watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11947 Lượt

trẻ con đang ôm nhau còn sót lại trong hôm quà. Thật may mắn vì nó chưa bị vỡ, có lẽ bởi lớp vải mềm dưới đáy hộp. Đó là bức tượng hôm chúng tôi đi chợ đêm, hưởng ứng theo đề nghị của Hoàng, mọi người đã chia nhóm ra để thi tô tượng. Anh Khánh và My đã dành chiến thắng sau khi tô xong bức tượng đôi đấy. My rất thích đôi tượng này, nhưng khi về nó vẫn hỏi xem anh Khánh có muốn cầm về hay không. Anh Khánh lúc đó chỉ cười mà lắc đầu, hoàn toàn nhường lại cho My, anh nói như thể đó là món quà anh tặng My nhân ngày…tết thiếu nhi. Lúc chúng tôi ăn xong, sang đường rồi My mới nhớ ra mình để quên đôi tượng ở bàn, nó hớt hải chạy qua đường để tìm lại đến suýt bị xe đâm. Cũng may là My không sao, nhưng bù lại nó bị anh Khánh mắng cho một trận té tát.

Tôi nhớ lúc đó My đã buột miệng thanh minh:

“Em xin lỗi. Nó là đồ vật quan trọng nhất với em mà, nó là món quà đầu tiên anh tặng em.”

Món quà quan trọng nhất…trả về cho người quan trọng nhất…

“Trả lời tao! My là gì đối với mày?”

“…Tao không biết…”

“Không biết? Mày thích ai mà mày cũng không biết sao?”

“_”

“Thật uổng công My nó thích mày. Bản thân mày thích ai mày còn không biết, thảo nào My nói nó không có cơ hội. Những thứ này, tao nghĩ không nên đưa cho mày thì hơn.”

Anh Dương thở hắt, rồi cúi người nhặt những món quà rơi trên vỉa hè vào hộp. Tôi cũng cúi người nhặt cùng anh, đầu óc cảm thấy rối bời, không biết nên nói gì trong tình cảnh này nữa. Lời anh Dương nói cũng đúng. Anh Khánh đối với My, một là thích, hai là không. Đằng này anh cứ dùng dằng như vậy, chúng tôi còn biết làm sao cơ chứ?

“Thật ra…không phải tao không thích My…”

Anh Khánh lên tiếng, khi anh Dương đã nhặt món quà cuối cùng bỏ vào hộp. Cả hai chúng tôi đều quay lại nhìn anh, cảm thấy hơi nghi ngờ điều mình vừa nghe được. Không phải không thích, nghĩa là thích, đúng không? Nếu đã thích, thì tại sao

sao còn giày vò tình cảm của nhau như thế?

“…Chỉ là tao không chắc chắn vào tình cảm của mình mà thôi.”

“Không chắc chắn?”

“Ừ. Tao sợ…lại nhầm giống như đã nhầm với Linh.”

Tôi hơi nghiêng đầu lắng nghe câu nói của anh, ban đầu thì còn ngờ ngợ không hiểu, nhưng được một lúc thì trong thâm tâm cũng ồ lên khi nhận thức được vấn đề. Vì trước đây từng ngộ nhận là thích tôi, nên bây giờ dù có tình cảm với My, anh Khánh cũng cảm thấy lưỡng lự và nghi ngờ, không chắc chắn. My không giống tôi, nó thích anh rất nhiều. Chấp nhận thích My mà lờ đi cảm giác nghi ngờ của bản thân, thật sự sẽ làm tổn thương nó.

Nhưng anh Khánh thích My rõ ràng như thế rồi, anh vẫn còn sợ mình nhầm lẫn hay sao?

Anh từng nói thích tôi là vì nhầm lẫn và ngộ nhận. Cũng vì lẽ đó, tình cảm của anh dành cho tôi vốn chẳng có gì cả, anh vẫn quan tâm đến tôi hệt như với mọi người. Nhưng còn My, chỉ có My mới khiến những bước chân của anh trở nên vội vã hơn mà thôi.

“Mệt mày thật.”

Anh Dương thở dài, điềm nhiên bước đến gần anh Khánh và…ngồi xuống vỉa hè cạnh người bạn thân nhất của mình. Những người dân sống quanh đây vẫn nhìn chúng tôi không chớp mắt, chắc hẳn bọn họ phải cảm thấy kì cục lắm khi hai tên con trai kia mới vài giây trước còn đánh đấm, quát nạt nhau ầm ĩ, nay lại ngồi khoác vai nhau giữa trưa nắng gắt như thế này.

“Từ khi nào mà mày lại suy nghĩ nhiều vậy chứ?”

“Ý mày là sao?” – Nheo mắt lại vì nắng, anh Khánh thản nhiên phớt lờ ánh mắt hiếu kì của những người đang dừng đèn đỏ dành cho mình – “Chẳng lẽ lúc yêu mày không suy nghĩ gì hay sao?”

“Không.”

“Hả?”

“Tao không nghĩ gì thật, tao chỉ yêu thôi.”

“Mày lại điêu với “anh” rồi.”

“Thằng khỉ, tao nói thật đấy.” – Anh Dương cười toét miệng trước cái bĩu môi hiếm thấy của đứa bạn thân – “Tao chỉ yêu thôi, yêu xong rồi mới bắt đầu nghĩ.”

“_”

“Mày đừng có phức tạp hóa vấn đề quá như thế. Nhớ trước đây mày nói gì chứ? Mày bảo tao thay đổi rồi, Linh làm tao thay đổi. Mày không nhận ra bản thân mày thay đổi vì My sao?”

“…Tao thay đổi?”

“Mày có dám cãi tao là không phải không? Mày vốn là thằng chỉ biết quan tâm đến công việc của nhóm, từ ngày My đến mày mới chịu tham gia nhiều hoạt động gọi chung là “chơi bời” hơn, mấy cái trò đùa nhạt nhẽo của Hoàng mà trước giờ không ngó ngàng đến, giờ cũng tham gia cùng.”

“_”

“Mày nhìn lại cái Facebook mày xem. Bọn tao gửi yêu cầu thêm mày vào phần gia đình từ năm ngoái đến giờ không thấy hồi âm, còn bảo không biết đồng ý kiểu gì. Thế mà thằng nào lọ mọ nghiên cứu để rồi gửi cái yêu cầu kết hôn cho My hả?”

“_”

“Hồi lớp mười một tao đánh nhau, thằng nào ấn đầu tao bảo có đầu thì dùng mà suy nghĩ, động chân động tay chứng tỏ bản thân mình…không có não. Thế mà hôm nọ mày lại nổi điên lên đấm bạn My trước mặt bao nhiêu người. Chẳng phải mày lo giữ hình tượng bản thân lắm hay sao?”

“_”

“Tao kể ra thì vẫn còn nữa đấy, nhưng trời nắng quá rồi, chốt lại cái ví dụ cuối cùng thôi nhé. Tất cả bọn tao đều nhận thấy một tuần qua khi My biến mất, mày nóng tính và hay cáu gắt đến nhường nào. Gạt bỏ sĩ diện của bản thân qua một bên đi, đừng để sau này phải hối hận.”

Giọng anh Dương dần nhỏ lại, cái vẻ hống hách, lên mặt mấy phút trước cũng nhanh chóng biến mất. Là anh thật lòng muốn tốt cho anh Khánh? Cũng đúng thôi, hai người là bạn thân mà. Nhưng với tôi, ngoài chuyện này, lí do khiến anh bỗng dưng dịu giọng như thế, ắt hẳn là vì nhớ đến chuyện của chính bản thân mình. Anh hối hận vì đã từng đề cao sĩ diện của bản thân mà làm đau chị Quỳnh Chi sao?

“Sĩ diện gì chứ?”

“Mày để My phải tỏ tình với mày trước như thế, nhưng rồi cuối cùng lại làm ngơ như không biết gì. Con trai như mày…kém quá!”

“_”

“Không biết theo đuổi hạnh phúc của bản thân mình. Tao thất vọng về mày quá đi.”

“Mày nhiều lời quá!”

Anh Khánh gắt, sau đó hậm hực đứng dậy bỏ về phía trước xe máy đang dựng dưới lòng đường của mình. Anh không muốn ở đây để nghe anh Dương phàn nàn thêm về bản thân nữa, vậy nên bây giờ mới đang bực dọc đội mũ bảo hiểm và định bỏ đi thế kia.

Tôi và anh Dương đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy bối rối không biết làm sao trước sự cứng đầu kì lạ của anh Khánh nữa. Chạy vội ra…chặn đầu xe anh Khánh, tôi nói vội:

“Tám giờ sáng mai My bay.”

“Không phải ba ngày nữa sao?”

Anh Khánh phanh gấp xe, trên gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc và sốt ruột. Đôi mắt của anh kiên định nhìn tôi, như thể trông mong rằng tôi sẽ thay đổi lại lời mình vừa nói. Đồ ngốc, suy nghĩ của anh hiện hết lên mặt rồi, sao còn cứ phải giả vờ với chúng tôi làm gì?

“Vì My bỏ nhà đi nên bố nó giận quá, tống cổ đi luôn rồi.”

Tôi ấp úng trả lời. Dù rằng đã quyết định nói ra để níu chân anh Khánh, nhưng cuối cùng lại bị vẻ khổ sở của anh làm cho bản thân cảm thấy mình như mang tội. Lại trèo xuống khỏi xe, anh nhìn tôi như nghi ngờ trước những lời tôi vừa nói. Anh Khánh cứ đi lòng vòng quanh cái xe của mình, dáng vẻ bồn chồn như thể đang phải quyết định một việc gì đó có ý nghĩa sống còn với mình vậy.

“Anh Khánh à, nghe em nói này, My là một người con gái tốt, nó đã thích anh từ rất lâu rồi. Có lẽ việc bọn em cứ dồn ép anh thế này khiến anh sẽ cảm thấy khó chịu và nghĩ rằng bọn em đang ép buộc anh phải thích My, vậy nên bọn em sẽ không làm khó anh nữa.”

“_”

“Em chỉ muốn nói một câu cuối cùng thôi, anh đừng cứ mãi nhìn lại phía sau như thế, đôi khi bản thân mình sẽ đánh mất những gì tốt đẹp ở trước mặt.”

“_”

“À, còn điều này nữa. Thật ra người con gái mà anh gặp_”

“Anh đi nhé.”

“Dạ?”

“Anh đi gặp My đây. Cảm ơn hai người.”

Anh Khánh vội vã xoay lưng chạy vào ngõ Mai Dịch, đó là ngõ dẫn vào nhà My, chẳng buồn để tâm đến chiếc xe máy đang vứt chỏng chơ dưới đường của mình nữa. Sao lại hấp tấp đến như thế cơ chứ? Dù rằng nhà My ngay đầu ngõ này thôi, nhưng cũng không cần thiết phải “bỏ của chạy lấy người” như vậy.

Tôi quay sang anh Dương, cảm thấy hơi khó hiểu khi anh cứ đứng nhìn theo anh Khánh và…cười. Nhét hộp quà vào tay anh, tôi nhíu mày dò hỏi:

“Anh cố tình hẹn ở đây đúng không?”

“Ừ,

xăng đang lên giá mà, di chuyển nhiều tốn tiền lắm.”

“…Vậy còn xe của anh Khánh? Chúng ta phải đứng đây đợi anh ấy à?”

“Ừm, thôi nắng lắm, anh đèo em vào nhà My, đứng đâu đó đợi Khánh vậy.”

“Ý anh là…nghe trộm ấy hả?”

“Anh đâu có nói thế. Nhưng cũng được thôi, không vấn đề gì.”

Anh Dương cười tươi, rồi bắt đầu leo lên chiếc SH đỏ của anh Khánh. Anh Khánh vẫn còn cắm nguyên chìa khóa trên xe. Nguy hiểm quá, không sợ ai đi qua “nhảy xe” hay sao? Lúc này ngoài chuyện của My ra thì anh ấy còn biết để ý đến cái gì nữa đâu, thật là…

“Em lên nhanh đi, không có mũ công an tóm cả hai đứa bây giờ.”

Nghe anh giục, tôi vội vã trèo lên xe, hoàn toàn quên hẳn cái chân đau của mình. Tôi rất sợ công an, dù rằng không làm gì sai, nhưng mỗi khi nghe thấy từ “công an” là lại vô thức sợ. Lần này thì đúng là sai luật thật, vậy nên tôi chỉ biết mau mau chóng chóng làm theo lời anh mà thôi. Trước giờ tôi vẫn chấp hành luật giao thông nghiêm chỉnh lắm, chỉ có lần này là miễn cưỡng

Trang: [<] 1, 93, 94, [95] ,96,97 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT