|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
mẹ mình đâu. Qua lại với S.I.U đã khiến My phải nói dối bố mẹ nhiều rồi, bắt My phải làm như vậy nữa, chúng ta sẽ trở thành người xấu đấy. Chúng ta không nên làm khó cho My nữa. Em thấy đấy, đi du học là ước muốn của rất nhiều người, nhưng đâu phải ai cũng có thể. Chúng ta nên mừng cho My mới phải.”
“Nếu là như vậy…những lời anh muốn nói sao không trực tiếp nói cơ chứ? Rõ ràng anh anh không muốn gặp My một lần trước khi nó đi, phải không?”
“…Ừ. Anh không muốn gặp.”
“Anh sao vậy? Anh chẳng giống anh Khánh mà em biết chút nào hết. Anh luôn bắt em thẳng thắn với tình cảm của mình, còn anh thì sao cơ chứ? Anh đi cùng em, dù không giữ My lại, ít ra anh cũng phải gặp My một lần chứ. Anh định để My khóc đến bao giờ?”
“Em không hiểu gì đâu Linh ạ.” – Anh Khánh nói mà như quát, khi thấy tôi định kéo tay anh đi. Vốn dĩ chỉ những chuyện xích mích trong nhóm mới có đủ khả năng khiến anh “nóng máu”, vậy mà bây giờ anh lại “phát điên” với tôi vì Trần Hạ My hay sao?
“Anh muốn em hiểu gì? Anh ích kỉ lắm, anh chỉ để ý đến cảm xúc của cá nhân mình mà thôi.”
“…Anh không muốn làm My khóc nữa.”
“Gì chứ?”
“Anh không thể giữ My lại, vậy nên lúc này nếu có gặp thì cũng chỉ làm My khóc nhiều hơn mà thôi.”
“Tại sao…tại sao anh nhất quyết cũng không chịu giữ My lại?”
“Anh không đủ tự tin với tình cảm của mình, vậy nên anh hoàn toàn có khả năng anh sẽ làm tổn thương My thêm nữa. Em không thấy rằng con bé không đáng bị như vậy hay sao?”
“Anh à… Anh không sợ sẽ có một ngày…mình hối hận hay sao?”
“…Biết đâu ngày mai sẽ khác.”
Chương 31
Ads Tôi nằm cuộn tròn trong chăn, trên tay vẫn đang cầm quyển công thức tiếng Anh đã lật qua được một nửa. Ban nãy chỉnh điều hòa hơi quá tay, nên thành ra bây giờ rét run cầm cập, nhưng mà tôi chẳng nhớ là mình ném cái điều khiển vào đâu, chân thì đau quá, chẳng muốn đi lại một chút nào. Vậy nên thôi, cứ nằm chùm chăn kín mít thế này đi vậy.
Học thôi, học thôi! Lịch là hôm nay ngồi ôn lại toàn bộ công thức tiếng anh mà, không được để thời gian trôi qua một cách uổng phí nữa.
Vừa nghĩ đến như thế, song tôi đã nháo nhào vùng ra khỏi chăn, ngay sau khi nghe thấy giai điệu của “Thing I want to do if I have a lover” vang lên – nhạc chuông điện thoại tôi cài riêng cho một người. Vớ lấy cái điện thoại, tiện tay tóm luôn cái điều khiển điều hòa, tôi nhanh chóng quay trở về cái giường của mình.
“Linh đi ngủ rồi cháu nhé.” – Tôi vô thức buột ra câu nói đùa, bỗng dưng muốn trêu anh là sao nhỉ?
“Linh lười quá bác nhỉ? Sắp thi rồi mà không chịu học bài.”
“Em đang học mà!!!!!!!!!”
“Vậy sao bảo ngủ rồi?”
“Hì hì.” – Tôi chun mũi, cười xòa, đúng là chẳng dễ dàng gì để trêu được anh – “Anh đỡ chưa thế?”
“Ngoài việc tiếc đứt ruột vì phải vứt cái áo Tuấn tặng sinh nhật năm ngoái đi thì không sao cả. Còn em?”
“Hì hì, không sao.”
“Chân tay trầy xước thế mà nói không sao?”
“Mẹ em bôi thuốc cho em rồi, chửi mắng em cả tiếng đồng hồ xong đuổi lên phòng. Nhưng mà được ăn cháo trứng, sướng lắm.”
“Chân tay thế thì mai ở nhà đi nhé. Đằng nào mai anh cũng nghỉ, không đến phòng tập.”
“Ơ, anh đi đâu ạ?”
“…Anh có chút việc thôi. Em xin nghỉ hộ anh nhé!”
Tôi nhíu mày, cảm giác như anh đang…thách thức mình vậy. Xin nghỉ tập cho anh? Không đâu, đến bây giờ tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi cái lần cùng anh trốn tập và bị anh Khánh phát hiện lắm. Anh xui tôi mai ở nhà, anh cũng nghỉ vì có việc không đến, liệu anh Khánh có nghĩ rằng chúng tôi lại…trốn tập lần nữa hay không? Hôm nay anh Khánh vừa phổ biến cuộc thi sắp diễn ra cho mọi người trong nhóm nghe, vậy mà ngay ngày mai anh Dương đã quyết định bùng tập rồi. Mấy ngày nay tâm trạng anh Khánh còn xấu đi rất nhiều trước chuyện của My, xin nghỉ hộ anh thì đúng là…
“Sao anh không gọi điện bảo anh Khánh đi?”
“Em thân với Khánh mà.”
Thân? Nói về thân không phải anh nên gọi điện cho anh Khánh thì sẽ đúng hơn hay sao? Hai người quen nhau từ khi còn học cấp ba, là bạn thân nhất của nhau nữa. Câu nói vừa rồi của anh, giọng điệu có gì đó không phải.
“Anh là bạn thân nhất của anh Khánh cơ mà, sao lại bảo em?”
“Thì hôm nay_”
“Anh Dương, chị Nguyệt gọi anh xuống ăn cơm ạ!”
Câu nói của anh bị cắt ngang bởi một giọng nói nhỏ nhẹ. Giọng con gái. Tôi hơi khựng lại, anh có em gái à? Không đâu, chỉ có chị gái thôi mà. Hôm tôi đi đám cưới chị anh cũng không thấy bố mẹ anh nhắc gì đến chuyện em gái.
Tôi chưa kịp thắc mắc thì anh đã vội vàng nói, giọng lúng túng thấy rõ:
“Anh…có việc. Nói chuyện sau nhé.”
Tiếng cúp máy vang lên bên tai tôi cộc lốc, khiến tôi không thể không cảm thấy khó chịu. Hừm, thái độ như vậy là sao? Người con gái đang ở nhà anh là ai? Tôi có nên…nghi ngờ anh không nhỉ? Khó chịu, có tí cảm giác khó chịu ở đây rồi đấy nhé!
Hoàng Dương, anh mà…”bắt cá hai tay” thì chết với tôi!
.
.
.
Nắng chiều ngả màu vàng nhạt, vẫn còn phảng phất một chút dư vị của cơn mưa rào vừa mới dứt. Tôi ngồi vắt vẻo trên lan can tầng hai, dõi mắt nhìn xuống con đường Nguyễn Du thưa thớt bóng người. Dù rằng hôm nay không có việc gì quan trọng dành cho những người không phải tập luyện gì như tôi, nhưng tôi vẫn mò tới, chỉ vì muốn chứng minh rằng mình không có…dụ dỗ anh Dương trốn tập. Sĩ số tăng gấp đôi, dù hôm nay không đông đủ tất cả mọi người nhưng cũng chật chội lắm, vậy nên tôi quyết định ngồi ngoài ban công thế này để khỏi vướng tay vướng chân mọi người. Vì tôi sợ độ cao mà hôm nay lại nghịch dại, nên lúc này đành phải dùng một tay bám chặt lấy cái cột phía sau mình.
“C2 hay không độ?”
Tôi giật mình, loạng choạng bám vào cái cột đá phía sau mình để khỏi…rơi xuống tầng một, khi anh Khánh không hiểu ở đâu ra, bất thình lình lên tiếng. Tôi đưa mắt nhìn anh, cảm thấy…ấm ức khi lúc này anh đang cười vì bộ dạng của mình.
“Anh định giết em à?”
“Ai bảo ngồi ở nơi nguy hiểm thế này.”
“Đứng nhiều đau chân lắm, trong phòng tập thì đông, vào vướng tay vướng chân mọi người, nhỡ đâu lại bị ghét thêm lần nữa.”
“Được rồi. Thế em uống gì nào?”
“Khác gì nhau đâu cơ chứ.”
Tôi trả lời bâng quơ khi nhìn hai chai nước trong tay anh Khánh, nhanh tay nhận lấy chai C2. Anh Khánh cũng nhanh chóng leo lên thành lan can ngồi cạnh tôi, mở chai trà xanh không độ ra rồi tu một hơi quá nửa. Đây là kết quả của việc năm tiếng tập luyện không ngừng nghỉ. Nguyên nhân của việc “hành xác” này thì chắc tôi không phải giải thích thêm nữa.
“C2 ngọt hơn chứ em.”
“Anh để ý đến những điều nhỏ nhặt đấy cơ à?”
“Anh cũng đâu có để ý đâu, chỉ là…anh nghe My nói ấy mà.”
Sau câu nói của anh, cả hai chúng tôi đều im lặng. Tôi cũng không biết chuyện này rồi sẽ ra sao, câu nói “ngày mai sẽ khác” của anh mang ý nghĩa gì,… Tôi chỉ biết khả năng S.I.U không được gặp My lần cuối trước khi con bé đi du học là vô cùng lớn.
Sự bình thản giả tạo của anh Khánh ngay lúc này đây khiến tôi cảm thấy khó chịu. Hình ảnh của My in sâu vào trong đầu anh vậy rồi, cớ sao còn giả vờ như không có gì? Tôi ghét cái lí lẽ của con người trong tình yêu, rằng không muốn làm tổn thương nhau thì sẽ không làm điều này điều nọ. Làm thế nào anh Khánh biết được việc anh không gặp My nữa có gây tổn thương cho con bé hay không chứ?
Càng nghĩ tôi càng không thấy phục. Lẽ ra ngày hôm qua tôi sẽ kể lại chuyện cho anh Dương nghe, để anh liệu tình hình mà nói chuyện với anh Khánh. Vậy mà hết đâm xe rồi lại đến cuộc điện thoại bị bỏ ngang kia, tôi đâu có cơ hội để kể. Hôm nay anh cũng không đến phòng tập nữa. Tóm lại ông trời muốn chúng tôi chạy đua với thời gian hay sao đây?
“Cháu chào bác ạ!”
Trong lúc tôi đang hậm hực bóp méo chai C2 trong tay, thì anh Khánh đột nhiên đứng dậy, giọng điệu đầy vẻ lễ phép, nhưng xen vào đó cũng có đôi chút ngạc nhiên. Tôi nhấc người dậy, đưa mắt nhìn anh, rồi lại từ tốn nhìn sang người mà anh vừa chào một cách vô cùng kính trọng đấy.
Ớ, bố My.
“Cháu chào bác ạ!”
Tôi tụt nhanh xuống khỏi lan can khi nhận ra gương mặt quen thuộc của người đàn ông đứng tuổi trước mặt mình. Hành động vội vã đó khiến cho tôi cảm thấy đau vô cùng khi chân chạm mạnh xuống đất. Cắn chặt môi chịu đau, tôi không dám hó hé kêu la gì, bởi đối diện với chúng tôi bây giờ là gương mặt hết sức đáng sợ của bố My. Hic, không phải bác ấy lại nghĩ rằng tôi và anh Khánh có gì nữa đấy chứ?
“My có ở đây không thế?”
Lừ mắt nhìn chúng tôi, cuối cùng bố My cũng lên tiếng, giọng điệu giận dữ không hề che giấu. Sự xuất hiện đột ngột và kì lạ của bác đã khiến mọi người trong phòng tập cũng cảm thấy ngỡ ngàng, nhanh chóng chạy ra và đứng…nép bên cửa ra vào và cửa sổ để ngó ra ngoài xem chuyện gì xảy ra.
Tôi và anh Khánh đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của bố My. Bác đã ra lệnh cấm cửa, không cho My liên lạc với bọn tôi rồi, vậy tại sao lại đến đây để hỏi một câu vô lí đến vậy cơ chứ? Người muốn biết tin tức của My, người lẽ ra nên hỏi câu này,… phải là bọn tôi mới đúng.
Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác, anh Khánh đã nhanh chóng lên tiếng trả lời:
“Một tuần nay My không đến đây rồi ạ.”
Bố
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




