watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:01 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10425 Lượt

trên nền nhà, bên dưới có vết máu, loang lổ lẫn với nước. Đường Du hốt hoảng, đầu choáng váng, khó khăn lắm mới dìu được Tô Nhiêu vào sát tường, cô run rẩy gọi mấy câu. Tô Nhiêu không hề phản ứng gì, nét mặt nhợt nhạt, nằm bất động. Đường Du không biết làm thế nào, chợt nhớ lại năm chín tuổi, mẹ cô cũng nằm trên vũng máu, không còn hơi thở như thế này, người Đường Du bỗng run lên.

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, người đến có vẻ đang rất hốt hoảng. Đường Du gượng đứng dậy ra mở cửa, đến nơi, tay vừa chạm vào cánh cửa, chân bỗng nhũn xuống, cô ngã ập xuống. May thay đối phương đã kịp đỡ, dìu cô lên. Đường Du đứng lên mới phát hiện người trước mặt chính là Tôn Văn Tấn.

Tôn Văn Tấn cuống cuồng hỏi, “Tô Nhiêu đâu, cô ấy ở đâu?”

Đường Du vội đưa Tôn Văn Tấn đến phòng tắm, vừa thấy máu, đầu cô lại chóang váng, đứng không vững, đành phải dựa vào tường, từ khi mẹ tự sát, cô bị dị ứng với máu.

Tôn Văn Tấn rất bình tĩnh, gã nghe tiếng thở của Tô Nhiêu, rồi nhanh nhẹn sơ cứu, sau đó bế cô xuống lầu. Tôn Văn Tấn đi rồi, Đường Du kìm nén cơn buồn nôn và choáng váng, nhặt chiếc điện thoại lên, trên màn hình là dòng tin nhắn: Nhiêu Nhiêu, đừng làm chuyện dại dột, anh sẽ đến ngay. Người gửi tin là Tôn Văn Tấn.

Cô định toan thoát khỏi mục Tin nhắn, bỗng phát hiện trong mục Hòm thư đã gửi có rất nhiều tin Tô Nhiêu gửi Tôn Văn Tấn. Hình như mỗi tin nhắn Tô Nhiêu đều cẩn thận lưu lại. Đường Du không nén được tò mò liền mở ra xem. Cô đ tất cả các tin nhắn, theo trình tự thời gian, dần dần cũng hiểu được đầu đuôi sự việc.

Tô Nhiêu: Anh Văn Tấn thương yêu, ngày mai đến trường em nhé, em nhớ anh.

Tôn Văn Tấn: Nhiêu Nhiêu, xin lỗi em, chúng ta đã chia tay rồi.

Tô Nhiêu: Không, em không đồng ý.

Tô Nhiêu: Văn Tấn, anh không được quên em, em rất yêu và nhớ anh.

Tô Nhiêu: Văn Tấn, anh chẳng phải đã nói là sau khi chia tay, có vấn đề gì vẫn có thể tìm gặp anh sao? Chẳng phải chính anh nói là chia tay rồi vẫn có thể làm bạn sao?

Tô Nhiêu: Lúc trước anh nói, chia tay rồi vẫn sẽ quan tâm đến em, vậy em đang ốm đây, anh có quan tâm không?

Tô Nhiêu: Hôm nay lạnh quá, em đã tắm nước lạnh mấy lần, giờ khắp người nóng ran, em ốm thật rồi. Văn Tấn, anh từng nói nếu em ốm, anh sẽ vẫn quan tâm.

Tô Nhiêu: Anh không đến, em sẽ đi tắm tiếp, tắm đến khi nào anh đến mới thôi. Anh từng nói, nếu em ốm, anh sẽ đến thăm, chưa từng có ai quan tâm đến em, chỉ có anh hứa nếu sau này em ốm hay buồn, anh sẽ ở bênh cạnh. Chính anh đã nói vậy, sao giờ lại quên?

Tô Nhiêu: Văn Tấn, anh vẫn không đến sao? Em không muốn tắm nước lạnh nữa, lạnh quá. Anh có biết cảm giác cứa vào mạch máu thế nào không? Đúng là đau thật, nhất là khi nước lạnh ngấm vào, đau lắm. Mẹ Tiểu Du trước đây cũng chết do cứa mạch máu. Nếu anh vẫn không đến, có thể em sẽ không bao giờ gặp được anh nữa.

Tôn Văn Tấn: Nhiêu Nhiêu, đừng làm chuyện dại dột, anh sẽ đến ngay.

Những tưởng cuộc sống của Tô Nhiêu đã yên ổn, sao có thể làm chuyện thê thảm thế này. Đường Du đờ đẫn một lúc rồi cầm điện thoại di động xuống lầu.

Tôn Văn Tấn đưa Tô Nhiêu vào bệnh viện, cấp cứu cầm máu, khâu vết thương, bác sĩ truyền máu cho Tô Nhiêu nói nếu đến muộn một chút, chắc chắn sẽ không cứu được. Dù tính mạng của Tô Nhiêu đã tạm qua cơn nguy hiểm nhưng do mất quá nhiều máu, cơ thể rất yếu, vẫn còn hôn mê.

Lúc này Tôn Văn Tấn đang ngồi trên chiếc ghế dài, bệnh viện cấm hút thuốc nên miệng gã ngậm một điếu nhưng không châm lửa, không biết gã đang nhìn về đâu, ánh mắt sâu thẳm, sắc mặt vô hồn.

Đường Du không thể hiểu con người này, mỗi lần gặp gã đều khác nhau. Lần đầu tiên bên bể bơi, đó là bộ mặt của kẻ vô lại, khinh đời; sau này ở hộp đêm Loạn thế giai nhân, dù chỉ là hai nhân viên phục vụ, gã vẫn rất lịch sự mời vào thang máy trước, khiến trái tim Lý Văn cứ rộn ràng.

Lý Văn nói, nhiều lúc trông Tôn Văn Tấn rất khinh đời, có lúc lại thấy gã vừa cô đơn vừa sầu muộn khiến người ta không khỏi xót xa, nhưng cứ hễ nói chuyện với người khác là gã liền trở lại ngay dáng vẻ bất cần đời.

Đối với phụ nữ, gã rất có bài bản, lúc trêu đùa, có thể khiến nhân viên trong hộp đêm ngượng chín mặt, tim đập loạn xạ, đích thị là một công tử trăng hoa chính hiệu. Nhưng hôm đối diện với “trái quýt” mà Trần Thích dẫn đến, gã lại cẩn thận giữ đúng bổn phận, chừng mực, khi Trần Thích trêu đùa, gã cũng ngượng ngùng đỏ mặt; với Chu Nhiễm, nghe nói là bị cô ta phản bội nhưng gã vẫn tận tình tận nghĩa.

Lý Văn nói, dáng điệu hút thuốc của gã vừa cô đơn, vừa trống trải, chị Đào Hoa thì suốt ngày u uất vì gã. Rốt cuộc gã là người thế nào?

Đường Du từng rất hận Tôn Văn Tấn, nếu không phải do gã, cô và Lâm Khai giờ đâu đến nông nỗi này? Nhưng nghĩ cho kỹ, cô hiểu rằng dù không có đêm đó, quan hệ giữa cô và Lâm Khai cũng sẽ chẳng có kết quả. Cái đêm Tôn Văn Tấn đưa cô về, khi trong xe vang lên ca khúc Tình duyên một đời, mặt gã hơi đỏ. Có thể thấy, dù Tôn Văn Tấn luôn tỏ ra khinh đời nhưng trong sâu thẳm con người này lại không phải vậy. Lý Văn nói nhìn vào ánh mắt của gã, có cảm giác như thể cuộc sống này chỉ mang lại toàn nỗi thương đau nên gã phải giả bộ để che đậy vết thương lòng chằng chịt.

Đường Du không hiểu tại sao Tôn Văn Tấn lại chọn cô. Nhưng giờ đây cô không muốn nghĩ đến điều đó, bản thân cô cũng không cảm nhận, không ý được rằng những thành kiến về gã đàn ông này đang phai nhạt dần trong tâm trí mình.

Lúc này, Tôn Văn Tấn lên tiếng: “Muộn quá rồi, cô về trước đi.”

Đường Du ngoảnh mặt lại nhìn gã.

Gã lẩn tránh ánh mắt cô, nói, “Tôi ở đây được rồi, có cần gọi người đưa cô về không?”

Đường Du nhìn vào phòng bệnh, nói: “Không cần đâu, tôi không yên tâm.”

Tôn Văn Tấn gật gật đầu.

Không khí tạm lắng xuống, hai người gượng gạo ngồi trên ghế.

Người bạn thân nhất của cô tự sát vì người đàn ông này, cô và gã lại từng qua đêm thân mật với nhau. Giờ ngồi cạnh nhau, cô không khỏi nhớ lại rất nhiều chuyện. Tôn Văn Tấn cũng hơi luống cuống, gã đứng lên nói đi ra ngoài hút thuốc.

