|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
này sao xót xa quá? Tôi sợ ánh mắt này vô cùng. Và đó là lí đó chính khiến tôi không muốn anh biết mình đau chân. Tôi muốn mình được lo lắng cho anh, chứ không phải suốt ngày làm anh bận tâm như vậy. Vết thương ở chân thì tôi ngồi im, không chạy nhảy gì cũng ổn thôi. Nhưng nhìn ánh mắt của anh, tôi lại cảm thấy trong tim mình đau lắm, tệ hơn nữa là nỗi đau ấy chẳng thể chạm vào. Cứ xa vời và lơ lửng.
“Anh biết…em đau chân từ khi nào thế?” – Tôi nhăn mặt vì thi thoảng anh khẽ chạm vào chỗ đau làm cho nó xót kinh khủng, nhưng vẫn có giữ cho giọng nói tự nhiên nhất có thể khi hỏi chuyện anh.
“Từ khi Kim bảo bị đâm xe.”
“Vậy ạ?”
Tôi gật gù, giả vờ tỏ ra hiểu chuyện. Tôi cắn chặt môi, vẫn cố để mình không kêu đau mỗi khi anh chạm tay vào chỗ rách ở chân. Mãi tới khi anh đứng dậy, lại gần tôi ngồi, tôi mới có thể lén lún thở phào một cái. Tôi vô thức đan tay lại với nhau, trong lòng thoáng chút bực bội, khi vừa tắm xong mà người đã dính đầy mồ hôi rồi. Nắng quá, nắng thế này đúng là giết người mà! Tôi quay sang nhìn anh, nhận thấy lưng áo anh cũng đang ướt đẫm mồ hôi, như thể phải đứng nắng cả tiếng đồng hồ vậy.
“Mồ hôi anh ra nhiều quá! Về phòng nghỉ một chút rồi đi tắm đi!”
“Ừ, anh đang đợi thằng Việt tắm cho xong. Em cầm thuốc vào đưa Kim này, bảo nó là Việt mua đấy!” – Anh vừa nói vừa dúi tuýp thuốc vào tay tôi.
“Vâng!… Nhưng mà, anh Việt thích Kim phải không anh?”
Tôi hỏi anh bằng giọng tỉnh bơ, hệt như cái lần trước đây tôi từng hỏi anh Khánh. Thật may, anh không thách thức tôi đoán như anh Khánh, mà thay vào đó, anh nhanh chóng gật đầu. Đấy, tôi biết ngay là anh Việt thích Kim mà! Mọi lần đi chơi, anh Việt toàn ngồi chung với Kim; ở phòng tập hay các buổi off, anh cũng toàn nhảy đôi với Kim nữa. Sự thật là chỉ có mỗi anh Việt mới luôn sẵn sàng chiều theo cái tính đỏng đảnh của con nhỏ đấy mà thôi.
“Sao anh ấy không tự đưa cho Kim nhỉ?”
“Thằng đấy…nhát Kim lắm!”
“Ơ nhưng mà đây là thuốc của Kim mà, sao anh lại lấy bôi cho em?”
“Em hâm quá, anh với Việt đi mua cùng nhau mà.”
“…Thế ạ? Mà khoan đã…hai người đi lúc nào thế?” – Tôi giật mình, mãi mới nhận ra một chuyện vô cùng quan trọng.
“Mọi người nhận phòng thì bọn anh đi luôn.”
“…Hai anh vừa về ạ?”
“Ừ.”
Tôi tròn xoe mắt nhìn anh. Cái cảm giác đáng ghét ban nãy nay lại hiện về. Anh Dương đúng là điên thật rồi, cả anh Việt nữa. Đường phố vắng tanh không một bóng người, dọc đường này lại chỉ toàn khách sạn, nghĩa là muốn đi tìm hiệu thuốc phải ra hẳn đường lớn và phải đi bộ rất lâu đấy. Ừ đúng thật, hai anh đi từ lúc chúng tôi mới nhận phòng cơ mà, đến giờ cũng phải hai tiếng rồi. Ôi ngốc quá, để hết nắng rồi đi cũng được mà, sao phải lao ra đường khi mà tất cả mọi người đều chui vào phòng chống nắng thế cơ chứ?
“Sao hai anh…hâm thế?”
“Bọn anh hỏi bà Khánh xem có thuốc không, không có mới phải ra ngoài mua mà.”
“Đi nắng thế này nhỡ ốm thì sao? Lại còn anh Việt nữa, mới đi nắng về đã lao ngay vào phòng điều hòa rồi tắm. Không được, phải gọi anh ấy ra!”
“Này!”
Anh Dương vội chạy theo tóm tay tôi, khi mà tôi đang hùng hổ lao về phía…phòng hội con trai. Tôi quay ngoắt lại nhìn anh. Trái ngược với ánh mắt ngây thơ của tôi thì ở phía đối diện, anh đang nhìn tôi đầy vẻ…kinh ngạc. Cốc nhẹ vào đầu tôi một cái, anh cất cao giọng giáo huấn:
“Nó đang tắm. Cô vào đấy làm gì?”
“Ơ…” – Tôi giật mình bởi câu nói của anh. Ôi trời, sao tự nhiên tôi vô duyên quá đáng! Xấu hổ chết mất thôi!
“Đi về phòng nghỉ đi, chỉ được cái xớn xác!”
“Nhưng mà…từ lần sau anh đừng như thế nữa nhé?!”
“_”
“Bọn em chỉ bị đau một chút thôi mà, các anh không cần phải tốn công như thế đâu.”
“Em không thích như thế hả?”
“Em… không…”
“Không thích quan tâm thật sao?”
“Không phải không thích… Nhưng mà…”
“Không sao cả!” – Anh Dương bỗng nhiên đưa tay ra xoa đầu tôi – “Quan tâm đến em khiến anh thấy dễ chịu hơn nhiều mà.f
Chương 17
Ads Năm giờ chiều.
Chúng tôi cuối cùng cũng có thể rời khỏi khách sạn để ra biển, khi mà nắng đã dần tắt. Đây chính là thời khắc quan trọng nhất trong ngày mà tất cả chúng tôi đều đã mong chờ, vậy nên chẳng ai vì ham ngủ hay ngại nóng mà trốn ở trong phòng, kể cái cái đứa ham ngủ bậc nhất là Kim. Hay đến Uyên, mới trưa nay còn lăn ra ốm, nhưng đúng như lời con bé đã nói, chỉ nằm nghỉ có một chút thôi mà nó đã có thể chạy nhảy tưng tưng khắp phòng, đánh thức ba chúng tôi dậy ra biển. Không gian yên bình của biển đã làm cho con người ta thay đổi hẳn.
Tôi chậm chạp bước đi trên cát, nơi nắng nhạt màu đang trải dài trên những bờ cát vàng. Mỗi bước đi tôi đều cảm thấy thật khó khăn, khi mà cát như thể đang hút chân tôi xuống vậy. Từ phía sau, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng nhõng nhẽo của con bé Uyên: “Tuấn, cõng đi mà!”. Mọi người đều phì cười trước gương mặt “cún con” của Uyên, song Tuấn vẫn chấp nhận cúi xuống để cho con bé trèo lên lưng mình. Ôi, đúng là ghen tỵ với hai đứa nhóc này quá đi mất!
Tôi đi dọc bờ biển, mặc cho những người còn lại còn đang nhảy múa, gào thét huyên náo cả một khoảng trời. Cuối cùng thì tôi cũng đành phải mặc quần short để rong ruổi đi chơi cùng mọi người, cho dù nhìn nó chẳng có một chút thẩm mỹ nào cả. Tôi thở hắt, chỉ muốn được nhảy xuống biển ngay lúc này. Tôi không biết bơi, nhưng lại cực kỳ thích cái cảm giác bị sóng đánh lên tận mặt.
“Kim!” – Tôi tóm lấy tay Kim, khi thấy nó đang chạy vội sau khi té nước vào người Hoàng – “Xuống biển bắt ốc với tao đi!”
“Chân tay thế này thì ốc iếc gì? Mày rủ anh Dương đi nhé, tao ra mua nước dừa đã!”
Kim nói rồi thoắt cái chạy biến đi mất, để tôi đứng chưng hửng phía sau. Cái con nhỏ này, đúng là vì ăn bỏ bạn. Tôi thở dài, quyết tâm xuống biển mò ốc một mình vậy. Hy vọng rằng nước biển không làm cái chân tôi xót thêm. Vậy mà khi vừa lon ton chạy ra gần bờ, thì tôi đã bị anh Dương tóm lấy vạt áo lôi lại.
“Rách áo em bây giờ!”
“Em đang làm gì thế?”
“Em…bắt ốc.”
“Chân tay thế này thì ốc iếc gì?” – Anh Dương lặp lại câu nói y như của Kim ban nãy, sau đó thì lôi xềnh xệch tôi đi – “Ra kia chơi với mọi người đã, rồi tí anh bắt ốc cho.”
Nghe anh nói vậy, tôi cũng đành ngoan ngoãn để anh dắt mình ra chỗ S.I.U đang đứng. Tôi không hiểu mọi người đang làm gì nữa, chỉ thấy ai nấy thi nhau…nhảy qua nhảy lại. Thấy chúng tôi đến gần, Uyên ngay lập tức nhảy xuống khỏi lưng Tuấn, hất hàm nhìn tôi và anh Dương đầy vẻ khiêu khích:
“Em chấp hai anh chị một đội đấy, đấu với em và Tuấn!”
“Vụ gì đây?” – Buông tay tôi ra, anh Dương đưa hay tay…chống hông, bắt chước y hệt bộ dạng hiện tại của Uyên, kể cả cái thái độ khiêu chiến kia nữa.
“Cưỡi ngựa giống trong Family Outing, hai anh chị dám chơi không?”
“Ok ok! Hai đứa đừng có hối hận đấy nhé!”
“Xì!”
Anh Dương vừa dứt lời, Uyên và Tuấn đã đồng loạt…bĩu môi, khiến cho mọi người phải phì cười trước sự hiếu thắng của hai đứa nó. Tôi không đáp lại, vì còn đang bận nghĩ về trò chơi này. Cưỡi ngựa giống trong Family Outing à? Hình như là tôi có biết. Luật của trò chơi đó là chia ra hai đội đấu với nhau, mỗi đội gồm hai người và phải cõng nhau. Chỉ cần đấu làm sau để có thể đẩy được người ngồi trên của đối phương ngã xuống nước là sẽ thắng. Ôi, trò chơi khá…bạo lực đây. Tôi lắc đầu, cười xòa cho qua chuyện, lâu rồi mới có dịp mọi người được chơi chung với nhau mà.
“Thỏa thuận vậy nhé. Đấu loại, ok?”
“Ok!”
Mọi người nhất loạt đồng ý với ý kiến của anh Khánh, sau đó nhanh chóng tản ra, ai nấy đều cuống quýt chọn đội cho mình. Ngay đến Kim đang đứng mua nước dừa gần đấy cũng ôm quả dừa huỳnh huỵch chạy lại mà vớ ngay lấy anh Việt. Tôi đứng nhìn mọi người nháo nhác chạy, vẫn nhất quyết không chịu buông tay anh Dương ra. Hừm, dại gì mà nhường anh cho người khác cơ chứ?
Sau khi chọn đội xong cho mình, chúng tôi bắt đầu chơi trò chơi, bắt đầu là vòng đấu loại giống như lời anh Khánh nói. Ngay ở vòng đầu này, chúng tôi đã phải “đấu” với Tuấn và Uyên, đúng như lời thách thức của hai đứa nó. Anh Khánh vừa ra hiệu, Uyên đã nhảy phắt lên lưng Tuấn, như thể thằng bé là…cái bị bông vậy, hic. Tôi không dám làm như thế với anh Dương, một phần cũng do anh lớn tuổi hơn tôi. Vậy nên nhờ sự giúp đỡ của anh Khánh và anh Việt, tôi cuối cùng cũng leo lên được lưng anh. Cũng may là sau khi ôn thi tôi đã giảm gần chục cân rồi, chứ không thì sụt lưng anh mất.
“Ha ha, chị Linh, em đến đây!”
Uyên ngồi vắt vẻo trên lưng Tuấn, giọng nói oang oang như thể thắng tôi tới nơi rồi ấy. Mọi người trong nhóm bắt đầu hò hét cổ vũ như trẻ con, tôi thật không ngờ bọn họ lại thích thú với trò chơi này đến thế. S.I.U không ngừng “gào rú”, khiến cho rất nhiều người xung quanh cũng bị thu hút sự chú ý và tiến lại gần xem chúng tôi chơi.
“Nhóc con, anh chị sẽ cho hai đứa “no” nước!”
Tôi chỉ tay về phía Uyên, ngang nhiên lên tiếng thách thức. Tôi chẳng hiếu thắng chút nào đâu, tôi chỉ là sợ nếu thua sẽ bị hai đứa nó tạt nước vào người mà thôi. Như thế thì…vô lễ quá, thôi để tôi với anh Dương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




