|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
cổ phía trước trong vòng chưa tới 1 giây, nhưng không, nó nhìn thấy nơi thằng đại ca này một chút đồng cảnh, một tuổi thơ đầy bão giông giống nó, nó chỉ chặt mạnh cạnh bàn tay xuống gáy đối thủ. Ngay lập tức thằng này đổ ập xuống như trái mít rụng, trận đấu kết thúc trong vòng 1 phút hơn.
Trán nó chảy máu, nhưng không thấy đau, nó đang hí hửng lắm. Tụi… ‘’xâm lược’’ hết hồn dòm nó, còn ‘’tướng giặc’’ thì xụi lơ nằm một cục, ‘’lãnh thổ’’ vẫn bình yên.
_ Về anh em – nó quay lại khoái chí hất hàm
Đám đàn em còn khoái hơn cả nó nữa, tụi nó hoan hô rầm trời, chạy tới lau máu rồi nhấc đại ca lên vai kiệu về.
Tới đầu xóm đã là 8h, chỉ còn 3 thằng vác vai nhau đi cặp kè, thằng Phong thì im im nhưng trong bụng khoái lắm, còn thằng Nguyên thì cười nói luôn miệng, thằng bạn nó đánh hay quá mà, lại chơi đẹp nữa. Sực nhớ tới nhỏ …‘’Khùng’’, nó rủ.
_ Qua em Trúc uống càfê đi tụi mày.
Phong nghi nghi hỏi nó
_ Sao dạo này tối tối mày khoái ra em Trúc, âm mưu gì đó.
_ Âm mưu gì đâu, tự nhiên dạo này tao thèm càfê quá.
_ Thì về nhà pha uống cũng được, tối nào mày chả uống ở nhà – Nguyên chen vô.
_ Hem, uống ngoài đó thik hơn.
Nói rồi nó xăm xăm qua đường, đi thẳng zô quán ‘’em’’ Trúc. Phía sau, Phong và Nguyên vừa đi theo vừa lẩm bẩm.
_ Thằng này dạo này thấy……kì kì.
Ngồi xuống cái ghế nhựa ở bàn trước quán, nó chăm chú nhìn qua gốc cây bơ già đầu xóm, chưa thấy nhỏ, hok bit nay nhỏ có tới hem nữa, hay là bị bắt zô phòng…. điều trị đặc biệt rồi
_ Ah, anh Phong – Trúc vui mừng khi thấy Phong và Nguyên lò dò bước zô – lâu nay anh đi đâu zậy, sao giờ mới ghé.
Phong cười cười, chưa kịp trả lời nó đã chen vào.
_ Tại giờ nó qua kí giấy, rồi bàn giao trúc cho anh luôn.
_ Bàn giao nè…
Trúc và Phong thụi nó cái đùng, đau…méo mặt.
_ Hj` – Phong quay qua cười với Trúc – bữa giờ anh bịnh chút chút, nhớ anh lắm hả.
Trúc đỏ mặt quay đi.
_ Ai thèm nhớ chứ, mà mấy anh uống gì
_ Cho ly nước lọc đá, ly trà đá với ly nước máy… khỏi đá – nó nhăn nhở nói lớn.
_ Ở đây hem có mấy món đó, đi chổ khác chơi đi – Trúc bưx bưx.
Nguyên lên tiếng
_ Cho anh ly đen đá, thằng Phong càfê sữa, còn thằng khỉ gió này ly nước….cống đi.
_ Thôi, tao hem bit uống nước cống – nó nhăn mặt – lấy ly bạc xỉu cũng được.
Trúc làm ba ly bưng ra đặt xuống bàn, ngồi xuống bên cạnh Phong rồi hỏi han đủ thứ, thằng Nguyên thì hok bit gì mà cứ tài lanh chen vô, ba đứa nói hươu nai tùm lum bỏ mặc nó đang ngồi tiu nghỉu dòm qua đường. Chắc nhỏ hem tới rồi, nó nghĩ thầm. Mà cũng chẳng bit sao tự nhiên nó lại thik gặp nhỏ ghê, thik nhìn gương mặt xinh xinh nghịch ngợm, thik nghe những câu hỏi kì kì của nhỏ, tâm trạng nó bây giờ khó hỉu thiệt, chắc nó….bị lây rồi.
11h đêm nó chờ chán , mệt mỏi quay qua bên cạnh thấy ba đứa kia vẫn tíu tít. Trời đất, nói gi` dữ zậy nè, hơi còn dài hơn nghệ sĩ cải lương nữa, tụi này mà đi …..cãi mướn thì hết xảy.
_ Thôi về tụi bây – nó uể oải
_ Từ từ, chút nữa đi – Nguyên đang hào hứng.
_ Tối rồi mày, về mai còn đi làm ở chỗ mới nữa chứ, ngày đầu tiên mà đi trễ thì phiền lắm.
Thấy lý do xác đáng, Nguyên và Phong tiếc rẻ đứng lên. Trước khi đi thằng Phong còn ráng quay lại hẹn hò gì đó với Trúc, nhưng kon pé lắc đầu nguầy nguậy làm thằng này bùn quá trời.