Hôm đó gã ở cả đêm trong căn phòng được phép hút thuốc. Trời sáng, Tô Nhiêu tỉnh dậy, Đường Du đi gọi Tôn Văn Tấn, không ngờ gã nói: “Cô ấy không sao là tốt rồi, tôi không gặp đâu.”

“Sao lại không gặp, giờ cô ấy…”

Gã đứng lên, chiếc gạt tàn bên cạnh đẩy đầu mẩu thuốc lá, gã dập thuốc, ngắt lời Đường Du, “Đừng nói với Tô Nhiêu là tôi đến.”

Tôn Văn Tấn đi rồi, cô mới sực nhớ, vội đuổi theo, “Anh Tôn, xin hỏi, hôm đó anh có nhìn thấy một chiếc lắc tay? Một chiếc lắc quý phi, hình bầu dục, màu ngọc bích.”

Đường Du nhìn gã, hình như gã đã hiểu ra hôm đó là hôm nào. Mặt Đường Du nóng ran, Tôn Văn Tấn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô. Cô càng lúng túng hơn, Tôn Văn Tấn nói: “Không thấy.” Dứt lời liền quay người bước đi.

ong suốt một thời gian dài, Đường Du không hiểu tại sao Tôn Văn Tấn lại cư xử như vậy, sau này nghĩ, Tô Nhiêu giờ ra nông nỗi này, nếu cho cô ấy biết gã hôm đó có đến thì sẽ thế nào. E rằng nếu nói ra, tình cảm Tô Nhiêu dành cho gã lại biến đổi theo hướng cực đoan.

Sau khi được cứu sống, Tô Nhiêu tuyệt đối không nhắc đến Tôn Văn Tấn. Chỉ tiếc cho khuôn mặt cô, kết quả phục hồi ban đầu tương đối ổn. Nhưng vết mổ vừa khép miệng lại khiến phần dưới mắt xuất hiện vết lõm lớn, vành mắt sưng lên, khuôn mặt trở nên cứng nhắc, trông giống như con quái vật. Việc phẫu thuật thẩm mỹ khiến nhiều người tưởng rằng sẽ có được đôi mắt to, chiếc cằm thanh mảnh, sống mũi cao, sẽ trở nên đẹp hơn trước đây, nhưng có ai biết được, thực ra những cái đó đâu có thích hợp với bản thân mình. Đường Du thở dài nhìn Tô Nhiêu.

Y tá mang đồ ăn sáng đến, Tô Nhiêu nhìn vào khẩu phần ăn, nước mắt bỗng trào ra.

Lúc này Đường Du mới dè dặt hỏi, “Nhiêu Nhiêu, sao cậu ngốc thế?”

Nước mắt Tô Nhiêu rơi xuống mỗi lúc một mau. Cô nói, “Tiểu Du, mình không muốn sống nữa, tưởng sẽ quên được anh ấy, tưởng có bạn trai mới rồi sẽ quên được, nhưng mình không sao quên nổi. Tối qua, chợt nghĩ mình và anh ấy sau này không thể nào ở bên nhau nữa, mình rất buồn. Không dám tưởng tượng phần đời tiếp theo không còn anh ấy ở bên, nghĩ đến đó mình không muốn sống nữa.”

“Trước đây mình từng nói với cậu mình thích anh ấy vì anh ấy đẹp trai, và rất tốt với mình, nhưng, Tiểu Du à, thực ra không phải thế. Anh ấy tốt với mình, nói những điều khiến mình vui, dành cho mình sự quan tâm, yêu thương mà trước đây mình chưa bao giờ được nhận. Lúc đầu mình không hiểu vì sao anh ấy lại tốt như thế, nhưng mình biết anh ấy không yêu mình, thậm chí mình không được phép khuấy động một phần tâm hồn anh. Trước mặt mọi người anh luôn tỏ ra khinh đời, lúc vui có thể bỡn cợt với mọi cô gái, nhưng khi chỉ có một mình, anh lại không nói dù chỉ một câu. Tuy thế mình vẫn muốn ở bên anh ấy, lặng lẽ bên cạnh thôi cũng được, như thế, anh ấy sẽ không cô đơn. Mình biết anh ấy thích những cô gái xinh đẹp, đàn ông nào chẳng như vậy, nên mình đã xin bố tiền đi phẫu thuật thẩm mỹ, chỉ cần anh đồng ý cho mình ở bên. Tiểu Du, mình chưa từng yêu ai như thế, mình chỉ yêu anh ấy,

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT