thi cử áp lực thế này, tôi cần bố tôi bao nhiêu, thì ắt hẳn người đó cũng cần bố như vậy. Đó là những mong ước rất đỗi bình thường của con người. Tôi là một đứa không thích bị san sẻ yêu thương, nhưng tôi cũng không có quyền gì để yêu cầu bố chỉ có thể yêu một mình mình.
Hằng ngày ngoài giờ đi làm, bố tôi hầu như cưa đôi thời gian: đến nhà người đàn bà đó rồi lại về với mẹ con tôi. Tôi không phải con ngốc mà không nhận thấy điều này. Cả mẹ tôi nữa, tôi đoán rằng bà cũng biết, nhưng vì tôi mà bà vẫn im lặng và nhẫn nhịn. Nhưng tôi tự hỏi mẹ tôi có thể chịu đựng đến bao giờ, khi tất cả mọi thứ trên đời này đều có một giới hạn nhất định mà thôi. Biết rằng mẹ làm tất cả là vì mình, nên tôi cũng biết thân biết phận, toàn tâm toàn ý cho việc học. Tôi biết chỉ có như vậy mới có thể khiến mẹ an lòng.
Và ngay lúc này đây, tôi không còn cô đơn hay ích kỉ che giấu tâm trạng của mình một mình nữa, bởi tôi đã tìm được cho mình một gia đình thứ hai. Tuy rằng lúc này không chỉ ba đứa đang ở trong năm cuối cấp là tôi, Kim và Trâm là phải lo cho việc học, mà trong nhóm còn rất nhiều người cũng đang là học sinh, phải lo cho bài vở của mình trong khoảng thời gian cuối kì, và trong giai đoạn này cũng không có buổi off hay buổi trình diễn nào, nên chúng tôi không còn gặp nhau thường xuyên như trước. Nhưng những cuộc gọi bất chợt, những tin nhắn động viên, luôn khiến mỗi người trong chúng tôi cảm thấy ấm lòng.
“Linh à!”
Tôi đang chìm trong suy nghĩ, bỗng dưng giật này mình bởi có một vòng tay đang vòng qua ôm mình chặt cứng. Không cần quay lại thì tôi cũng dễ dàng nhận ra đó là Kim rồi. Bình thường nó mạnh mẽ lắm, tự nhiên hôm nay lại tình cảm thế này, ắt hẳn là đang có tâm sự.
“Gì thế?” – Tôi nhẹ giọng hỏi lại Kim, khi mà khung cảnh xung quanh cũng như hành động của cô bạn thân khiến cho lòng tôi hiện lên những cảm xúc rất khó tả.
“Từ ngày mai tao không còn được học chung với mày nữa rồi.”
“Sao đâu nào! Tao với mày vẫn gặp nhau thường xuyên mà.”
“Ừ. Nhưng không còn được thế này nữa. Ở đây tao với mày có biết bao nhiêu kỉ niệm.”
Tôi cảm thấy cay cay sống mũi trước những lời nói của Kim. Nhẹ nhàng gỡ tay nó ra khỏi người mình, tôi quay lại, đưa mắt nhìn khoảng sân trường thưa thớt bóng người trước mặt. Bế giảng rồi, chia tay rồi. Sẽ không còn những bài giảng của thầy cô, cũng không còn những trò tinh nghịch của thời áo trắng. Đây đã là lần thứ ba tôi đứng lặng người đi mà nhìn khoảng sân trường thân thương mà xa vắng. Thời gian ơi, sao có thể trôi nhanh như thế?
Ngày chia tay cấp một, bù lu bù loa khóc rống lên, sau đó lại bật cười toe toét khi thằng bạn nhìn mình khóc mà lăn ra cười sằng sặc.
Ngày chia tay cấp hai, vội vã chạy ào lên sân khấu mà ôm chầm lấy cô chủ nhiệm cùng cả lớp, nức nở nói rằng không muốn rời xa nơi đây.
Ngày chia tay cấp ba, tôi vẫn chưa khóc, nhưng tâm trạng vẫn nặng nề nhiều lắm. Nếu có thể, thời gian ơi, làm ơn đừng trôi nữa! Tôi không muốn phải rời xa mái trường này một chút nào!
Suốt ba năm học dưới mái trường này, tôi chỉ có Kim là người bạn thân nhất. Đến khi chia tay rồi, tôi vẫn có thể gặp nó mỗi ngày, vậy mà giờ đây trong lòng tôi vẫn cảm thấy trống trải lạ thường. Gốc cây bàng, tán phượng già, phấn trắng, bảng đen,… Lần chia tay này là mãi mãi phải không?
“Tao không muốn lớn lên chút nào, Kim ạ.”
Tôi không nén nổi tiếng thở dài. Con người ta lạ lắm phải không? Khi còn bé, ta chỉ mong được lớn lên thật nhanh, để thoải mái làm những gì mình mong muốn. Vậy mà khi lớn lên rồi, thì ta lại thèm cái cảm giác bé bỏng, vô tư vô lo trong vòng tay bố mẹ biết bao nhiêu. Tôi cũng như vậy thôi. Mười hai năm đi học, không biết đã bao nhiêu lần tôi đã thầm rủa rằng cuộc sống này thật bất công với mình khi là học sinh phải “chìm nghỉm” trong vô số bài vở. Nhưng ngay bây giờ thôi, tôi lại mong thời gian quay lại, hoặc là ở mãi giây phút này thôi, để tôi được ở lại với trường thêm chút nữa, khi mà chỉ cần bước qua cánh cổng sắt màu xanh kia thôi, tôi sẽ không bao giờ là học sinh nữa.
“Linh! Kim!”
Tôi và Kim nhìn sang nơi phát ra tiếng nói. Là G7 với những đôi mắt sưng mọng nước vì khóc. Ngày hôm nay, con gái khối mười hai đều khóc, thậm chí có cả con trai, vậy mà tự dưng lòi ra tôi và Kim, là hai đứa đến giờ phút này vẫn chưa rơi một giọt nước mắt nào.
“Gì thế?”
Kim nhẹ giọng hỏi lại G7. Giờ phút này đây, tôi có cảm giác đối với Kim, G7 cũng là những người bạn rất thân thiết, rất đáng được quý trọng.
“Chụp ảnh nhé!”
Tôi và Kim nhanh chóng gật đầu trước nụ cười thân thiện khác hẳn ngày thường của Loan. Người ta nói rằng con trai dù đánh nhau, thì đến ngày hôm sau tất cả cũng vẫn là bạn; còn con gái đánh nhau, đến cả năm sau cũng không thèm nhìn mặt nhau nữa. Tôi vẫn giận G7, và tôi tin Kim cũng mang suy nghĩ giống tôi bây giờ. Đúng là không đơn giản hay dễ dàng gì để sẵn sàng bỏ qua cho những người đã gây tổn thương cho mình. Nhưng cuộc sống vốn không có quy luật nào cả, nếu cứ mãi cố chấp thì cuối cùng người thiệt thòi cũng chính là mình thôi. Ngày hôm nay đã là ngày ra trường rồi. Có thể rất lâu sau này, hay thậm chí là không bao giờ chúng tôi gặp lại nhau nữa. Vậy thì sao cứ phải cố chấp như thế, biến ngày hôm nay thành một kỉ niệm đẹp trong lòng chúng tôi không phải sẽ tốt hơn sao?
.
.
.
“Kim à! Hôm nay em mới biết là trông chị cũng nữ tính lắm đấy nhé!”
Hoàng khẽ lên tiếng trêu chọc, khi mà thằng nhóc nhận ra Kim ngày hôm nay vô cùng dịu dàng trong tà áo dài, khác hẳn phong cách sexy ngày thường của nó. Cả nhóm chúng tôi đã ngồi trong Felling Tea đến gần nửa tiếng rồi, mà Hoàng vẫn không thôi soi mói Kim. Nhưng mà Kim hôm nay cũng chẳng buồn phản kháng lại những lời châm chọc của Hoàng, khi mà giờ đây nó vẫn đang ngồi khóc thút thít khóc vì tiếc nuối những ngày tháng học sinh vừa qua của mình.
“Thôi đừng có trêu nó nữa!”
Anh Dương lên tiếng bênh vực Kim, sau khi ngồi hút sột soạt hộp trà sữa của mình. Tôi liếc nhìn anh, bỗng dưng cảm thấy buồn cười trước dáng vẻ của anh hiện tại. Mà từ ngày ra viện đến giờ, tôi vẫn cư xử với anh Dương như thể giữa chúng tôi không có chuyện gì xảy ra cả. Chẳng phải anh đã nói đợi đến lúc tôi thi đại học xong trả lời cũng được mà, bản thân tôi cũng đâu có thừa nhận là thích anh rồi đâu. Vậy là mọi chuyện chưa có gì chính xác hết, cho nên không nói có thể sẽ tốt hơn.
“Thôi nào Kim, Trâm! Hai đứa định khóc đến bao giờ thế? Nhìn Linh xem này, nó có khóc gì đâu.”
Anh Việt thở dài, khi mà hết Kim lại tới Trâm cứ ngồi một góc sụt sịt. Anh đúng là không tâm lí gì hết! Con gái vốn nhạy cảm hơn con trai, trong ngày chia tay thế này có khóc cũng không lấy gì làm lạ. Anh đã không hiểu cho hai đứa nó thì thôi, lại còn lôi tôi ra làm ví dụ. Theo lời của anh, chỉ trong chốc lát anh đã biến tôi thành đứa con gái vô cảm rồi đấy!
“Hí hí Linh Linh! Lần đầu tiên em nhìn thấy chị mặc áo dài đấy nha.” – Hoàng tiếp tục buông lời châm chọc khi mà nó bắt gặp gương mặt ỉu xìu như cái bánh bao nhúng nước của tôi. Hình như “ghẹo gái” là thói quen khó bỏ của thằng nhóc thì phải – “Mà sao dạo này chị gầy thế? Hồi mới tới phòng tập, nhìn chị tròn xoe, yêu ơi là yêu!”
Hoàng tiếp tục véo von, chẳng buồn để tâm lúc này tôi chỉ muốn đấm cho nó một cái. Tôi lén đưa mắt nhìn anh Dương và nhanh chóng bắt gặp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