Trước cổng căn biệt thự khổng lồ trên đường Hoàng Văn Thụ, có ba thằng nhok đang nhấp nhô dòm vào. Một thằng đội nón lên tiếng hỏi thằng tóc xù kế bên.
_ Phải nhà này hem mày, sao nhìn hoành tráng zậy nè.
_ Hok bit nữa, nhưng mà chắc đúng đó, số nhà ghi chình ình nè – tiếng thằng Nguyên
_ Để tao hỏi cho – Phong
Phong bấm chuông. Lúc sau, trong nhà có người đi ra, một người đàn ông quần áo ngồ ngộ, hình như là quản gia, tụi nó thấy mấy bộ đồ này trong phim rồi.
_ Mấy cậu tìm ai.
_ Zạ cho hỏi, nhà này hình như cần vẽ tranh trên tường phải hok ah – Phong.
_ Đúng rồi, mấy cậu là….
_ Zạ, chú Long kêu tụi cháu qua đây – Phong tip.
Longlà ông thầu của tụi nó. Hôm qua lúc lãnh lương, ổng chỉ mối cho hôm nay tụi nó qua đây vẽ cái gì đó.
_ Mời các cậu vào nhà, để tôi đi gọi ông chủ.
Ba thằng lật đật xách đồ nghề bước zô, cái ‘’lâu đài’’ này đẹp quá xá, toàn đồ xịn thôi, mới nhìn ngoài sân mà đã mê rồi, hồ bơi nè, vườn hoa nè, con đường vào nhà trãi sỏi trắng trên thềm cỏ, hai bên đường trồng hai hàng tùng xanh ngắt.
Ông quản gia ‘’quăng’’ tụi nó trước cửa rồi đi vào. Tụi nó hết hồn dòm vào trong, ở giữa nhà là cái bể cá vĩ đại quá chừng. Con cá Thanh Long đang bơi ở trong nhìn kinh dị dễ sợ, nó bự như cái bánh xe tải, cái miệng há ra há zô nhìn bắt ghê, ghét đứa nào thì cứ đem thả zô bể, đảm bảo là nó ‘’xử tử’’ liền. Bùn bùn đem thả hồ Xuân Hương cũng được, đứa nào ngu ngu đứng… tè bậy xuống hồ là nó thịt luôn.
Dám nuôi cái kon ‘’quái vật’’ này, chủ nhà chịu chơi thiệt.
_ Mấy đứa là thợ vẽ hả.
Ông chủ từ trên lầu đi xuống, quần áo sang trọng hết sức, bộ vét láng cóong, oách ghê.
_ Zạ – ba thằng đáp
_ Đi theo tui
Ông chủ nói rồi dẫn tụi nó ra vườn, tới bốn cái tường rào cao cao ổng dừng lại, chỉ vào từng cái.
_ Mấy đứa vẽ cho chú ngọn núi chổ này, bên này thì vẽ kon phượng hoàng, bên này viết hai chữ Kim Phụng to to lên.
_ Trời đất, chú là…. – ba đứa há mỏ nhìn ổng
_ Là chủ tập đoàn Kim Phụng – ông chủ cười cười – mấy đứa hok bit hả
_ Zạ giờ thì bit rồi.
1 trong ba đại gia lớn nhất của vùng này. Hèn gì nhìn cái bụng …‘’bầu’’ của ổng to quá, đại ca…à đại gia có khác.
_ Biết rồi thì tốt, vẽ cho thiệt đẹp nghen
_ Còn cái này vẽ gì chú – nó chỉ vào bức tường cuối cùng.
_ Cũng chưa bit nữa. Thôi, để mấy đứa vẽ gì thì vẽ – ổng hào phóng trả lời rồi bỏ đi.
Còn lại ba thằng.
_ Trúng mánh rồi mày ơi, cha này giàu lắm – Nguyên hí hửng
Phong
_ Uh, ngon lành. Chút tụi mày coi, tao ‘’chặt’’ chả hok đẹp hok ăn tiền.
_ Được đó, kì này tụi mình phát tài rồi, hên ghê – nó cũng hào hứng.
_ Thôi làm lẹ lấy tiền tụi mày – Phong
Tụi nó lôi đồ nghề ra, sơn thì ông chủ mua sẵn rồi, chỉ việc biểu diễn thôi. Nguyên xử ngon núi, Phong vẽ chữ Kim Phụng, nó chơi kon phượng hoàng. Ba thằng có hoa tay lắm, mới 11h trưa đã xong rồi, nhìn cũng đẹp ghê. Còn bức cuối cùng.
_ Này bit vẽ gì bây – Nguyên
_ Để tao vẽ cái… mặt thằng Phong cho ổng đứng tim chơi – nó nhe răng cười
_ Khỏi đi mày – Phong – muốn hù ổng mày chơi cái mặt thằng Nguyên lên nhìn nó… dễ sợ hơn.
Nguyên quê quê
_ Chơi ngu đi nghe kon, ổng sợ quá ổng xù tiền thì tội lắm ah`.
_ Zậy bit zẽ zì zờ – nó hỏi
_ Nghỉ chút đã rồi tính sau – Phong
Ba thằng quăng cọ ngồi xuống bãi cỏ, ở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




