|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
có can thiệp vào chuyện của anh.”
“Nếu anh không muốn em can thiệp vào chuyện của mình thì cố giữ người yêu mình chặt vào, đừng có biến Linh thành chị Quỳnh Chi thứ hai.”
“Em im đi!” – Anh Dương lớn tiếng quát – “Đừng bao giờ nhắc tới Quỳnh Chi nữa! Chẳng phải tất cả đều là ý của em hay sao?”
“Nếu anh tin tưởng chị ấy thì đâu có nói ra những lời nặng nề đến như vậy? Chia tay với Quỳnh Chi là do anh, anh còn định đổ thừa cho em đến bao giờ?”
“Quân! Cậu thôi đi!”
Tôi vội vã chạy lại chặn lời Quân nói, đồng thời đỡ lấy cậu ta, khi những lời đấy nhất định sẽ có tác động không nhỏ đến anh Dương. Bản thân anh vẫn chưa bao giờ tha thứ cho chính mình vì những gì anh đã nói với chị Quỳnh Chi. Tôi không muốn Quân hay bất kì ai vin vào chuyện này để làm tổn thương anh cả.
Tôi đưa mắt nhìn anh, cố tỏ ra bình thường nhất, như thể vẫn giận anh về chuyện ngày hôm nay:
“Muộn rồi, em về trước nhé. Anh đèo My về rồi về nhà sớm đi, nhớ đi đường cẩn thận.”
“Ừ, em cũng cẩn thận.” – Anh gật đầu đầy miễn cưỡng, giọng nói ấm áp vừa nãy nhanh chóng biến mất – “Nếu em có chuyện gì_”
Quân thở dài, nhanh chóng cắt lời anh:
“…Thì em sẽ chịu trách nhiệm.”
Chương 27
Ads Tôi trở lại taxi với một đống bông băng thuốc đỏ tên tay, cảm thấy thật may mắn khi hàng thuốc thứ năm dọc đường về vẫn còn mở cửa. Quân lúc này đang nằm gục đầu xuống ghế, có lẽ cậu ta ngủ rồi khi hai mắt đã nhắm nghiền, tôi cũng không chắc nữa. Rời khỏi khách sạn, tôi đã bảo Quân nên tới bệnh viện nhưng cậu ta nhất quyết không nghe, bắt taxi rồi nằm lăn ra như thế này đây. Tôi ghét những đứa con trai cố tỏ ra mình là anh hùng lắm đấy nhé. Bộ dạng của Quân bây giờ giống như một kẻ may mắn thoát khỏi chiến trường mà trở về vậy, tôi đúng là xui xẻo tận mạng khi hôm nay đi chung với cậu ta.
“Đau!”
Quân hét lên, khi mà tôi “vô tình” ấn quá mạnh vào vết thương ở tay của cậu ta. Quân chảy máu nhiều quá, mà tôi thì không dám nhìn thẳng vào những chỗ chảy máu đấy, nên đành…quơ bừa, trúng đâu thì trúng. Ai ngờ lại khiến cậu ta đau như vậy.
“Đáng đời!” – Tôi nhét tuýp thuốc vào tay Quân – “Cậu tự bôi đi, nếu không muốn tôi làm đau.”
“Tôi mệt lắm, hộ đi.”
Quẳng lại tuýp thuốc xuống, Quân cộc lốc nói rồi lại tựa đầu vào ghế. Nếu tôi đập cậu ta thêm mấy cái, liệu có chết được không nhỉ? Miễn cưỡng nhặt tuýp thuốc lên, tôi đành phải nhẹ nhàng bôi cho Quân.
“Từ lần sau, đừng bao giờ nhắc đến Quỳnh Chi với anh Dương nữa. Nếu hôm nay cậu không thê thảm thế này, tôi chắc chắn anh ấy sẽ đập cho cậu mấy cái rồi.”
“Anh ấy nổi điên lên vì người con gái khác mà cậu vẫn còn bênh à?”
“Tôi không muốn cậu nói anh ấy như thế trước mặt bao nhiêu người, chứ không phải là vì Quỳnh Chi. Dù sao thì hai người đấy cũng chia tay rồi, tôi không thích để ý đến những chuyện trong quá khứ của anh ấy.”
“Cảm ơn tôi đi, nhờ tôi phá đám mà hai người đấy mới chia tay nhau đấy.”
“Còn nói?” – Tôi ấn đầu Quân – “Lúc nãy cậu lớn tiếng nói tất cả là do lỗi của anh Dương, bây giờ thì lộ mặt nhé.”
“Anh ấy cũng đâu vô tội gì?” – Quân nhíu mày, gạt tay tôi ra – “Dù không thích chị Quỳnh Chi thật sự nhưng tôi thấy chị ấy cũng tốt, sai lầm duy nhất là yêu anh Dương. Còn cả cậu nữa.”
“Cậu muốn nói gì đây?”
“Thôi bỏ đi. Mất công người ta lại bảo tôi phá đám anh Dương lần nữa. Mà cậu nhẹ tay chút đi, ghét tôi đến thế cơ à?”
“Chẳng nhẽ không? Thằng nhóc đấy nói gì kệ xác nó, tôi thấy cũng có đến mức nào đâu mà cậu lao vào đánh nó như thế. Giờ thì thành ra thế này, sướng chưa?”
“Cậu với Quỳnh Chi y hệt nhau, chỉ biết dịu dàng trước mặt anh Dương thôi.”
“Cấm cậu so sánh tôi với Quỳnh Chi.”
Tôi ném phắt tuýp thuốc xuống dưới ghế, bỗng dưng cảm thấy bực bội trước câu nói của Quân. Cậu ta có biết mình đang nói gì không nhỉ? Chính xác hơn là có suy nghĩ gì khi nói câu đấy, sao dám lôi tôi ra so sánh với người yêu cũ của anh Dương cơ chứ. Tôi không thích điều đấy một chút nào cả. Bị mang ra so sánh với người khác đã ghét rồi, lại còn là người yêu cũ của anh Dương nữa. Nhất là khi hôm nay tôi và anh cãi nhau, anh còn to tiếng với Quân trước mặt bao nhiêu người vì cậu ta động đến Quỳnh Chi. Hừ, càng nghĩ càng phát điên lên được.
“Thực ra thì…hôm nay thằng đấy tưởng cậu là người yêu của tôi.”
“Đức?”
“Ừ. Nếu người phải ngồi nghe những lời nó nói là anh Dương, thì chắc chắn người bị đau lúc này không phải là tôi rồi.”
“Anh Dương không hành xử trẻ con giống như cậu.”
“Tôi đã nói rồi, cậu đừng để vẻ bề ngoài của anh ấy đánh lừa chứ.”
“Cậu nói thế là có ý gì?”
“Có ai nói với cậu là anh Dương hoàn hảo chưa?”
“…Rồi.”
“Cậu thấy sao?”
“Ừ thì…đúng là như thế thật.”
“Cậu sẽ mất anh ấy vì suy nghĩ đấy.”
“Cái…Cái gì?”
“Tin tôi đi, tôi thề đấy.”
“Cậu nói hay thì hay lắm. Cậu tỏ ra mình hiểu người khác làm, còn bản thân cậu thì sao?”
“Tôi làm sao cơ?”
Sau khi tự mình băng bó vết thương ở chân, Quân ngước lên nhìn tôi. Đôi mắt cậu ta khá mệt mỏi, nó còn bị rách toạc ở phần đuôi, khiến tôi nhìn vào không thể không động lòng, dù cho vài giây trước còn rất bực bội với kiểu ăn nói của cậu ta.
Nhìn ra ngoài cửa kính xe, tôi chậm rãi đáp trả:
“Nếu Đức không đánh anh Khánh, cậu sẽ chẳng nhảy vào đánh nó để rồi bị như thế này.”
“Nói thẳng ra đi!”
“Đẩy anh Khánh ra khỏi nhóm vốn dĩ không phải cậu ghét anh ấy, ghét K-pop hay là việc anh ấy tham gia nhảy thể loại đó lơ là việc thi cử của nhóm cậu, mà là…có người ghen tị với S.I.U khi anh Khánh quan tâm đến S.I.U hơn, phải chứ?”
Tôi có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Quân qua cửa kính ô tô. Cậu ta đang cười? Tôi cứ ngỡ với tính cách của Quân, sau khi nghe những lời tôi nói thì cậu ta phải nổi điên lên mới đúng. Vậy mà hóa ra lại cười ngặt nghẽo như thế kia.
“Ai nói cậu nghe chuyện đó vậy?”
“Tôi thông minh mà.” – Tôi tỉnh bơ trả lời Quân – “Cậu rất quý anh Khánh, phải không? Vậy nên khi tôi ném cái đài xuống biển, cậu mới nổi điên lên như thế.”
“Cái đài đấy là món quà anh Khánh tặng tôi khi mới vào nhóm đấy, thế mà cậu dám…” – Quân cau có khi tôi vô tình gợi lại chuyện ở biển – “Ừ, cậu nói đúng đấy.”
“Xin lỗi anh Khánh đi.”
“Tôi không muốn nghĩ lại nữa, một thời trẻ con nông nổi. Anh Khánh hợp với S.I.U hơn, môi trường ở S.I.U không ganh đua quyết liệt như DMC cũng như trong giới Hiphop chúng tôi, nó hợp với người như anh Khánh. Cậu không thấy thế sao?”
“Anh Khánh luôn coi cậu như em trai mà. Anh ấy chưa bao giờ trách cậu đâu.”
“Cậu nhiều chuyện thật.”
Quân thở dài, loay hoay gạt thẳng đống thuốc và bông băng xuống sàn xe, rồi co hai chân lên và nằm lăn ra, thản nhiên…gối đầu lên đùi tôi. Tôi sau hai giây chết sững trước hành động không thể tùy tiện hơn của Quân, cũng sực tỉnh, quyết định đẩy cậu ta ra khỏi người mình. Vậy mà khi tay tôi còn cách người Quân có vài phân, cậu ta đã lè nhè lên tiếng:
“Mười phút nữa đến nhà cậu rồi, tôi mệt lắm, cho “mượn” chút đi.”
“Nhưng…”
“Giúp đỡ bạn bè không phải là ngoại tình đâu nhé. Nể tình tôi đưa cậu về trước dù đã đi quá nhà tôi từ nửa tiếng trước rồi, ngồi yên cho tôi nằm chút đi.”
Tôi thở dài, quyết định thôi không nói gì nữa khi thấy Quân đã nhắm mắt vào, bộ dạng của cậu ta như thể không muốn nghe bất cứ câu phản bác nào từ tôi nữa. Vậy nên tôi quyết định im lặng, để yên cho cậu ta nằm thêm một lút. Lạ thật, nhìn Quân nằm ngủ bình yên như vậy, bỗng dưng tôi lại cảm thấy nhớ anh Dương.
Hà Nội đêm nay lạnh quá, liệu anh đã về đến nhà hay chưa? Anh phải đèo My về nhà, tôi đoán rằng anh và anh Khánh sẽ đi cùng nhau và sau khi đưa My về, anh sẽ còn “hộ tống” cả anh Khánh về nữa. Ngày hôm nay anh không bị thương như anh Khánh và Quân, nhưng sao tôi bỗng thấy lo cho anh nhiều vậy nhỉ? Bị Quân nói trước mặt bao nhiêu người như vậy, lại còn khơi lại chuyện của chị Quỳnh Chi,… Tôi bỗng dưng muốn gọi cho anh quá.
Không được! Tôi đang giận anh cơ mà. Cái đồ đáng ghét, dám dễ dàng tin “vở kịch” của Ly mà đối xử với tôi như vậy, tôi không dễ dàng bỏ qua cho anh đâu.
Cất vội chiếc điện thoại vào túi xách, tôi quyết định không nghĩ đến anh nữa mà đưa mắt nhìn ra cảnh vật ngoài đường.
Hình như
như tôi vừa vô tình bắt gặp nụ cười của Quân?
.
.
.
Lại một ngày vô ích nữa trôi qua, khi mà tôi không thể làm được bất cứ một việc gì có ích trong ngày, cụ thể là ôn thi đại học, mà lại bị cuốn vào vô số chuyện trời ơi đất hỡi. Tối qua khi về đến nhà, tôi leo thẳng lên phòng, bất chấp việc bố tôi yêu cầu ngồi lại nói chuyện. Sau từng ấy chuyện xảy ra trong ngày, nếu phải ngồi mà nghe bố mắng mỏ vì một chuyện mình không hề làm, chắc tôi phát điên lên mất. Thêm vào đó, cả đêm qua cái cổ họng tôi đau rát kinh khủng, hậu quả của việc ăn quá nhiều kem trong ngày.
Và đến sáng hôm nay, tôi lại mò mẫm tới phòng tập của S.I.U, một phần vì không muốn ở nhà cho bố la mắng, một phần vì hôm nay là buổi casting đầu tiên của nhóm.
Không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




