watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11949 Lượt

vốn dặn anh đợi đến khi nó đi rồi thì hãy đưa, nhưng anh không chấp nhận được việc này. Tất cả những món quà trong hộp đều là đồ đôi, có thể nó định mua để tặng cho Khánh từ trước, nhưng không dám nên đều mang đi cất.”

“Ngốc quá.”

Tôi buột miệng nói khi nghe anh Dương kể. My vẫn luôn là như thế, ngốc nghếch khó tin trong chuyện tình cảm. Tại sao nó cứ phải tự mình ôm lấy nỗi đau này cơ chứ?

“Ừ.” – Anh thở dài – “Nói mãi mà nó có nghe anh đâu.”

“…Anh đã nói gì với My thế?”

“Khuyên con bé một chút thôi. Mỗi lần đi bên Khánh, con bé đều không ngừng nghĩ đến em, nó mặc nhiên trở thành cái bóng của chính em vậy. Nó luôn dè dặt để ý đến tình cảm của Khánh, vô tình khiến bản thân mình tụt lại phía sau. Điều duy nhất My nghĩ đến là cảm nhận của Khánh, còn cảm nhận của bản thân mình, nó lại chưa bao giờ nghĩ tới.”

“Ừm, em hiểu rồi. Đúng là My đã suy nghĩ quá thừa thãi rồi.” – Tôi thở dài, lại một lần nữa cảm thấy đau đầu trước câu chuyện rắc rối này – “Vậy lí do anh báo nghỉ hôm nay là đi cùng My à?”

“Ừ. My nhất quyết không chịu đến phòng tập nên anh đành dẫn nó đi đến chỗ anh chụp ảnh hôm nay, rồi đưa đi ăn, lừa mãi mới đưa được đến phòng tập đấy.”

“_”

“Vậy chiều mai anh qua đón em nhé, để anh hẹn Khánh. Anh muốn xem nó sẽ làm gì với hộp quà này. Nó mà vứt đi thì đúng là uổng phí năm năm làm bạn với nó rồi.”

“Em nghĩ anh ấy sẽ không làm thế đâu. Thôi, anh đi ngủ đi, vứt ngay đống bia kia đi nhé.”

“Hôm nay anh đâu có cãi nhau với em, không phải lo. Chị Nguyệt đang dọn nhà bên dưới, thế nào cũng nhặt vứt đi của anh cho mà xem.”

“Chị ấy đúng là người chị tốt. À, anh gửi lời hỏi thăm chị Nguyệt hộ em nhé.”

“Thăm hỏi gì? Học bài rồi đi ngủ đi. Muốn hỏi thăm thì hôm nào tự sang nhà tôi ấy.”

“Cơ hội. Biết rồi, em đi học bài đây. Lấy sức để mai hoàn thành “nghĩa vụ cao cả”. Anh ngủ ngon.”

“Ok, bye em.”

Tôi cúp máy, bắt đầu chống cằm nhìn vào màn hình máy tính. Cơ hội cuối cùng là ngày mai. Cho dù không thể giữ My ở lại, nhưng tôi nhất định bắt anh Khánh phải chịu thừa nhận tình cảm của mình. Cứ chờ đấy!
Chương 32

Ads “Em xin lỗi vì đã không thể nghe theo lời của anh. Em biết anh rất lo cho em, nhưng em vẫn không đủ tự tin để có thể làm cho anh Khánh thích mình. Mỗi lần đứng trước anh ấy, em đều tự đánh mất đi sự tự tin của mình. Một người như anh Khánh, có lẽ em vĩnh viễn không bao giờ có thể chạm tới được.”

Tôi ngồi thần người trong một quán café nhỏ cùng anh Dương, đọc đi đọc lại mẩu tin nhắn tối qua My gửi cho anh không biết bao nhiêu lần rồi. Đầu óc tôi lúc này hoàn toàn trống rỗng, không còn biết phải nhận xét ra sao về câu chuyện của My nữa. Tôi cũng chẳng còn dám lớn tiếng chê My ngốc, khi mà đọc xong những dòng này tôi cũng kịp hiểu ra rằng không ai muốn như vậy cả. Là do bản tính My cảm thấy nhút nhát, không đủ tự tin khi đứng bên cạnh anh, chứ không phải do nó không muốn tiến về phía trước để đuổi theo anh cho kịp.

“Anh tự giải quyết việc này đi, em chịu chết.”

“Gì chứ?” – Nhận lại chiếc điện thoại từ tay tôi, anh Dương lớn giọng phàn nàn – “Em đến đây rồi mà còn định bỏ anh như thế à?”

“Nhưng gặp anh Khánh em biết nói sao bây giờ? Anh không biết hôm qua anh ấy đáng sợ thế nào đâu. Tình trạng này mà kéo dài chắc em tổn thọ mất.”

“Thì mình đang tìm cách chấm dứt nó mà. Em chỉ cần đưa hộp quà này cho Khánh, bảo là quà của My tặng nó thôi.”

“Tại sao lại là em mà không phải là anh?”

“Anh mà đưa chắc anh ụp cả hộp quà này vào đầu nó mất. Em chịu khó đi.”

“Hu hu, tưởng yêu thương người ta thế nào, cứ cái gì khó thì đổ lên đầu tôi.”

“Ngoan, tí anh đưa đi ăn sữa chua mít.”

“Chán lâu rồi. Có mỗi anh thích thôi, em có thích đâu.”

“Yên nào, Khánh gọi này.” – Anh Dương lấy tay…xoa đầu tôi, rồi bắt đầu mở điện thoại lên nói chuyện với anh Khánh – “Đến chưa mày?… À, tao thấy mày rồi, đợi chút nhé.”

“Em phải đi một mình thật ạ?”

Ôm lấy hộp quà của My vào lòng, tôi đưa mắt nhìn anh cố tỏ vẻ đáng thương, sau khi đã xác định được vị trí của anh Khánh. Vậy mà mặc xác sự van nài của tôi, anh chỉ thản nhiên gật đầu, nhếch miệng cười trừ an ủi:

“Ừ. Đưa cho Khánh rồi mình đi ăn thạch dừa.”

“Anh hứa nhé!”

“Ừ.”

Sau khi móc tay cam kết với anh Dương, tôi loay hoay bê hộp quà rời khỏi quán café để sang bên đường đưa cho anh Khánh. Mới đầu giờ chiều, trời nắng gắt, không có gì lạ khi con đường Cầu Giấy tấp nập xe cộ thường ngày nay yên bình hơn hẳn. Cái nắng oi ả của trưa hè tháng sáu thừa sức làm điên đầu bất kể một ai trót dại mà bước chân ra khỏi cửa lúc này. Bản thân tôi cũng không phải là ngoại lệ. Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo, cộng thêm cái chân đau từ vụ đâm xe hôm nọ, khiến cho sự kiên nhẫn trong tôi bớt đi phân nửa. Trước lời hứa hẹn đưa đi ăn của anh Dương, giờ phút này đây tôi chỉ biết mau mau chóng chóng chạy sang đường để đưa quà cho anh Khánh rồi về sớm, chứ chẳng còn thiết tha gì chuyện xem xét thái độ của anh cả. Nói như thế thì cũng hơi vô tâm một chút trước chuyện của mọi người, nhưng phải chịu nóng thêm nữa chắc tôi chết mất.

Tôi tập tễnh bước trên làn đường dành cho người đi bộ, cảm thấy thời gian như thể thúc giục mình, khi đèn giao thông đếm ngược từng giây chuẩn bị đổi màu. Tôi hấp tấp nhịn đau chạy vội lên vỉa hè, khi nhận thấy một chiếc xe máy đang phóng với tốc độ kinh hoàng về phía mình. Có lẽ tên thanh niên đó muốn trêu tôi, tôi không còn lạ lẫm gì với trò này nữa. Nhanh chóng nhận ra tình hình hiện tại rằng nếu không nhanh chân thì mình có thể bị một phen khiếp sợ, tôi nhảy vội lên vỉa hè.

“Oái.”

Tệ hại quá đi mất, bỗng dưng tôi trượt chân ngã khi tiếp đất bằng đúng chiếc chân đau. Chính xác là lúc này tôi đang nằm đo đường, trong khi hộp quà của My rời khỏi tay tôi, vương *** đầy ra vỉa hè. Tôi hậu đậu quá, sao lại có thể để rơi quà của My như vậy cơ chứ?

“Em không sao chứ?”

Dựng vội chân chống xe máy, anh Khánh chạy nhanh lại đỡ tôi. Tôi nhấc người dậy cố đứng lên, nhưng rồi lại nhanh chóng ngồi thụp xuống, ôm lấy cái chân của mình đầy…tủi thân. Đau thật đấy! Chỗ đau hôm nọ còn chưa hết, nay lại miết một đường dài thế này. Hu hu, chảy máu rồi đây này! Liệu nó có để lại sẹo không đây? Không mặc quần short được chắc tôi chết mất!

“Linh, đau lắm không?”

Tôi nghe thấy tiếng anh Dương vang lên bên tai mình, đồng thời cũng nhanh chóng nhận thấy mùi hương của anh sộc vào mũi, khi anh ôm lấy cả người mà đỡ tôi lên. Tôi vẫn im lặng, không phải không muốn trả lời anh, mà là cổ họng đột nhiên cứng đờ ra như vậy đấy. Đau chết đi được, tất cả lại tại cái thằng ranh con ban nãy. Nhìn mặt mũi non choẹt chắc cũng là học sinh cấp ba mà thôi, vậy mà dám bày trò trêu ngươi chị mày.

“Có đau không? Anh dặn em rồi mà, thấy thế nào thì cũng phải nói cho anh biết chứ.”

“Nhặt…hộp quà…”

Tôi hụt hơi nói, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào những món quà đang rơi *** tứ tung trước mặt mình. Bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình vô dụng quá, chuyện của anh Khánh và My tôi đã không giúp được gì rồi, nay đến món quà My muốn đưa cho anh tôi cũng làm rơi như thế. Nghĩ đến đây, không hiểu sao tôi thấy sống mũi mình cay cay.

“Khánh, mày nhặt các thứ vào hộp đi.”

“Để sau đi. Xem Linh thế nào đã, liệu có phải đi bệnh viện không?”

“Mày cứ nhặt lên đi.”

“Linh nó đau phát khóc thế này rồi mà mày vẫn còn để tâm đến mấy thứ vớ vẩn đấy à?”

“Vớ vẩn?”

Anh vô thức lặp lại câu nói của anh Khánh, giọng điệu không có lấy một chút cảm xúc gì. Nghe giọng của anh tôi cũng có thể dễ dàng nhận ra anh bắt đầu nổi giận rồi. Anh Khánh rõ ràng hiểu sai ý của tôi, tôi không phải khóc vì đau, mà là cảm thấy có lỗi khi không thể hoàn thành được lời nhờ vả của My, trong trường hợp này là của cả anh Dương nữa.

Bốp.

Khi mà tôi đang định lên tiếng giải thích cho anh Khánh, thì đã bị anh Dương đẩy ra phía sau anh. Anh bỗng dưng hùng hổ lao đến trước mặt anh Khánh, vung tay tặng nguyên quả đấm vào mặt anh Khánh, khiến cho anh Khánh loạng choạng, mất đà ngã về phía sau.

Anh Khánh chau mày, đưa tay quệt ngang vết máu ở khóe miệng, nét mặt hiện rõ sự bực bội, bởi không hiểu vì lí do gì, đứa bạn thân lại sẵn sàng tặng mình một đấm ở chốn đông người đến như vậy.

“Mày điên rồi à?”

“Mày nhìn cho kĩ vào!” – Anh Dương thở hổn hển, bản thân anh cũng cảm thấy mệt khi dùng toàn lực để đánh anh Khánh như vậy – “Tất cả những thứ mà mày gọi là vớ vẩn này, đều là quà của My tặng mày đấy.”

“Cái… Cái gì?”

Đôi mắt anh Khánh mở to đầy kinh ngạc sau những gì mình vừa nghe được. Anh vội vã đưa mắt nhìn quanh những món đồ đang rơi vương *** bên cạnh mình. Đó đều là những món đồ My khen dễ thương khi mà cả nhóm đi chơi chung bắt gặp. Tất cả đều là đồ đôi. Trong hộp quà mà My nhờ trao lại cho anh Khánh, con bé không giữ lại một thứ gì cho mình cả, nó gửi lại tất cả cho anh, với hi vọng sau này khi anh tìm được một người con gái anh yêu thương, anh có thể tặng lại cho người ấy những thứ này.

Anh Khánh vẫn ngồi thần người nhìn vào bức tượng hai đứa

Trang: [<] 1, 92, 93, [94] ,95,96 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT