watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11936 Lượt

bỗng muốn được ôm lấy em,

Để mãi mãi chở che suốt đời,

Có thế nào tình cũng không bao giờ đổi thay”

Giờ thì tôi đã có thể hiểu vì sao khi anh Khánh hát, My lại ngây người ra đến như vậy. Bởi lúc này đây, tôi cá chắc mình cũng đang mang tâm trạng giống con bé. Trời ơi, sao anh Dương hát hay quá vậy? Giọng anh ấy thật sự rất nam tính, khiến tôi cảm thấy gai người. Đã vậy khi hát, anh còn liên tục nhìn tôi, thử hỏi như thế thì làm sao tôi…thở cho được?

Cái nhóm này, rốt cuộc là gì vậy? Sao lại quy tụ toàn những nhân tài như thế này? Trước là Tuấn, hôm nay thì là anh Khánh và anh Dương, liệu sau này chúng tôi còn “khai quật” ra tài năng ca hát của ai nữa đây? Ôi, càng nghĩ càng không thể tin được!

Anh Dương rời khỏi sân khấu, hăm hở tiến về chỗ chúng tôi, dọc đường đi còn cười đáp lễ với những người đang khen ngợi anh. Mẹ anh nói không sai, con người này đúng là ưa nịnh mà!

Ngồi xuống bàn, vội vã nhâp một ngụm café thật lớn, sau đó anh hồ hởi nói với mọi người:

“Thế nào? Hay không?”

“Dạ hay!” – Uyên là đứa lớn tiếng nhất, nó chẳng ngại ngần gì vỗ tay đôm đốp khen ngợi anh Dương, bất chấp việc để khá nhiều người quay qua nhìn đầy vẻ thắc mắc.

“Quá giỏi!”

Anh cười tít mắt trước lời khen ngợi của Uyên, bèn đặt tay lên vai anh Khánh, cả gan nhìn thẳng vào mặt “chỉ huy” mà…tự tán dương bản thân. Anh Khánh có lẽ coi đó như một lời…khiêu chiến, bèn hất nhẹ tay anh Dương ra khỏi người mình, lắc đầu đầy vẻ bất bình:

“Anh không chấp chú, chẳng qua là chú chơi piano thôi nhé!”

“Này này! Tài năng của tao rực rỡ như thế, mày phủ nhận là được hả?”

“Chứ còn gì nữa?”

“Nào, mày dám cá với tao không?”

“Cá thì cá, tao sợ mày chắc?”

“Ok! Vậy ai thua bao tiền tàu xe hôm về quê mày nhé!”

“Ok!”

Tôi há hốc mồm ra, trước màn so kè vô cùng trẻ con của hai người đứng đầu S.I.U. Hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà còn lôi nhau, lôi cả mọi người vào cái trò cá cược rất chi là vớ vẩn này. Người khiến tôi shock nhất chắc chắn phải là anh Khánh. Thường ngày anh điềm đạm là thế, phong độ là thế,… vậy mà chỉ vài câu khích bác của anh Dương, anh đã trở nên hiếu thắng vô cùng. “Đại ca” của chúng tôi, đúng là chỉ có anh Dương mới tìm ra cách khiến anh Khánh…lộ nguyên hình mà thôi.

Sau khi bị hai người “lùa” vào trò chơi nhảm nhí này, S.I.U buộc phải chia thành hai phe: một theo leader và một theo hotboy. Linh tính tôi mách bảo rằng trò chơi này sẽ không có kết cục…tử tế gì, vậy nên tôi phải tránh càng xa càng tốt. Vậy mà nhìn đi nhìn lại, cứ có người theo anh Dương, thì lại có người theo phe anh Khánh. Không ổn chút nào rồi, cứ thế này thì…

“Nhóc!”

Tôi bị giật mình bởi tiếng gọi của anh Dương. Ngơ ngác nhìn ra trước mặt, tôi không khỏi phì cười khi nhìn thấy đống ống hút được mọi người đặt trên bàn để…đặt cửa. Khoan đã, bảy và bảy. Hòa rồi. Ơ, như thế chẳng khác nào…

“Úi, chị Linh vinh dự nhé!”

Tuấn nhâm nhi tách café, khẽ nhướn mày đầy vẻ trêu chọc tôi. Đấy, ai cũng biết việc phải lựa chọn cuối cùng là khó khăn tới chừng nào mà. Tôi không muốn tham gia trò chơi này, vì không muốn làm mất lòng bất kì ai, nhưng rốt cuộc lại bị đẩy vào tình cảnh này đây.

“Linh chắc lại chọn anh Dương cho xem!”

Tôi thoáng nhăn mặt vì cái giọng “biết tuốt” của Hoàng, đó chính là lí do tôi cảm thấy ái ngại nhất trong trò chơi này. Tự hỏi tại sao không phải là anh Dương với người khác, hoặc là anh Khánh với ai đó, mà cứ là hai người này quanh quẩn trong cuộc đời của tôi vậy? Chọn anh Khánh hay anh Dương thì cũng sẽ làm mất lòng một trong hai người, nhất là trong tình cảnh của tôi hiện tại.

Thành thật mà nói, tôi sẽ chọn anh Dương. Tôi thích cái giọng nam tính ấy vô cùng, nhất là khi anh hát, ánh mắt anh chạm mắt tôi nữa chứ. Nhưng mà Hoàng cũng vừa nói rồi, nó tin chắc chắn tôi sẽ chọn anh Dương. Tôi sợ quyết định của mình sẽ làm cho anh Khánh nghĩ mình…không công bằng. Còn chọn anh Khánh thì đâu có xong, vừa dối lòng, vừa bị “ai đó” dỗi.

“Em không chơi đâu!”

Tôi khẽ phẩy phẩy tay từ chối, khi bắt gặp những ánh mắt chờ đợi đang hướng về phía mình. Trò này không có vui chút nào hết, tôi từ chối!

“Này, đâu có được!” – Anh Dương ngay lập tức gạt phắt đi – “Em không được ăn gian như thế!”

“Nhưng mà…”

“Nhưng với cả nhị gì? Em chọn đi, anh hay nó?”

Hầy, lại còn hỏi như thế nữa cơ chứ!

“Em cứ nói đi, bọn anh không trách em đâu!” – Trái ngược với bộ dạng dọa nạt của anh Dương, anh Khánh có phần mềm mỏng hơn trong cách…ép uổng tôi.

“Tóm lại là…em không thích bài nào hết!”

Tôi bị hai người này làm cho phát hoảng, vô tình buột ra một lời nói dối. Ôi, tôi nói gì thế nhỉ? Tại sao lại có thể nói dối trắng trợn đến nhường này? Anh Dương và anh Khánh hát hay như thế, mọi người trong quán cũng phải vỗ tay khen ngợi, vậy mà tôi lại dám phủ nhận tài năng của hai người đó hay sao?

S.I.U hoàn toàn câm lặng trước lời tuyên bố của tôi. Choáng nhất có lẽ là anh Dương, khi anh đang trợn tròn mắt kinh ngạc. Có lẽ anh chưa bao giờ tưởng tượng sẽ có ngày tôi phũ phàng “dìm” anh trước

mặt cả nhóm như thế. Tôi lấy hai tay che mặt, vội vã đứng dậy, tìm cách…chạy:

“Em đi vệ sinh nha!”

Nói rồi chẳng cần sự đồng ý của ai, tôi nhanh nhẹn chạy về phía nhà vệ sinh cuối dãy. Chỉ còn cách này thôi, ở lại không những bị bắt chọn, mà còn bị anh Dương cạu vì cái tội phát ngôn linh tinh nữa. Hừ, đã bảo không muốn tham gia rồi mà cứ bắt ép người ta!

“Ơ, My!”

Tôi khựng lại, khi tôi nhận ra người đang đi về phía mình là My. Phải rồi, sau khi chọn xong, My đã ra ngoài. Tất nhiên con bé chọn anh Khánh, điều này vốn chẳng có gì để bàn cãi cả. Tôi nhìn My, thoáng có chút ngại ngùng. Vốn định để thi xong nói chuyện, nhưng để yên như thế này liệu có ổn hay không?

“Chị em mình nói chuyện một chút nhé!”

“Vâng.”

My gật đầu, sau đó chăm chú đợi tôi nói tiếp, cả hai hoàn toàn quên mất là lúc này mình đang đứng trong…phòng vệ sinh. Tôi khẽ đan hai bàn tay vào nhau, đột nhiên cảm thấy bối rối khi đối diện với một cô bé kém mình hai tuổi.

“Hình như…hôm chúng ta đi xem phim, em cũng mặc chiếc áo này.”

“Vâng.” – My thản nhiên gật đầu, đồng thời cúi xuống nhìn chiếc áo phông Doraemon ngộ nghĩnh mà con bé đang mặc – “Đây là cái áo bị đổ pepsi ngày hôm đó!”

“Em thích anh Khánh từ khi đấy?”

“Không đâu chị, khi đấy em mới học lớp tám mà.” – My cười, có lẽ là do câu hỏi ngốc nghếch của tôi.

“Vậy thì…”

“Khi đó em chỉ coi anh Khánh như thần tượng mà thôi. Khi em từ phòng vệ sinh ra hành lang, anh Khánh có đứng đấy đợi em để xin lỗi. Vậy nên em mới để ý đến anh ấy. Em theo dõi từng hoạt động của anh ấy, xong rồi thích lúc nào không biết!”

“…Vậy còn chuyện em thích anh ấy, em nói với anh ấy sao?”

“Không chị ạ.” – My tiếp tục thẳng thắn trả lời tôi – “…Chỉ là hôm chị vào viện, anh Khánh rất lo cho chị, lại vì đánh nhau với anh Dương nên bị đuổi ra ngoài nữa. Lúc đấy em đi theo anh ấy, em chỉ muốn an ủi, nói rằng chị sẽ không sao đâu. Nhưng rồi đột nhien anh Khánh bảo em đừng thích anh ấy nữa, vì anh ấy không muốn khiến em đau lòng.”

Tôi im lặng lắng nghe giọng kể đều đều của My. Nó cố tỏ ra bình thản bao nhiêu, thì trong lòng tôi càng cảm thấy hụt hẫng bấy nhiêu. Anh Khánh đã nhìn ra tôi thích anh Dương thế nào, và anh cũng không khó để nhìn ra tình cảm của My dành cho mình. Bảo My đừng thích anh nữa, chẳng khác nào từ chối con bé. Anh vốn dĩ chẳng bao giờ muốn làm người khác khó xử, vậy sao trong chuyện tình cảm anh lại khiến My trở nên khó xử đến vậy cơ chứ? Đến giờ tôi đã hiểu được lí do vì sao gần đây My luôn tránh mặt tôi và cả anh Khánh nữa.

Con người dù mạnh mẽ hay chai sạn tới đâu, cũng có một giới hạn nhất định.

“Vậy…em còn giận chị không?”

“Một chút.” – Tôi hơi ngỡ ngàng trước câu trả lời vô cùng thẳng thắn của My – “…Em đâu cố ý giận chị đâu, chỉ là…chị khiến em ganh tị mà thôi.”

“_”

“Người anh ấy thích là chị, nên em chẳng có một chút tự tin gì để đối đầu với chị hết. Chị xinh hơn em, tốt hơn em, được mọi người quý hơn em,… và vị trí của chị trong lòng anh Khánh cũng cao hơn em nữa.”

“Khoan đã My!” – Tôi phải rất khó khăn mới có thể lên tiếng, sau khi thấy My cứ tự kể tội bản thân như thế – “Nhưng chị không thích anh Khánh.”

“Em biết, em biết chị thích anh Dương.”

“Em biết?”

Tôi tròn mắt ngạc nhiên, trước câu khẳng định chắc nịch của My. Chuyện này My biết từ khi nào thế? Tôi với anh Dương vẫn cư xử hoàn toàn bình thường trước mặt mọi người, đâu có biểu lộ hành động nào bất thường đâu. Đúng là… Dù là chuyện của cá nhân tôi, thì tôi cũng nhận thức chậm hơn mọi người xung quanh mà.

“Vâng. Trong nhóm ai cũng biết cả.” – My phì cười trước bộ dạng lúng túng của tôi – “Nhưng như thế đâu cấm được anh Khánh thích chị.”

“Vậy…chị phải làm sao để em hết giận chị?”

“Chị đừng nói như thế! Chỉ là em cố chấp quá thôi, cứ nghĩ đến việc em thua thiệt với chị là em cảm thấy tủi thân, nên em tránh chị, chứ chị không có lỗi gì đâu mà. Nhưng em cũng đã nhận ra, có thể em thua thiệt chị về nhiều mặt,

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT