|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
My mắt vẫn nhìn chăm chăm vào miếng bông băng trên đầu anh Khánh, vừa khẽ hừ một tiếng. Bác rời mắt khỏi chúng tôi và nhìn vào bên trong phòng tập, như thể cố xác minh lời anh Khánh vừa nói là đúng hay sai. Nhận thấy những con mắt hiếu kì và tò mò của mọi người dành cho mình, bố My quay lại nói với chúng tôi:
“My bỏ nhà đi từ chiều hôm qua.”
“Sao cơ ạ?”
Tôi cùng một số người trong phòng tập thốt lên đầy vẻ ngạc nhiên, khi mà chai trà xanh vừa từ tay anh Khánh rơi xuống đất, tạo thành một âm thanh khá khó chịu trong lúc này. Kim lách người ra khỏi đám đông và tiến lại gần chúng tôi, nó đưa mắt nhìn bố My đầy vẻ…ngờ vực:
“Bác nói thật ạ? Sao My lại bỏ nhà đi được chứ!”
“Có lẽ nó không muốn đi du học.”
“DU HỌC?”
Lúc này, cả chục cái miệng trong phòng tập đồng loạt hét lên. Những người biết đến sự tồn tại của My trong nhóm ngay lập tức chạy ra đứng cạnh chúng tôi, tất cả đều đưa mắt nhìn bố My đầy vẻ kinh ngạc. Để bọn họ phải đón nhận hai tin shock trong một lúc thế này, quả là không dễ dàng gì để có thể chấp nhận. Với cá nhân tôi, việc nghe tin My bỏ nhà đi cũng đã vô cùng choáng váng rồi. My rất ngoan, tính cách ngoan hiền của con bé vốn là hình mẫu tiêu chuẩn để Hoàng…chọn người yêu, vậy mà đột nhiên lại bỏ đi thế này, không thể không kinh ngạc cho được. Vậy mà những người còn lại, trừ tôi với anh Khánh ra, chưa kịp tiếp nhận thông tin đó thì lại một tin dữ khác ập xuống đầu.
“Còn năm ngày nữa là My đi rồi, còn khá nhiều thứ phải lo. Vậy nên nếu các cháu biết My ở đâu thì bảo nó về nhà giúp bác. Bác phải đi chỗ khác kiếm nó đây.”
“Vâng…Cháu chào bác ạ.”
Chúng tôi lí nhí trả lời mà trong đầu mỗi người đều đang theo đuổi một ý nghĩ riêng. Mãi đến khi bóng bố My đã khuất dần, Kim mới chậm chạp lên tiếng:
“Sao My không nói gì cho chúng ta biết?”
Đáp lại Kim là những gương mặt vẫn còn đang rất ngỡ ngàng của mọi người trong nhóm. Tôi thấy mắt Uyên thoáng long lanh, có lẽ con bé sắp khóc rồi. Uyên vốn nhạy cảm như thế đấy, nó lại coi My như bạn thân nhất của mình nữa. Việc My nói cho tôi biết con bé đi du học mà không nói cho Uyên, tôi cũng cảm thấy rất lạ.
“Khánh, Linh, hai người biết chuyện này rồi phải không?”
Anh Việt hỏi khi thấy anh Khánh đang từ tốn cúi người nhặt chai trà xanh ở dưới đất lên, còn tôi thì tập tễnh bước lại gần lan can. Trái ngược với những gương mặt sửng sốt đến độ đông cứng cả người kia, chúng tôi lãnh đạm hơn hẳn, cho dù chuyện My bỏ nhà đi có khiến cả hai choáng váng trong phút chốc. Lúc này tôi đang bận nghĩ tới những nơi My có thể đi, và có lẽ anh Khánh cũng như vậy.
‘Ừ.”
Trả lời nhẹ tênh, anh Khánh ném phắt chai nước vào thùng rác ở cuối hành lang. Anh toan bỏ vào trong phòng tập mà không buồn để ý đến thái độ của những người còn lại. Vừa hay lúc đấy, anh Việt đã nhanh chóng tóm lấy cổ áo anh.
“Sao không nói gì cho bọn tao?”
“Nói thì giải quyết được chuyện gì cơ chứ.”
“Mày nói thế mà nghe được à?” – Vẫn nắm chặt cổ áo anh Khánh, anh Việt dường như bắt đầu cáu trước bộ dạng thờ ơ của đứa bạn thân – “Suốt một tuần qua My không đến phòng tập, mày để yên cho con bé đi, cũng không muốn cho bọn tao biết sao?”
“Anh à, anh Khánh mới biết chuyện này hôm qua thôi mà!”
Tôi tập tễnh chạy lại, cố gắng gỡ tay anh Việt ra khỏi cổ áo anh Khánh. Ngày hôm qua anh mới biết chuyện My đi du học, với tính cách của anh, cũng không thể tự nhiên anh đi kể lại chuyện này cho mọi người nghe được. Nếu anh Việt cảm thấy bực mình và muốn tránh cứ ai đó, tôi nghĩ anh nên nói tôi.
Đúng như dự đoán của tôi, Kim nhíu mày ngay tức khắc:
“Nói vậy là mày biết chuyện này lâu rồi?”
“…Ừ.” – Tôi bối rối trả lời, cảm thấy mình đang có lỗi với mọi người khi đã che giấu chuyện này cho My.
“Tại sao hai người lại thế chứ?” – Chị Mai bực bội gắt – “Cả hai xem S.I.U là người ngoài cuộc à?”
“Không phải thế đâu chị!” – Tôi yếu ớt phủ nhận câu hỏi của chị Mai. Thật lòng tôi không biết phải giải thích cũng như biện minh cho mình ra sao trong chuyện này cả.
“Anh Khánh, anh là người đã đặt tên cho S.I.U. Vậy mà bây giờ anh lại làm trái là sao?” – Phớt lờ lời phủ nhận của tôi, Tuấn vẫn tiếp tục công kích anh Khánh.
“Thôi được rồi!” – Anh Việt thở dài mệt mỏi, khi mà anh thấy người bạn thân của mình vẫn một mực im lặng, nhất quyết không chịu nói lấy một lời, kể cả lời biện minh cho bản thân – “Bây giờ tìm My quan trọng trọng hơn.”
“Anh à, em không lên đâu!”
“Sao mà không lên cơ chứ? Em cứ định đi như thế hay sao? Em ghét bọn anh tới mức không thèm nhìn mặt lần cuối luôn hả?”
“Không, không phải thế! Chỉ là em…”
“Muốn tránh Khánh à?”
“…Vâng.”
“Không được! Anh muốn xem thằng Khánh có đủ can đảm để giữ em lại hay không.”
Tiếng ồn ào thu hút sự chú ý của chúng tôi về phía dãy cầu thang lúc này, thật không ngờ đó lại là màn giằng co của anh Dương và My. Anh Dương đi phía trước, hùng hổ cầm cổ tay con bé lôi lên phòng tập. Trong khi đó My ở phía sau, miệng thì van nài, người thì cố vùng ra khỏi tay anh. Sức con bé thì lại được bao nhiêu sức anh cơ chứ? Suy nghĩ của tôi là đúng, vì mất không nhiều thời gian, anh Dương đã lôi My tới trước mặt chúng tôi rồi.
“My à, em…”
Câu nói của Hoàng rơi tõm vào câm lặng, khi nó cũng đủ tinh ý để nhận ra trong lúc này My sẽ chẳng còn tâm trí để để tâm đến lời nói của nó nữa. Trong đáy mắt nâu trong vắt đấy bây giờ, chỉ đủ chỗ để chứa đựng hình bóng của một người duy nhất.
Anh Khánh và My đứng đối diện nhau, khoảng cách chưa đến mười bước, cớ sao trông xa xôi như con đường tìm về quá khứ.
Áo phông Doraemon cùng quần short. Áo phông playboy cùng quần tụt. Điều gì khiến cả hai người đó đều đang mặc bộ trang phục giống như lần đầu gặp nhau vậy? Chỉ có điều ánh mắt giờ đây đã không còn đủ hồn nhiên như trước nữa rồi.
My núp người sau lưng anh Dương, có lẽ nó không quen đối diện với ánh mắt buồn bã và oán giận của anh Khánh lúc này. Anh giận gì cơ chứ? Tôi thấy người có quyền được giận trong hoàn cảnh này phải là My mới phải. Con bé đã trông mong rằng anh sẽ giữ mình lại biết bao…
“Khánh, nói gì đi!”
Nhận thấy dáng vẻ không thoải mái của My, anh Dương liền phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này bằng việc lao tới…tóm cổ áo anh Khánh. Đây đã là lần thứ hai anh Khánh bị tóm cổ áo trong ngày rồi, lại còn trước mặt biết bao thành viên mới nữa chứ. Cả hai người bạn thân đều nhẫn tâm “hạ thấp danh dự” của anh trong ngày hôm nay, tất cả đều vì My, người trước giờ chúng tôi luôn coi là em út trong gia đình.
Anh Khánh không trả lời, mắt nhìn đi nơi khác đầy lảng tránh. Mọi người đều im lặng trước tình huống hiện tại, chỉ có duy nhất anh Dương, người vốn không hài lòng vì chưa nhận được câu trả lời là bực mình ra mặt, anh tiếp tục hét lớn vào mặt anh Khánh:
“Tại sao mày có thể im lặng như thế? Tại sao mày cứ làm tổn thương My như thế cơ chứ?”
“Thôi mà anh!” – My vội vã chạy tới tóm lấy tay anh Dương, có lẽ nó sợ anh sẽ…đánh anh Khánh – “Em không sao đâu mà. Được nhìn thấy mọi người thế này, em rất vui.”
My nói, nước mắt cứ chảy thành từng dòng. Chúng tôi cứ đứng lặng người đi mà nhìn cảnh tượng trước mặt, cảm thấy một chút đau xót, một chút ngậm ngùi. Đôi mắt My đỏ hoe, trong khi hai cánh mũi cứ phập phồng,… như vậy là vui hay sao chứ? Tôi biết, khi nghe anh Dương nói như vậy, bản thân My cũng không thể không trông mong anh Khánh sẽ giữ mình lại. Vậy mà tất cả những gì con bé nhận được, chỉ là sự im lặng tuyệt đối từ phía anh mà thôi.
“Anh à, mìn
mình để cho hai người họ nói chuyện riêng đi nhé.”
Tôi bước lại gần, chậm rãi gỡ tay anh ra khỏi cổ áo anh Khánh. Cứ tưởng sẽ ngoan ngoãn nghe lời tôi, ai ngờ con người này cứng đầu không chịu được, hết đưa mắt nhìn tôi rồi lại nhìn anh Khánh, và cuối cùng là phồng mồm đầy vẻ cương quyết.
“Không. Nhỡ nó lại bắt nạt My thì sao?”
“Hừ, anh có đi cùng em không thì bảo!” – Tôi mím môi đe dọa, trong khi tay thì cố kéo anh đi chỗ khác – “Không ra đây là em giận anh luôn đấy.”
“My à, em nói chuyện với anh Khánh đi nhé, bọn anh đi mua đồ để chia tay em. Nó mà bắt nạt em thì cứ gọi bọn anh, không khóc nữa nhé.”
Hưởng ứng câu nói của tôi, anh Việt nhanh chóng kéo anh Dương ra khỏi anh Khánh, sau đó quay lại đẩy My với anh Khánh vào trong phòng tập, không quên…đóng cửa lại để đề phòng những đứa tò mò muốn nghe ngóng câu chuyện này, cũng như để hai người đó không ngại với sự xuất hiện của chúng tôi.
Cánh cửa phòng vừa đóng lại, Hoàng đã nhao nhao lên hỏi anh Dương:
“Anh sao mà gặp được My vậy? Bố My vừa đến đây tìm, bác ấy nói My bỏ nhà đi từ hôm qua.”
“Ừ. Anh gặp My chiều hôm qua lúc đi sửa xe về, biết con bé bỏ nhà đi nên đành chứa chấp nó ở nhà anh.”
“Gì chứ? Một nam một nữ_”
“Con bé này!” – Anh Dương nhanh chóng cắt lời Kim, đoạn anh quay sang tôi nói, như thể giải thích cho tôi sau câu nói dễ gây hiểu lầm của Kim vậy – “Hôm qua chị Nguyệt về nhà ngủ, My ngủ cùng chị ấy.”
Tôi im lặng không nói gì, chợt nghĩ đến giọng nói mà hôm qua mình nghe thấy trong điện thoại. Không lẽ đấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




