|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
của Đường Du, chẳng phải họ đã chia tay sao?”
Trước đây để tránh phiền phức nên Đường Du nói giữa cô và Lâm Khai không còn quan hệ gì, tuy nhiên, việc này chỉ Lý Văn biết rõ. Chuyện của hai người có liên quan đến Tôn Văn Tấn nên Đường Du không thể tâm sự cùng Tô Nhiêu, mà cô lại không có bạn bè nào khác, may mà ở Loạn thế giai nhân này có Lý Văn là tương đối thân, Lý Văn lại thích buôn chuyện, thành ra biết không ít những vướng mắc tình cảm giữa Đường Du và Lâm Khai.
Đường Du tin tưởng Lý Văn vì mặc dù thích buôn chuyện, nhưng đối với những người thân thiết, cô rất tốt bụng và biết cảm thông. Sau khi biết chuyện của Đường Du, cô không bao giờ hé lộ điều gì, ngược lại còn tiếc cho mối tình của họ.
Lý Văn kể lại chuyện của Đường Du và Lâm Khai cho chị Đào Hoa nghe, ngoài những gì liên quan đến Tôn Văn Tấn mà cô không rõ ra, những chuyện khác cô đều kể hết. Cô hiểu rõ thân thế Hà Khâm, người bình thường đâu dám đắc tội, nhưng chị Đào Hoa vốn là người nghĩa khí, không như tổng giám đốc. Chị xuất thân phong trần, nên dễ đồng cảm với những cô gái gặp nạn. Chị Đào Hoa quen biết nhiều, có thể nói được vài câu trước mặt Hà Khâm, nếu chị đồng ý giúp đỡ, chắc sẽ ổn.
Lý Văn nói: “Chị Đào Hoa, Đường Du làm việc trong hộp đêm này đã lâu, em tin chị cũng hiểu đôi chút về cô ấy. Với người khác, Đường Du luôn lạnh nhạt, không có bố mẹ, bạn bè cũng chẳng nhiều, nhưng thực ra cô ấy luôn khao khát được quan tâm. Anh chàng đó rất yêu Đường Du, sắp tốt nghiệp nghiên cứu sinh rồi mà không chăm chỉ làm nghiên cứu, chỉ vì Đường Du
nên ngày nào cũng đến hộp đêm uống đến say mềm, không thiết gì tiền đồ nữa. Một người an phận như anh ta đã vì Đường Du mà giết người, giờ lại vì cô ấy mà đánh Hà Khâm. Cô ấy rất đau đớn trong lòng nhưng không nói ra được. Chị Đào Hoa, hãy giúp Đường Du, bình thường d nhạt, bất cần nhưng với cô ấy, anh ta rất quan trọng, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, chắc chắn cô ấy sẽ rất buồn.”
Trước mắt chị Đào Hoa hiện lên hình ảnh Lâm Khai, trước đây có nghe nói về chuyện của Đường Du nên chị cũng mấy lần để ý anh chàng này. Ban đầu trông có vẻ chỉnh tề đứng đắn, nhưng dần dần đã trở nên phóng túng ở Loạn thế giai nhân, ngày nào cũng lếch thếch, tiều tụy, ánh mắt nhìn Đường Du như muốn vỡ vụn ra. Chị Đào Hoa trầm ngâm, đoạn nói: “Em chờ một chút, chị đang có bạn bên trong.”
Chị Đào
Hoa toan bước vào, thì một người từ phía trong đi ra, đó là Tôn Văn Tấn. Lường được Tôn Văn Tấn đã nghe hết những gì Lý Văn nói, nên chị không né tránh nữa mà nói luôn: “Văn Tấn, chuyện Chu Nhiễm em nhất định giúp anh giải quyết, giờ nhân viên xảy ra chuyện, em qua xử lý một chút, anh cứ về phòng trước đi.”
Tôn Văn Tấn gật gật đầu.
Khi Diệp Đào Hoa đến đại sảnh, Lâm Khai đang bị mấy gã thanh niên ấn người xuống, mặt gí sát xuống sàn. Hà Khâm cũng chẳng vội băng bó vết thương, máu đầy đầu và mặt. Hắn đạp chân vào mặt Lâm Khai làm nhục cho hả giận. Lúc này, Đường Du đang cầu xin, lời lẽ ngọt ngào, uống rượu đều vô tác dụng. Hà Khâm bình thường ỷ thế có người ông lắm mưu nhiều kế và người bố giàu có nên luôn coi trời bằng vung, gặp phải chuyện thế này, hắn đâu dễ bỏ qua.
Diệp Đào Hoa thấy Đường Du tóc tai rũ rượi, nước mắt đầm đìa, chỉ thiếu nước quỳ xuống cầu xin. Trong lòng cũng lấy làm bất nhẫn, bình thường đã quen với Đường Du lạnh lùng, ôn hòa, đâu biết cô cũng có lúc thế này. Vậy là chị vội qua rốt rít, nhận lỗi, giúp Hà Khâm lau máu trên mặt.
Hà Khâm hất tay Diệp Đào Hoa ra, chẳng thèm để mắt đến chị ta, nhấc chân ra, nói với mấy thanh niên vạm vỡ: “Lôi nó lên.”
Lâm Khai đã bị dần cho một trận, lúc Hà Khâm kêu người lôi dậy, chân còn đứng không vững. Hà Khâm nói với Diệp Đào Hoa: “Đào Hoa, đây là địa bàn của chị nên tôi nể mặt, đem nó ra ngoài xử lý.”
Nếu ra khỏi Loạn thế giai nhân, không biết cậu con trời này sẽ hành hạ Lâm Khai thế nào, Diệp Đào Hoa cuống lên, Đường Du không dám khóc nữa, vội đứng lên ay Hà Khâm. Hắn nghiêng đầu nhìn cô, Diệp Đào Hoa nhét vào tay Đường Du chiếc khăn mùi soa, sau đó bấm vào eo rồi nâng tay cô lên ra hiệu lau vết máu trên mặt Hà Khâm.
Chị Đào Hoa đứng bên luôn miệng khuyên giải, Đường Du vừa lo lắng vừa sợ hãi, tay cô run lẩy bẩy. Hà Khâm quan sát khuôn mặt nửa cúi của cô từ trên cao, có thể thấy rõ hàng mi cô liên tục chớp chớp, lệ trong suốt còn vương, sống mũi thẳng tắp, thon nhỏ, đôi môi xinh xắn, hồng tươi, chiếc ằm nhọn nhọn, nước da trắng ngần. Trái tim Hà Khâm thoáng run động, hắn tóm lấy tay cô, nói: “Nó không đi cũng được nhưng em phải đi cùng anh.”
Đường Du ngẩng đầu sợ hãi nhìn Hà Khâm, hắn nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt lộ rõ ý đồ, bộ dạng có vẻ hung hăn lắm.
Diệp Đào Hoa biết rằng đây chính là sự thỏa hiệp cuối cùng của đối phương, do vậy, cũng không tiện nói gì, chỉ biết đợi Đường Du trả lời. Có lúc, người bươn chải ngoài đời cũng không thể theo ý mình, chị ta cũng không thể làm gì được.
Trong tích tắc, Đường Du khóc như mưa, giọng cô lắp bắp như thể có gì đó mắc trong cổ họng. Giọng cô khe khẽ: “Được, chỉ cần anh tha cho anh ấy.” Nhưng toàn thân cô đã run lên vì sợ hãi.
Diệp Đào Hoa nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay kia của cô như muốn nói: “Yên tâm, cứ đi đi, chị nhất định sẽ chăm sóc Lâm Khai.”
Hà Khâm hất đầu ra hiệu, mấy gã thanh niên đang giữ Lâm Khai liền buông tay, không biết từ đâu xuất hiện một người bảo vệ tiến lại đỡ anh. Đường Du nhìn Lâm Khai, lau nước mắt rồi cùng Hà Khâm rời hộp đêm.
Vừa ra đến cửa, cánh tay Đường Du bị một người đàn ông kéo lại, Hà Khâm chau mày quay đầu lại thì thấy Trần Thích và Tôn Văn Tấn.
Tôn Văn Tấn kéo Đường Du vào lòng, một tay ôm lấy eo cô. Hà Khâm chau mày, kìm chế không phản ứng lại. Trần Thích khẽ cười, “Anh Hà, đừng giận, hôm nay nể mặt bọn tôi đi.”
Hà Khâm trừng mắt lên, không nói gì, Trần Thích lại cười, “Lần sau giới thiệu cho cậu một em trẻ trung, xinh đẹp, coi như hôm nay chúng tôi thất lễ, hôm khác đền tội sau
Hà Khâm nhếch mép, nhìn Tôn Văn Tấn cười nhạt, “Cô ta chỉ là người phục vụ trong hộp đêm này thôi mà, anh cũng có hứng thế à?”
Tôn Văn Tấn vẫn không lên tiếng, Trần Thích liền tiếp lời: “Anh Hà, hãy nhìn kỹ cô ta đi.”
Hà Khâm liếc nhìn một cái, không nói gì. Trần Thích kéo hắn sang một bên nói vài câu, không biết nói những gì. Hắn ngoảnh đầu nhìn Đường du, rồi lại nhìn Tôn Văn Tấn, gã vẫn đang ôm eo Đường Du. Hà Khâm cũng chỉ biết tự nhận mình đen đủi, tức giận bỏ đi.
Trần Thích nói với theo phía sau: “Hà Khâm, anh đang bị thương, hay để tôi lái xe đưa đi viện?”
Hà Khâm lạnh lùng đáp, “Không cần.”
Hà Khâm ra khỏi cửa, mấy thanh niên sau lưng hắn cũng ra theo. Trần Thích đến kiểm tra vết thương của Lâm Khai, Đường Du cũng vô cùng hoảng hốt, vội ngồi bên Lâm Khai, Trần Thích liếc nhìn nét mặt Đường Du rồi lại nhìn Tôn Văn Tấn, không nói năng gì.
Sắc mặt Diệp Đào Hoa cũng biến đổi liên tục, không ngờ Tôn Văn Tấn lại ra tay. Ánh mắt của Hà Khâm nhìn Tôn Văn Tấn trước lúc bỏ đi khiến tim chị ta thắt lại. Lòng chị rối bời, nặng nề, dường như đã thấy điềm chẳng lành. Chị nhìn Đường Du rồi lại nhìn Tôn Văn Tấn. Mặc dù trong họ vẫn bình thường nhưng vẫn có gì đó khiến chị không yên, chị nắm chặt chiếc khăn mùi soa trong tay.
Trần Thích vén áo Lâm Khai lên, thở dài, “Tên Hà Khâm hung hăng thật.”
Nhìn những vết tím bầm trên người Lâm Khai, nước mắt Đường Du lại trào ra. Vết thương khắp người, đau ê ẩm nhưng đầu óc anh vẫn tỉnh táo. Anh nắm tay Đường Du, muốn nói mà không sao thốt ra lời. Đôi mắt thường ngày trong veo như nước, giờ đã bị sưng tím híp tịt lại. Thấy Đường Du khóc nức nở, bao lời muốn nói đều tắc ở cổ họng, ngứa ngáy, khó chịu, cuối cùng chỉ biết thẫn thờ nhìn Đường Du rơi nước mắt.
Đường Du đau lòng lắm, Lâm Khai trước đây nho nhã, lịch sự chứ đâu thê thảm thế này. Cô lấy tay anh. Trần Thích đang kiểm tra vết thương của Lâm Khai, trông thấy thế, cánh tay sững lại nhìn Đường Du rồi bất giác ngoảnh đầu tìm Tôn Văn Tấn, nhưng gã đã rời khỏi đó tự bao giờ.
Chương 7: Kịch giả tình thật
Cô ngang ngạnh, mạnh mẽ, tự lập, biết nín nhịn và cũng vô cùng kiêu ngạo, chưa từng dựa dẫm ai hay có tham vọng gì, cũng chưa từng cầu xin hay để ai đó nhận ra ở mình vẻ u buồn.
Trần Thích giờ cũng không hiểu nổi tâm tư của Tôn Văn Tấn, anh ta biết giữa Tôn Văn Tấn và Đường Du có gì đó không bình thường.
Chuyện của Chu Nhiễm lần trước, đến tận bây giờ Tôn Văn Tấn vẫn đang phải giải quyết một đống những rắc rối, bài học vẫn sờ sờ ra đó, gã sao mắc lại sai lầm cũ được? Thế nên đến giờ gã vẫn chưa tiến thân bước nào với Đường Du. Nhưng Trần Thích lại lờ mờ cảm nhận được, Tôn Văn Tấn dường như có một cảm giác đặc biệt đối với cô gái này.
Chuyện ở thành phố N lần trước, nếu trao Đường Du cho Tô Bất Dị, kiểu gì Tô Bất Dị cũng không quên ơn họ. Lúc đầu còn sợ Tôn Văn Tấn sẽ phản đối, nhưng rồi gã cũng đồng ý để người đàn bà họ Lục đó gọi điện dọa dẫm ông bà Lâm. Những tưởng gã đã không vương vấn gì rồi, không ngờ cái giá còn đắt hơn. Nhưng sau khi trả giá đắt để cứu Đường Du, gã lại dễ dàng để cô đi. Nếu không tình cờ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




