|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đâu. Đàn b không vì quá bế tắc thì sao phải đến nơi này. Có điều, nguyên nhân gì thì các anh làm sao mà biết được. Các anh ở trên cao, ăn ngon mặc đẹp, chỉ có mỗi một nỗi buồn là không biết đi đâu tiêu tiền, không giống như dân thường chúng tôi. Cô Đường Du này, làm sao mà lại không duyên không cớ bỏ anh người yêu nghiên cứu sinh chứ, còn không biết đã có bao chuyện đau lòng khác xảy ra với cô ấy nữa!”
Nghe đến đây, Trần Thích hào hứng nhìn Tôn Văn Tấn. Người kia nói tiếp: “Hà Khâm hôm nay chơi không đẹp lắm, chả phong độ gì cả.”
Trần Thích nói: “Văn Tấn, hay cậu mời cô Đường qua đây một lát?”
“Cậu được lắm, đừng nói linh tinh nữa, chúng ta về thôi.” Tôn Văn Tấn dửng dưng đáp.
“Hay để tôi gọi Hà Khâm qua đây, lâu lắm không gặp nhau rồi, lần trước nghe nói anh ta bị ông bố gửi ra nước ngoài, nhớ quá.” Dứt lời anh ta liền chen vào đám đông, Tôn Văn Tấn không nhìn theo mà vẫn bước tiếp ra ngoài.
“Trái quýt” theo sau, giọng điệu chảy nước, “Anh Văn Tấn, chờ em với.
Chương 6 : Tô Nhiêu tự sát
Mình rất buồn. Không dám tưởng tượng phần đời tiếp theo không còn anh ấy ở bên, nghĩ đến đó mình không muốn sống nữa.
Chai Lafite 82 rốt cuộc không được mở, Trần Thích qua chào hỏi Hà Khâm, làm bộ không thấy Đường Du, nhẹ nhàng kéo Hà Thâm đi ngay. Hà Khâm không nói gì, đành tạm bỏ cuộc. Bàn tay Đường Du túa mồ hôi, giả sử hôm nay chai rượu đó được mở thật thì cô có uống hay không, e rằng mở ra rồi thì cậu con trời đó chắc chắn không dễ bỏ qua. Nhưng, lúc nãy Trần Thích có nhận ra cô?
Rất lâu sau đó Đường Du không gặp lại những người có liên quan đến Tôn Văn Tấn. Thi cuối kỳ xong, Đường Du được nghỉ. Người mới của Tô Nhiêu đã đưa cô về nhà, trước khi về thành phố N, Lâm Khai đến nhà trọ mời cô cùng anh về quê đón Tết. Với Lâm Khai, nhiều lúc Đường Du không biết nên cư xử thế nào. Lúc thường, chỉ cần nói vài câu với người ngoài là anh đỏ mặt tía tai, còn cô đã nói rất nhiều lần rằng quan hệ giữa hai người đã chấm dứt, nhưng cho dù đã dùng mọi lý lẽ lẫn thể hiện thái độ cứng rắn, Lâm Khai cũng chỉ im lặng, sau đó vẫn cứ đến Loạn thế giai nhân để được nhìn thấy cô.
Hôm từ chối Lâm Khai, mãi đến tận hai giờ đêm Đường Du mới dịch xong bài, trước khi đi ngủ cô đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, bất chợt thấy Lâm Khai đang ngồi hút thuốc dưới gốc cây ngân hạnh. Không ngờ anh còn biết hút thuốc, dưới gốc cây, tàn thuốc đen đen lờ mờ, trong lòng Đường Du hết sức ân hận. Cô biết mình không hề yêu Lâm Khai, nhưng không nghĩ tình cảm của anh lại sâu nặng thế. Cô thầm hạ quyết tâm, dự định học kỳ sau sẽ chuyển vào ký túc xá ở hoặc tranh thù tìm công việc dịch thuật sau đó không làm ở hộp đêm Loạn thế giai nhân nữa.
Trước Tết mấy hôm, Đường Du chẳng biết đi đâu nên một mình dạo phố. Hồi trước, cô ở nội trú trong trường hạng sang, mỗi khi Tết đến, các bạn học đều được người nhà đón về, chỉ có cô một mình ở lại đón Tết. Có thầy cô giáo thương cảm mời về nhà, song cô từ chối. Cô thà đơn độc một mình còn hơn nhận chút tình cảm bố thí của người khác. Thế nhưng đêm ba mươi, ngay cả người đầu bếp trong căn tin cũng nghỉ, cô đành mua mì ăn liền rồi dùng nồi cơm điện nấu. Không ngờ, những năm tháng như thế cô cũng chịu đựng được, lúc ấy không biết cô mới mấy tuổi?
Nghĩ đến đây, Đường Du bật cười, cảm thấy mình đang oán hận, nhưng có gì đáng hận đâu, chẳng phải cô đều đã vượt qua được đấy thôi? Cô đã trưởng thành, sau này nhất định sẽ không buồn vì phải đoán Tết đơn độc nữa, từ nhỏ cô đã chỉ có một mình, vậy có gì phải buồn?
Nghĩ thế, cô bỗng thấy hào hứng, liền cầm ví ra siêu thị mua đồ. Những ngày Tết, siêu thị thật náo nhiệt, Đường Du đẩy xe, nhìn từng dãy hàng hóa lung linh ngập mắt mà không biết nên mua gì. Vừa đến dãy hàng tươi sống, chợt nghe thấy có tiếng người gọi. Ngoảnh lại nhìn, thì ra là Lý Văn. Qua bên đó mới biết một đám chị em trong hộp đêm Loạn thế giai nhân đều có mặt ở đây, ai cũng đẩy những chiếc xe chất đầy rau, quả, thịt và cả trái cây khô nữa.
Lý Văn nói : “Mấy người bọn mình định đón Tết chung, đang mua đồ chuẩn bị cho bữa tất niên.” Dứt lời liền nhìn vào chiếc x đẩy của Đường Du, “Cậu vẫn chưa mua được gì à?”
“Mình cũng đang mua đồ chuẩn bị đón tất niên đây, nhưng đi một vòng rồi mà chả biết mua gì.” Đường Du cười chữa thẹn.
“Hay đón Tết cùng bọn mình đi.”
Mấy chị em này đều là người ngoại tỉnh, không về nhà được nên tập hợp lại cùng nhau đón Tết. Mua chút rau quả, thịt và cả rượu nữa là thành một mâm cơm thịnh soạn đón giao thừa, Lý Văn đã mấy năm ăn Tết ở thành phố B như thế rồi. Mọi người thấy Đường Du một mình, cũng đoán cô không có nơi về, chẳng ai hỏi vì sao, tất cả đều nhao nhao mời cô.
Là chỗ thân quen, Đường Du hiểu rõ tính cách của họ, dù thích buôn chuyện nhưng họ đều rất tốt bụng nên cô đồng ý. Cả nhóm góp tiền lại mua đồ, lương họ không cao, hơn nữa còn trẻ nên ham chơi, thích làm đẹp, trong túi chả lúc nào có nhiều tiền, vì thế cũng không dám chọn mua đồ đắt. Trước khi rời siêu thị, Đường Du một mình đi chọn mua một ít hoa quả loại hơi đắt và một con gà.
Tất cả kéo nhau về nhà trọ của một người trong nhóm làm cơm tất niên, mấy cô người Tứ Xuyên bắt tay vào làm lẩu, mấy cô vùng Đông Bắc làm món sủi cảo. Đường Du không biết làm món gì nên vừa nhặt rau vừa nghe các chị em kể chuyện nhà. Mọi người vui vẻ nấu nướng rồi vừa ăn vừa xem chương trình liên hoan Chào xuân, vui vẻ nâng ly chúc tương lai tốt đẹp, tất cả đều rất vui. Cuối cùng, sau khi đã cơm no rượu say, bụng ai nấy đều căng tròn, cả đám nằm bất động trên sàn. Đường Du nghĩ cũng không còn sớm nữa, toan ngồi dậy thì bị Lý Văn kéo lại, “Về làm gì, ngủ lại đây luôn đi.”
“Đúng đấy, đừng về nữa, bên ngoài lạnh chết đi được, mọi người ngủ thôi.”
Sàn nhà lót bằng những tấm thảm xốp mềm hình vuông, không có đệm, nhưng bên trên có trải chiếu, lại lót thêm chăn, nằm lên thấy êm êm, dễ chịu mà ấm áp, Đường Du nghĩ đến cái lạnh bên ngoài nên cũng không muốn động đậy.
Một cô ôm thêm mấy cái chăn đến, ném bộp xuống. Có người hỏi: “Sao chị có nhiều chăn thế?”
“Chị chả sợ gì, chỉ sợ lạnh. Lúc rời nhà, mẹ chị bảo, một mình ở bên ngoài, dù chịu tủi thế nào cũng không được để bị lạnh, bị đói, bởi vậy chị đã mua rất nhiều chăn.”
“Tốt quá, có nhiều chăn thế này, hôm nay Tiểu Du đừng về nữa, ở lại ngủ luôn đi.” Lý Văn vừa ngáp vừa nói, giọng có vẻ đã buồn ngủ lắm rồi.
Vậy là cô đồng ý ngủ lại, cả phòng la liệt chăn, sáu cô gái ngủ trên sàn. Đây là đêm ấm áp nhất của Đường Du kể từ khi cô đến thành phố B này.
Học kỳ mới bắt đầu, Đường Du lại tìm được một công việc. Có một khu nhà gần trường muốn cho trẻ học tiếng Pháp, mời Đường Du đến dạy phát âm và Pháp ngữ cơ bản, mỗi tuần dạy hai buổi chiều, sáu mươi tệ một buổi. Đầu học kỳ, Đường Du nhận được lương liền đi đóng học phí mà cô đã nợ. Nghĩ đến công việc ở hộp đêm Loạn thế giai nhân, cô có phần lưỡng lự, thấm thía nỗi khổ khi tài chính hạn hẹp ít tiền. Giờ không được chu cấp nữa, tiền đối với cô là quan trọng nhất.
Lúc này Lý Văn đã thăng chức lên làm quản lý, thay phó giám đốc đã bị đuổi việc trước đây, trợ giúp chị Đào Hoa quản lý nhân viên phục vụ. Lý Văn vốn sở hữu tinh thần quần chúng, lại có lòng thường xót “dân tình” nên chức vụ mới ở hộp đêm tương đối thuận lợi.
Mấy hôm sau, Đường Du lại gặp Lâm Khai, anh giờ không chỉ hút thuốc mà còn uống cả rượu. Lúc đầu mấy cô tiếp viên thấy anh cũng đẹp trai liền đến bắt chuyện nhưng bị Lâm Khai thờ ơ, sau đó lại biết giữa anh và Đường Du có vướng mắc nên không bén mảng nữa. Chẳng ai dạy Lâm Khai hút thuốc, uống rượu nhưng anh có vẻ rất thành thạo, trông anh suy sụp, chán chường, khuôn mặt không còn vẻ sáng sủa như trước, nhân viên phục vụ còn nói nhìn vẻ phiền muộn của Lâm Khai, người khác cũng thấy não nề. Lý Văn từng trách Đường Du, nói, cô đã biến một anh chàng đẹp trai ngày nào giờ bị giày vò đến nỗi không ra người ra ngợm nữa.
Đường Du cười, trong lòng khổ sở lắm. Lâm Khai, Lâm Khai, sao cô không còn nghĩ sẽ sống cùng anh đến đầu bạc răng long, sinh một đứa con, có một mái nhà, cùng dạy con cái, sẽ nói với con rằng có rất nhiều người yêu quý nó, nuôi dạy để nó trở thành người lương thiện, khỏe mạnh, tự tin và có tương lai tốt đẹp. Giấc mộng đó của cô và Lâm Khai giờ không thực hiện được nữa rồi, e rằng cả cuộc đời này cô cũng không sao quên được giây phút mình rời khỏi tay Tôn Văn Tấn đêm đó, dù sau này cuộc sống có mỹ mãn, thì cũng khó lòng quên cho được.
Lâm Khai, Lâm Khai, anh đang giày vò ai đây?
Để chuẩn bị cho kỳ thi chuyên ngành cấp bốn vào tháng Năm, mọi người đều ra sức ôn luyện, Đường Du không có thời gian quan tâm nhiều đến Lâm Khai nữa. Cô không thể cho anh biết chuyện đêm đó, vì không nỡ nhẫn tâm nên cứ kéo dài. Ngày ngày đi học, ôn tập, đi làm, quầng mắt cô thâm lại, sắc mặt nhợt nhạt.
Tan ca về nhà, Đường Du đã mệt đến nỗi chẳng muốn tắm rửa nhưng trên người toàn mùi thuốc lá. Vừa lấy quần áo để đi tắm, đẩy cửa phòng, cô bỗng phát hiện Tô Nhiêu nằm sóng soài
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




