watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11942 Lượt

làm sao thế?”

Nhìn chăm chăm vào cảnh vật hai bên đường, tôi cố hết sức để ngăn cho mình tiếng thở dài. Tôi thì đang mệt, vậy mà anh lại khiến tôi lo lắng nữa. Chị Nguyệt đi lấy chồng rồi, anh ở một mình trong căn nhà rộng lớn như thế, không buồn cũng không được. Nếu mấy ngày qua tôi không lo thi, chắc chắn tôi sẽ không để cho anh đi đêm như vậy. Anh bỗng nhiên khiến tôi có cảm giác anh giống như một đứa trẻ vậy, rất cần được tôi lo lắng, để tâm.

“Anh nhớ bố mẹ à?” – Tôi tiếp tục hỏi, khi thấy anh im lặng, ánh mắt nhìn đầy xa xăm.

“Không.”

“Nhớ chị Nguyệt?”

“Không.”

“Vậy sao thế?”

Tôi hỏi, cảm thấy rằng mỗi cái lắc đầu của anh đều khiến cho mình cảm thấy xót xa. Ánh mắt bỗng dưng trở nên như thế, sao có thể nói là không có tâm trạng cho được? Anh không biết rằng việc anh phủ nhận nó khiến cho tôi xót xa và tự ái đến dường nào đâu. Chính bản thân tôi cũng không ngờ rằng mình lại hụt hẫng đến như vậy nữa.

“Anh không sao đâu mà! Anh có phải trẻ con đâu mà suốt ngày đi nhớ bố mẹ.”

“Vâng.”

Tôi gật đầu, rồi lại quay ra nhìn cảnh vật bên đường. Tôi ghét anh! Khiến tôi lo lắng, lại còn khiến tôi tủi thân nữa. Sự thật thì tôi có chút ý nghĩa gì với anh không đây?

“Này, em giận à?”

Không trả lời anh, tôi quyết định nhắm mắt vào…giả vờ ngủ. Trong đầu tôi lúc này có khá nhiều cảm xúc lẫn lộn. Tôi cảm thấy đầu mình cứ quay mòng mòng, rồi hai con mắt vốn chỉ giả vờ ngủ, nay bắt đầu…díu hẳn lại.

.

.

.

Đến nơi rồi.

Tôi ngay lập tức tỉnh dậy mà chẳng cần ai phải gọi mình, khi cái mùi mặn chát của nước biển sộc vào mũi mình. Tôi không được đi biển nhiều, nhưng chẳng rõ vì sao mùi biển lại có ấn tượng với tôi mạnh mẽ tới như thế, chẳng bao giờ nhầm lẫn được. Nhòm qua cửa kính ô tô, tôi suýt thì reo lên khi nhận thấy một dải màu xanh sẫm hiện ra trước mặt. Anh Khánh thật may mắn khi có quê là biển như thế này.

Ô tô đỗ xe ở bến, sau đó mọi người bắt đầu lục đục kéo nhau xuống. Tôi là người rời khỏi xe cuối cùng, cốt chỉ vì không muốn cố phải tỏ ra cái chân vẫn bình thường trước mặt anh Dương, vậy mà anh lại hiểu nhầm rằng tôi đang giận anh, đúng là hết nói mà.

Vừa xuống tới nơi, đập vào mắt tôi lúc này chẳng phải cảnh biển thơ mộng gì, mà lại là hình ảnh con bé Uyên đang…say xe. Kể cũng lạ thật, con bé ríu rít trên xe cả buổi, đùa nghịch chán chê với Kim, thế mà vừa đặt chân xuống đất đã gục ngay thế kia.

“Em đỡ chưa?” – Tôi áp hai tay vào má Uyên, gương mặt nóng bừng và đỏ lừ của nó khiến tôi không thể không lo lắng.

“Xuống đây chắc không sao rồi.” – Anh Khánh vừa đưa tay lên sờ trán Uyên vừa nói – “Bây giờ về nhà anh nghỉ một chút là ổn thôi!”

“Vâng.”

Tuấn gật đầu trước đề nghị của anh Khánh, nhưng nhìn mặt thằng bé, tôi đoán rằng Tuấn chỉ trả lời bâng quơ thôi, chứ thật ra cũng không để tâm xem anh Khánh nói gì đâu, thằng bé đang lo cho Uyên lắm mà. Vậy mà khi Tuấn chưa kịp chạy lại đỡ Uyên, thì con bé đã gục ngay xuống. Tôi chỉ kịp đưa tay lên định đỡ Uyên, nhưng rốt cuộc cả hai chị em đều ngã lăn ra đường.

“Trời ạ! Em có làm sao không?”

Tuấn cuống quýt đỡ Uyên đứng dậy, giọng thằng bé lo lắng nhiều hơn là trách móc. Uyên không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu trấn an Tuấn cùng mọi người. Cùng lúc ấy, anh Dương với anh Khánh cũng kéo tôi lên. Anh Dương còn nhiệt tình phủi quần áo hộ tôi, vô tình chạm vào vết thương ở chân, đau không tả được.

“Chắc cảm nắng rồi, về nghỉ nhanh đi!”

“Vâng!” – Uyên thoáng thở dài trước lời “phán” của chị Mai, nó quay lưng bước đi cùng Tuấn, nhưng rồi sực nhớ ra điều gì, nó lại vội vã quay lại nói với tôi – “Chị Linh, em xin lỗi, chân chị_”

“Không sao! Đi nhanh đi em!”

Tôi vội cắt ngang lời Uyên, trước khi con bé vì quên mất lời mình dặn mà khai ra hết mọi chuyện. Chợt hiểu ra mình nói hớ, Uyên cũng đành im lặng mà quay đi tiếp. Nhưng tôi cũng không dám chắc là mình cắt lời con bé kịp thời, vì lúc này đây tôi cảm thấy như có ánh mắt đáng sợ nào đó đang lườm theo mình.

Mọi người theo chân anh Khánh về nhà. Hóa ra nhà anh tổ chức kinh doanh khách sạn, nên anh mới có thể hào phóng mà rủ tất cả chúng tôi về nhà mình ở. Ông bà anh Khánh cũng khá thoáng tính và…xì tin nữa. Sau một hồi chào hỏi, giới thiệu từng người một, ông bà cũng nhận ra chúng tôi đều mệt, nhất là Uyên, nên nhanh chóng xếp phòng cho chúng tôi đi nghỉ. Tôi, Kim, Uyên và My ở một phòng. Rộng rãi thật đấy, cho cả hội con gái ở trong phòng này có khi cũng vừa ấy chứ.

My đỡ Uyên lên giường nằm, trong khi Kim thì lục lọi hộp thuốc mà bà anh Khánh mới đưa để tìm xem có loại thuốc nào hữu dụng trong lúc này không. Rõ khổ thân Uyên, chán chê không sao, được đúng hôm đi biển thì lại lăn đùng ra ốm.

“Mọi người không phải lo cho em đâu, em nằm một tí là khỏi ngay. Em thề đấy!”

“Vâng. Cô nhớ lời cô đấy!”

Kim thở dài, tiếp tục lục tìm thuốc, thỉnh thoảng lại khẽ cắn môi khi vô tình động vào chỗ đau ở tay. Kim vốn không phải tuýp người thích nói những lời tình cảm, nhưng nhìn nó căng mắt ra để đọc những dòng hướng dẫn sử dụng nhỏ xíu trên hộp thuốc, tôi cũng biết rằng nó đang rất lo cho Uyên. Nhận ra sự quan tâm của mọi người, Uyên khẽ mỉm cười, một nụ cười rất yên bình. Đoạn, nó quay sang hỏi tôi:

“Lúc nãy em ngã lên người chị có đau không?”

“Theo em thì có đau không hả Uyên?”

Kim thở phào nhẹ nhõm, rồi ném lọ thuốc nó vừa tìm được cho My. My nhanh chóng đứng dậy ra lấy nước cho Uyên uống thuốc, không quên chen vào câu chuyện của chúng tôi với giọng điệu đầy nghi hoặc:

“Chân chị Linh sao thế?”

“À, khi nãy chị với Kim bị đâm xe.”

“Ấy, thế hai chị có sao không?”

“Linh thì chị không biết, nhưng chị đỡ chút rồi.” – Kim vừa nói vừa giơ tay mình ra khoe – “Mấy tiếng ngồi trên xe chị bắt anh Việt masage cho chị, ha ha!”

“Ác! Người yêu anh ấy mà biết thì chị no đòn!”

“…Anh Việt có người yêu rồi à?” – Tôi và Kim cùng đồng thanh sau câu dọa nạt của Uyên.

“Không! Em đang dọa mà, hai cái người này…”

“Ôi giời, làm chị cứ tưởng…” – Hai chúng tôi lại đồng thanh lần nữa. Thật lạ, sao bỗng dưng lại hiểu ý nhau đến thế này?

“Thế chị Linh đỡ đau chưa?”

“Chưa là cái chắc!” – Kim trả lời vội ngay khi My vừa dứt lời, chẳng để tôi kịp nghe ngóng gì hết – “Lúc nãy ông Dương lại còn động vào chân nó, ai khiến đâu cơ chứ, nhìn mặt tái xanh mà thấy thương. Đúng là Dương khùng!”

“Chị này, sao chị cứ suốt ngày kêu anh Dương khùng thế?”

Uyên nhăn nhó trước lời chê bai của Kim. Nhìn mặt nó lúc này, người ngoài có lẽ sẽ nhầm tưởng rằng con bé…thích anh Dương mất. Nhưng tôi hiểu tính của Uyên, nó chỉ đang buồn cười trước việc ăn nói “hỗn láo” với các đàn anh của Kim mà thôi. Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi sắp xếp đồ đạc từ balo ra ngoài. Thả người phịch xuống giường, My quay sang nhìn tôi, nhỏ nhẹ nói:

“Nếu chị đau chân thì đừng mặc quần bó như thế này nữa.”

“Ừ, chị cũng nghĩ vậy. Thôi chị đi tắm trước nhé!”

Tôi thở dài, cầm lấy một bộ quần áo rồi bước vào nhà tắm, trong khi ba người còn lại vẫn còn đang nằm nghỉ. Đúng là tôi chỉ nghĩ đến chuyện trước mắt là tạm thời mặc cái quần này để giấu anh Dương, chứ quên mất rằng nó là cái quần dài duy nhất mình mang theo. Hỏi mượn mọi người chắc cũng chả có, vì không ai đi biển mà lại mặc quần dài như tôi đâu. Ông trời không thương tôi chút nào, đó là lí do xác đáng nhất trong chuyện này rồi, hic.

Sau hơn một tiếng…kì cọ trong phòng tắm, quyết không để nước vào chỗ đau, tôi cuối cùng cũng phải hậm hực bước ra ngoài, chỉ vì Kim cứ đứng đập cửa ầm ầm, đòi cho nó vào tắm. Vậy nên tôi đành ra ngoài sân để phơi bộ quần áo mới giặt.

Vừa mở cửa phòng để bước ra sân sau, tôi đã thoáng rùng mình vì một đợt gió nóng thổi qua. Hôm nay đúng là đỉnh điểm của đợt nắng đây. Lúc còn ở Hà Nội, cùng mọi người đứng xếp đồ đạc có một chút thôi mà mồ hôi cũng ra ướt đẫm áo, trong khi đầu tôi thì đau dữ dội. Ôi, phơi quần áo nhanh rồi vào phòng thôi.

“Oái!”

Khi mà tôi vô tình bị thu hút về phía biển cả mênh mông sau khi phơi xong quần áo, thì bất giác bị một người nào đó nhấc bổng lên rồi đặt lên thành lan can. Giật mình, cộng thêm việc sợ độ cao, tôi bám vội vào cánh tay người trước mặt mình. Hàng lông mày vừa thoáng nhăn lại đã nhanh chóng giãn ra, sa

sau khi nhận ra mái tóc màu nâu vàng quen thuộc ấy.

“Anh không nghỉ à?”

“Tí nữa.”

“Ngoài này nắng lắm, anh ra đây làm gì?”

“Ngồi yên nhé!”

Anh nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang nắm chặt lấy áo anh của tôi ra, rồi từ từ ngồi xuống trước mặt tôi. Á, nhưng sao tư thế này giống…quỳ gối cầu hôn vậy? Bình tĩnh lại nào, trưa nắng quá khiến tôi sinh bệnh hoang tưởng rồi. Tôi lắp bắp lên tiếng, có cảm giác toàn thân mình đang cứng đờ ra.

“Anh làm gì thế?”

A, không được! Như thế anh nhìn thấy vết thương ở chân tôi mất!

“Ngồi yên anh bôi thuốc cho!”

“Dạ?”

“Lần sau đau chân thì đừng mặc cái quần dài đấy.”

Tôi im lặng, trong lòng thoáng có một cảm giác gì đó rất lạ. Giọng nói, ánh mắt của anh nhìn tôi lúc

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT