|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
của anh?”
My một mực hỏi anh cho bằng hết, con bé thật sự không giống với ngày thường, nghĩa là chỉ biết dạ vâng, chăm chăm nghe theo lời anh Khánh. Có thể lúc này tâm trạng My đang khá rối bời, vậy nên bao nhiêu trăn trở, bao nhiêu suy nghĩ của mình đều được con bé lôi hết ra mà nói với anh.
“Anh đã thay rồi.”
“Anh à! Tất cả những gì anh nói…đều chỉ là để an ủi em thôi, phải không?”
“Anh chưa bao giờ nói dối em cả! Anh không còn thích Linh nữa, nhưng anh không thể thích em ngay được, như thế mới là lừa dối em. Vậy nên nếu có thể, em hãy cho anh thời gian, được chứ?”
“Anh…anh nói thật?”
“Ừ. Anh cần thời gian để đón nhận lấy tình cảm của em. Nhưng nếu em phải đợi lâu quá, em có thể đến với một người con trai khác, anh sẽ không ngăn cản.”
-End flashback-
“Chị Linh! Tới nhà chị rồi kìa.”
Tôi giật mình bởi giọng nói của My vang lên bên tai, những dòng suy nghĩ về hôm ở biến cũng nhanh chóng tan biến. Tôi trả tiền taxi, mặc cho My cố tìm cách ngăn cản, sau đó bước xuống xe,… tôi làm tất cả mọi việc như thể đã được lập trình từ trước. Đầu óc tôi lúc này vẫn còn đang lan man ra tận đâu không rõ, chỉ biết rằng thật khó có thể tập trung vào những gì đang diễn ra ở hiện tại.
“Chị Linh! Đợi em chút!”
My bước xuống khỏi taxi, nó lớn tiếng gọi tôi khi mà chỉ còn vài bước nữa là tôi sẽ đến cổng nhà. Tôi nhanh chóng quay lại, khi nhận ra một chút gì đó khá nghẹn ngào từ trong giọng nói của con bé.
Trời Hà Nội bỗng dưng lại đổ mưa. Cơn mưa rào thứ hai trong ngày trút xuống lòng đường những đợt nước buốt lạnh.
“Hai tuần nữa em đi du học.”
Tôi toan chạy lại kéo tay My vào trong nhà cho khỏi ướt, song những lời vừa phát ra từ miệng con bé khiến tôi khựng hẳn lại, không khỏi cảm thấy ngỡ ngàng. Từng đợt mưa vẫn quất mạnh vào dáng người bé nhỏ của My, vậy mà nó vẫn đứng yên, đôi mắt nhìn về phía tôi chực trào ra như sắp khóc.
“Đi du học?… Tại sao?” – Tôi bàng hoàng hỏi, giọng nói không thể giữ nổi bình tĩnh.
“Bố mẹ em muốn như vậy.”
“…Vậy còn anh Khánh?”
Tôi buột miệng hỏi, tất cả kí ức liên quan đến anh và My những ngày còn ở biển ồ ạt hiện về trong tâm trí. Anh Khánh đã nói My hãy cho anh thêm chút thời gian, nghĩa là sẽ tới một ngày anh và con bé có thể chính thức đến với nhau. Dù nhanh dù chậm, thì ước mơ của My cũng dần dần trở thành hiện thực rồi. Vậy sao đột nhiên con bé lại bỏ cuộc giữa chừng với lí do bố mẹ muốn đi du học như vậy cơ chứ?
“Anh Khánh thì sao hả chị?” – My cười, nụ cười nhạt nhòa dưới cơn mưa rào xối xả.
“Chẳng phải anh Khánh nói em hãy đợi anh ấy sao?”
“…Anh ấy kể cho chị nghe à?” – My giật mình trước câu hỏi của tôi.
“Chị xin lỗi. Chuyện anh Khánh và em ở biển, chị vô tình nghe được. Chị xin lỗi em.”
“Vậy ạ?” – My ngẩn người ra, đôi mắt con bé nheo lại, phảng phất chút nghi ngờ – “…Nhưng chắc em không đợi được anh Khánh rồi. Những lời anh Khánh nói ngày hôm ấy, cốt cũng chỉ để an ủi em mà thôi. Sẽ chẳng bao giờ em có thể chạm vào trái tim của anh ấy.”
“Em đang nói linh tinh gì vậy? Sao em có thể cho rằng những lời đó là anh ấy nói dối cơ chứ?… Em đợi chị chút!”
Tôi mở cửa, chạy vội vào sân, lục tìm đồ trong đống áo mưa mẹ đang treo trước cửa. Cầm chiếc áo mưa con thỏ trên tay, tôi chạy trở ra chỗ My, nhét chiếc áo vào tay con bé. My tròn xoe mắt nhìn tôi, rồi nó bật cười ngây ngô:
“Đằng nào em cũng ướt hết rồi mà chị.”
“Không, cái này…chị trả nó lại cho em. Năm ngoái, khi chị mắc mưa ở hiệu sách, em đã mang áo mưa ra cho chị, nhớ chứ?”
“…Vâng.”
“Hồi mới vào nhóm, có mấy lần chị đã mặc chiếc áo mưa này, nó cũng là chiếc áo mưa ở trên điện thoại anh Khánh lúc mọi người nhìn thấy.”
“…Em không hiểu chị nói gì.”
“Chị hỏi em điều này được chứ?” – Tôi tiếp tục nói, sau khi nhận được cái gật đầu chấp thuận từ phía My – “Cuộc thi hiphop hai năm trước, hồi DMC thua ấy, em có đến xem, phải không?”
“Vâng.”
“Em đã gặp anh Khánh?”
“Sao chị biết?” – Giọng My toát lên đầy vẻ ngạc nhiên – “Anh Khánh kể cho chị nghe sao? Không thể! Anh ấy quên rồi mà!”
“Sao em không tự mình đi hỏi anh ấy xem? Chị không biết chuyện gì đã xảy ra ngày hôm ấy, nhưng My ạ, anh Khánh vẫn luôn nhớ đến người con gái trong chiếc áo mưa ấy, anh Khánh đã tưởng nhầm là chị. Sự thật thì, người anh Khánh thích là em My ạ. Vậy nên, chỉ cần em gặp anh ấy và nói lại tất cả, chị nghĩ…”
Tôi bỏ dở câu nói, khi nhận thấy rằng có vẻ như những lời tiếp theo sẽ không thể lọt vào tai My được nữa. Con bé cứ đứng sững người ra giữa trời mưa, gương mặt bàng hoàng không tin vào câu chuyện tôi vừa kể. Đôi mắt trong vắt của con bé thoáng lay động, như thể để kiểm tra xem những gì tôi vừa nói có phải là lừa dối không nữa.
“Chị lừa em!”
My yếu ớt phủ nhận. Tôi biết, chuyện này thật không dễ dàng gì để cho con bé có thể tin được. Ngay bản thân tôi khi nghe anh Khánh nói đến, cũng cảm thấy tất cả như một câu chuyện cổ tích vậy.
“Chị nói thật mà! Nếu không nghĩ chiếc áo mưa đó là của chị, anh Khánh đã chẳng nhầm tưởng là thích chị đâu.”
“Nhưng như thế thì thay đổi được gì chứ?” – My lắc đầu chua chát – “Em sắp đi du học rồi.”
“Nhưng…”
“Chị à, em xin chị đừng kể lại chuyện này cho anh Khánh nghe, được không?”
“Tại sao?”
“Anh Khánh vốn không thể thích em được, những lời anh ấy nói ở biển chỉ là để an ủi em mà thôi. Nếu anh ấy nhớ lại đã gặp em ở đêm thi ấy, có thể suy nghĩ của anh ấy cũng sẽ thay đổi như lời chị nói, nhưng em không muốn là cái bóng của chính mình trong quá khứ. Nếu anh Khánh thật sự thích em, em muốn anh ấy sẽ thích chính con người em, chứ không phải là kỉ niệm ngày hôm ấy.”
“Nhưng…nhưng chỉ còn hai tuần?”
Tôi dường như líu hết cả lưỡi lại sau khi nghe những lời tâm sự rất chân thành của My. Tôi lại một lần nữa đánh giá thấp con bé, cứ tưởng rằng chỉ cần để anh Khánh chịu quay lại mà để ý đến sự hiện diện của My, con bé sẽ chấp nhận dù với bất cứ lí do gì. Hóa ra đâu có phải! My hiền lành và nhút nhát, nhưng nó vẫn có chính kiến riêng của mình, đâu có quá phụ thuộc vào tình cảm với anh Khánh đâu cơ chứ.
“Vâng. Em sẽ chỉ chờ anh ấy hai tuần nữa mà thôi!”
.
.
.
Tạm biệt My, tôi quay trở về nhà của mình. Bây giờ đã là mười một giờ đêm rồi, vậy mà nhà vẫn còn sáng đèn. Thật ra thì khi chạy vào sân để lấy áo mưa đưa trả My, tôi cũng đã nhận ra điều này rồi. Điều này thật không hay chút nào, vậy là bố hoặc mẹ tôi còn thức, cũng có thể là cả hai. Xui quá! Tôi không muốn gặp bố trong tình trạng này, cũng không muốn để cho mẹ phải bận tâm về mình thêm một chút nào nữa. Nói chung là lúc này tôi chỉ muốn được ở một mình mà thôi. Cả ngày ở bên S.I.U tôi đã vui hơn được một chút, nhưng rốt cuộc thì cuộc hội thoại với My lại khiến tất cả quay lại trạng thái ban đầu.
Tôi đẩy cửa rồi bước vào nhà, cố nén tiếng thở dài. Bố tôi vẫn đang thức, ông vẫn đang ngồi trên chiếc ghế sofa quen thuộc, dáng vẻ nặng nề hơn thường ngày rất nhiều. Tôi nhìn bố mình, cảm thấy có một điều gì đó nhói đau trong lồng ngực. Ngày hôm nay trước sự xuất hiện của Ly, tôi đã bỏ chạy khỏi nhà như một đứa trẻ con, phũ phàng bỏ mặc những tiếng gọi rát tận cổ họng của ông. Bố tôi có vấn đề về cổ họng, đó là hậu quả của việc hút quá nhiều thuốc, vậy mà ngày hôm nay tôi lại không mảy may để tâm đến điều đấy. Tôi thật đáng chết vô cùng!
“Linh! Sao con ướt hết thế này?”
Bố tôi giật mình trước những tiếng động tôi vô tình tạo ra khi bỏ dép ở phía ngoài cửa. Ông vội vã chạy lại hỏi tôi, mặc kệ việc tôi vẫn đang tìm cách lảng tránh ánh mắt của ông. Tôi toan định lắc đầu, trấn an bố rằng mình không sao cả, vậy mà cơ thể lại “biểu tình”, đua nhau hắt xì tới gần chục cái.
“Con có lạnh không, để bố đi lấy sữa nóng cho nhé!”
“Thôi bố, con ghét uống sữa mà.”
“Vậy để bố pha trà cho con nhé!”
“Thôi ạ! Sao bố chưa đi nghỉ ạ?”
“Ừ…bố đợi con.”
Tôi chậm rãi tiến lại ghế ngồi, ngay sau khi nghe thấy bố nói vậy. Tôi đã đoán trước được lí do vì sao ông thức, vậy mà vẫn giả vờ ngô nghê hỏi như vậy đấy. Bố cũng ngồi xuống ngay sau tôi, ông đưa cho tôi chiếc khăn mặt, hệt như anh Dương sáng nay vậy. Nhận ra điểm chung giữa hai người đàn ông mà tôi yêu quý nhất, tôi không khỏi cảm thấy một chút vui mừng.
“Chuyện ngày hôm nay, bố xin lỗi. Bố không ngờ hai đứa lại chơi với nhau nhau.”
“Bố không biết chuyện đó sao?”
“Ừ, bố không biết gì cả. Trước đây Ly chỉ nói rằng hai đứa học chung lớp, nhưng không nói chuyện. Chuyện này quả thật hết sức…”
“Vâng…”
“Con ghét Ly lắm, phải không?”
Khóe miệng tôi chợt nhếch lên khi nghe bố hỏi vậy. Bố tôi với anh Dương, sao hai người đó lại giống nhau đến như vậy cơ chứ? Cả hai người đều cho rằng tôi sẽ ghét Ly. Tôi có thể ghét Ly không đây? Ghét Ly vì đã gián tiếp khiến gia đình tôi tan vỡ? Tôi không nghĩ như vậy. Tận trong thâm tôi, cảm giác của tôi dành cho Ly không phải là oán ghét, chỉ là một điều gì đó khá hụt hẫng và tiếc nuối.
Bỏ ngoài tai câu hỏi của bố mình, tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




