|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nhưng tình cảm của em dành cho anh Khánh, chắc chắn hơn chị, phải không?”
Tôi nhìn My, khẽ mỉm cười, bỗng dưng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều trước câu nói của con bé. Nó vẫn thẳng thắn như khi thản nhiên nói thích anh Khánh với tôi. Như thế đủ để tôi hiểu, My vẫn chưa bỏ cuộc. Nếu nó bỏ cuộc chỉ vì anh Khánh thích tôi, chắc chắn tôi sẽ day dứt lắm.
“Em sẽ không bỏ cuộc, đồng ý với chị chứ?”
“Em trước giờ đâu có theo đuổi anh ấy đâu, chỉ là em luôn muốn được ở phía sau mà theo dõi, quan tâm đến anh ấy thôi mà.”
“Nhưng…”
“Em chỉ cần như thế thôi chị ạ.”
“…Vậy chị em mình làm hòa, được không?”
“Vâng.”
My nhoẻn miệng cười, một nụ cười vô cùng trong sáng. Tôi biết phải nói gì về con bé đây? Tôi chỉ biết rằng, cái tình yêu trong sáng của một đứa con gái mười sáu tuổi đầu như My thật là đẹp. Dám yêu nhưng không dám nói, dám chờ đợi nhưng không dám tấn công,… Nó giống như chính con người My vậy. Nhút nhát là thế, rụt rè là thế, nhưng vẫn hết mực chờ đợi, hết mực quan tâm và lo lắng đến anh.
Liệu cái tình cảm ngốc nghếch này, có đủ sức lay động trái tim của mùa thu xa xôi ấy?
Chương 16
Ads “Thời gian có thể làm mọi hồi ức phai nhạt, nhưng lại không đủ để chắp vá những tổn thương, khi nước mắt trong lòng hóa thành vết sẹo, em biến thành kẻ lạc đường trong định nghĩa kiên cường và yếu đuối.”
*****
Vậy là tôi cũng đã hoàn thành xong môn thi cuối cùng: Tiếng Anh.
Đây vốn không phải là môn tủ của tôi, nhưng dù sao năm môn còn lại tôi làm bài cũng khá tốt, nên tôi chẳng phải lo nghĩ đến chuyện sẽ trượt tốt nghiệp. Mục tiêu của tôi là bằng loại khá, vậy thôi. Với sự “giúp đỡ” khá nhiệt tình của các bạn thi cùng phòng, tôi tin rằng mình ít nhất phải được sáu điểm môn này. Thế là đủ.
Vậy nên bây giờ tôi có ba ngày để vui chơi, trước khi bước vào giai đoạn ôn thi đại học.
Thời tiết tháng sáu nóng như thiêu như đốt. Tôi uể oải rời phòng thi của mình và bước xuống sân trường, vừa đi vừa đưa mắt nhìn quanh, cố gắng để tìm thấy hình dáng quen thuộc của đứa bạn thân. Kia rồi, Kim đang đứng ở phía đối diện, vừa nhìn thấy tôi, nó đã cất giọng nói oang oang, vang khắp cả trường thi:
“Linh Linh, so đáp án với tao!”
“Dẹp đi!” – Tôi giật phắt lấy tờ đi thi từ tay nó, gấp làm tư rồi nhét vào cặp mình.
“Ơ hay…”
“Mày làm được tiếng Anh không?”
“Có! Môn tủ của tao mà!”
“Vậy thì thôi đi, đỗ là được rồi. Mày đỗ, tao cũng đỗ, xong nhé. Trong ba ngày này xin mày đừng nhắc đến thi cử!”
“Được rồi!”
Kim chun mũi trước câu nói của tôi, bộ dạng có phần bất mãn. Không phải tôi muốn làm cho Kim mất hứng, chỉ vì đã thi xong rồi, tôi không muốn bận tâm thêm về việc này nữa, lo nghĩ cả tháng qua chưa đủ hay sao? Dù chưa hoàn toàn được tự do, nhưng khi đi chơi thì không nên nói về chuyện học hành nữa.
“Linh! Kim!”
Tôi quay lại, khi nghe thấy giọng nói Sài Gòn nhẹ nhàng quen thuộc vang lên từ phía sau lưng mình. Nhìn thấy tôi, Ly nở một nụ cười thật tươi, rất dịu dàng. Ly tiếp tục hỏi, trước khi tôi kịp lên tiếng;
“Hai bạn làm được bài không thế?”
“Cũng ổn, Ly thì sao?”
“Tốt quá ấy chứ. Còn Kim?”
“Tốt.”
Kim trả lời, giọng điệu cộc lốc. Tôi lén đưa mắt về phía Kim, sau khi nhận thấy được một chút hụt hẫng từ sâu trong đáy mắt Ly. Có phải tôi quá nhạy cảm hay không, khi mà nhìn vào thái độ của Kim bây giờ, tôi lại cho rằng nó không thích Ly chút nào. Sao có thể cơ chứ, chỉ vì bảo vệ Ly mà Kim chấp nhận để G7 đánh, thì làm sao có chuyện Kim ghét Ly được? Nhưng bình thường Kim vốn rất thân thiện với mọi người, ngay cả G7 đã từng đánh nó, nó cũng có thể đối xử bình thường. Vậy mà chỉ riêng với Ly, Kim lại có một cách cư xử khác hẳn: thờ ơ, khó chịu.
“Trời nắng quá! Tự nhiên Ly thèm ăn kem, hai người đi cùng Ly nhé.” – Ly lên tiếng, có vẻ như thái độ của Kim cũng không khiến cho cô bạn phải bận tâm nhiều.
“Ơ, xin lỗi Ly nhé! Bây giờ mình với Kim phải đi có việc rồi, có hẹn từ trước mà. Lần sau chúng mình đi nhé!”
Ly nghiêng đầu lắng nghe tôi nói, dáng vẻ cô bạn rất dịu dàng và đáng yêu, trông trái ngược hẳn với vẻ ngoài lạnh lùng ở trên lớp. Dịu dàng và đáng yêu như vậy, Ly giống với tuýp con gái mà bố tôi hay kể. Nhưng kể ra tôi cũng có chút thắc mắc, trước giờ tôi vẫn tưởng con gái Hà Nội mới điệu đàng đến vậy, trong khi người miền Nam lại khá tự nhiên, không thích khuôn phép cơ.
“…À, các bạn đi Hải Phòng, phải không?”
Tôi tròn mắt trước câu hỏi của Ly, cảm thấy vô cùng ngạc nhiên khi cô bạn vừa nói rất chính xác một câu chuyện vốn không có liên quan đến bản thân mình. Đúng như lời Ly nói, bây giờ tôi và Kim vòng qua nhà Uyên, rồi cùng cả nhóm về quê anh Khánh chơi. Đồ đạc tôi đã vứt ở nhà Uyên từ trước rồi. Được đi chơi xa như vậy để giải tỏa, không thể trách việc tôi không muốn nhắc lại chuyện thi cử như ban nãy Kim đề nghị.
“Sao Ly biết?”
“À, hôm nọ mình có nghe anh Dương kể.”
Anh Dương? Tôi thoáng ngập ngừng trước câu nói ấy, không hiểu rằng Ly đang nhắc đến anh Dương nào? Hoàng Dương của S.I.U? Ly và anh có quen nhau hay sao? … À, phải rồi. Hai người đã gặp nhau một lần, tôi thậm chí còn đề nghị anh đèo Ly về nữa. Tôi vốn đã không quan tâm đến vấn đề này nữa, khi mà anh Dương nói anh không có gì với Ly hết thì tôi đã gạt chuyện này ra khỏi đầu rồi.
Đến lúc này, Kim mới chen vào câu chuyện của chúng tôi:
“Ly có vẻ thân với anh Dương nhỉ?”
“Không đâu, mình chỉ nói chuyện với anh ấy một chút thôi mà. Nhưng có vẻ như Kim không vừa ý?”
“Dương giống như anh trai mình. Mình phải giám sát anh ấy để báo với…“chị dâu” ấy mà.”
“À, ra là anh Dương có người yêu rồi hả?”
“Ừ.”
“Nhưng Kim đừng hiểu lầm nhé, mình không có ý gì với anh Dương đâu… Thôi mình về trước, gặp lại hai người sau nhé!”
Ly nói rồi đi mất, nhanh đến mức tôi còn chẳng kịp lên tiếng chào tạm biệt cô bạn. Đứng nhìn theo Ly một lúc, tôi mới sực nhớ ra mà quay lại hỏi Kim:
“Anh Dương có người yêu rồi à?”
“Không.” – Kim nhún vai, rồi tiếp tục sải bước.
“…Mày không thích Ly à?”
“Ừ.”
“Sao thế?”
Kim hơi nhíu mày trước câu hỏi của tôi. Nó nhìn theo dáng Ly đang khuất dần, gương mặt khẽ nhăn lại. Đôi mắt nó bỗng dưng trở nên thật khó hiểu, hoàn toàn khác với ngày thường. Ngẫm nghĩ một lúc, Kim mới đành lên tiếng:
“Mày đề phòng nó một chút, tao thấy nó không phải là người tốt.”
“Sao mày lại nói thế?”
Tôi có phần ngạc nhiên với câu nói của Kim, phải nói là rất ngạc nhiên mới đúng. Trước giờ trong mắt tôi, Ly vẫn là một cô bạn hiền lành, đáng yêu. Nói Ly không phải người tốt thì đúng là khó tin thật. Nhưng trước giờ, Kim vốn dĩ không phải đứa con gái thích đi đặt điều nói xấu người khác.
“…Thôi coi như tao chưa nói gì nhé! Có gì tao sẽ kể cho mày sau.”
Kim lắc đầu, gạt đi khi bị tôi hỏi vặn lại. Tôi không thích kiểu nói chuyện lấp lửng như thế một chút nào, nhưng Kim đã không muốn nói thì tôi cũng đành thôi vậy. Vốn dĩ Kim không phải một người như thế, vậy nên nó không nói ra thì ắt hẳn có nguyên nhân riêng. Hơn nữa Kim lại là bạn thân của tôi, tôi không muốn chỉ vì Ly mà chúng tôi có chút xích mích nào.
.
.
.
Tôi và Kim vội vàng lao xe tới nhà Uyên, nơi mà mọi người trong nhóm hẹn nhau từ trước. Bởi vì Uyên sống một mình nên S.I.U mới chọn nhà con bé làm nơi tập trung, để tránh việc bị phụ huynh phàn nàn vì quá ầm ĩ, lại có chỗ để để xe nữa. Phóng vội phóng vàng trên đường đến mức bị xe đâm, vậy mà khi đến nơi cả tôi lẫn Kim đều chưng hửng, khi phát hiện ra ngoài chúng tôi ra thì chưa có ai đến cả. Sau vài phút ngồi “rủa” thầm, tôi mới chợt nhớ ra rằng “cao su” là thói quen khó bỏ của S.I.U rồi. Ghét thật, làm tôi với Kim cứ cuống lên lo muộn, kết quả là bị xe đâm xây xước hết cả người.
Sự việc là ban nãy Kim đèo tôi tới đây, có đi ngang qua Doco ngay gần nhà Uyên để mua bánh cho mọi người. Vậy mà trong lúc đang đi chậm lại để dừng đèn đỏ, thì có một chiếc xe từ phía sau đột ngột lao lên, khiến cho Kim giật mình và mất tay lái. Kim thì bị trật tay, trong khi tôi rách cả mảng thịt ở chân. Đúng là xui xẻo! Trong lúc chờ mọi người, tôi đành phải mượn phòng tắm của Uyên để tắm, cũng như mượn Uyên một chiếc quần dài để thay, bởi lẽ ngoài chiếc quần ban nãy bị ngã xe tới rách cả ra, thì trong đống hành lí của tôi còn toàn váy và short ngắn cũn cỡn.
Chúng tôi đợi chán chê, S.I.U mới lò dò đi đến và thật không ngờ, cái người “cao su” nhất nhóm hóa ra lại là anh Dương. Đã bảo là mười giờ có mặt rồi, vậy mà anh vẫn hồn nhiên lăn ra ngủ, để anh Khánh phải gọi điện giục loạn lên mới cuống quýt dậy. May mà chúng tôi không xuống dưới nhà đợi theo đề nghị của Uyên, nếu không thì đúng là chết nắng rồi.
Hội con trai giúp chúng tôi mang đồ đạc lên ô tô, trong khi mấy đứa con gái thì còn đang đứng…chụp ảnh tự sướng. Tôi sau khi bị bắt vào chụp được hai kiểu, thì cuối cũng phải nhăn nhó xin thôi, bởi lẽ đứng nhiều khiến tôi đau chân quá. Kim cũng bị đau như tôi, nhưng nó lại là đứa thấy đông vui là chẳng thể nào bỏ qua được, nên mặc kệ cái tay đau, nó vẫn đang tưng tưng nhảy lên để
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




